"Tôi cứ tưởng cậu chắc chắn sẽ thua rồi chứ." Hoàng Diễm Thành nhìn tôi từ đầu đến chân, rồi nói bằng một giọng điệu kỳ lạ: "Nhưng sao tôi lại thấy cậu có vẻ tự tin thế nhỉ, cứ như thể nắm chắc phần thắng trong tay vậy?"
Quả thật, biểu hiện hiện tại của tôi hoàn toàn không giống người sắp thua cuộc. Chỉ vì nước đi này của Hầu Thánh Sóc, tôi đã sớm đoán ra từ trước. Một ngày trước khi khai giảng, khi tôi và Diệp Triển gặp Lục Long Uông Hải, ba người chúng tôi đã cùng bàn bạc về vấn đề này và cũng đã đề xuất ra phương án giải quyết. Tuy nhiên, cái gọi là phương án đó cũng chỉ mới dừng lại ở mức dự tính, muốn thực hiện thành công thì cần phải lập kế hoạch và triển khai thật kỹ lưỡng.
Thấy tôi im lặng, Hoàng Diễm Thành lại nheo mắt: "Được thôi, tôi cũng muốn xem cậu sẽ xoay chuyển tình thế, thắng ngược trong ván cờ mà rõ ràng đã 'thua chắc' này như thế nào?" Tôi nhún vai: " e là không có cơ hội đó đâu. Đội trưởng Vương bây giờ khẳng định là tôi gây hấn trước với Trần Quế Hùng, Viên Kiệt và Dương Uy, bảo là muốn xử lý tôi đây. e rằng chưa kịp phản kích thì đã bị Bắc Thất đuổi cổ ra ngoài rồi."
Hoàng Diễm Thành mỉm cười: "Được rồi, tôi biết ý cậu là gì. Về đi, chuyện trước đó không cần phải lo lắng nữa."
Nghe thấy câu này, lòng tôi như trút được gánh nặng, liền cúi đầu chào rồi nói: "Vậy cảm ơn thầy Hoàng, cảm ơn thầy đã chiếu cố một học sinh chuyển trường như em." Hoàng Diễm Thành trở nên nghiêm túc: "Tôi không phải chiếu cố cậu, tôi chỉ là lo tên điên Vũ Thành Phi kia thực sự xông vào Bắc Thất thôi." Tôi xòe tay: "Vâng vâng, em cũng sẽ cố gắng không gây rắc rối cho thầy."
Rời khỏi phòng giáo vụ, lúc này vẫn đang trong giờ học, khuôn viên trường học yên tĩnh lạ thường. Tôi quay sang đi về phía phòng y tế, muốn xem Từ Tiểu Khải và Lưu Kim Ám thế nào rồi. Bước vào cửa, tôi thấy Trần Quế Hùng, Từ Tiểu Khải và Lưu Kim Ám đang nằm trên ba chiếc giường bệnh ở gian trong. Bác sĩ đang đứng trước tủ thuốc để chia thuốc, tôi bước lại gần hỏi: "Ba người bên trong thế nào rồi ạ?" Bác sĩ nhìn tôi, nói: "Không sao, còn trẻ mà, sức khỏe tốt lắm!" Nghe bác sĩ nói vậy, tôi mới thở phào nhẹ nhõm rồi bước vào phòng bệnh.
Trần Quế Hùng vừa thấy tôi bước vào liền căng thẳng định ngồi dậy, tôi xua tay ra hiệu bảo anh ta đừng căng thẳng, tôi không phải đến để gây sự thêm đâu. Sau đó, tôi đi đến giữa giường bệnh của Từ Tiểu Khải và Lưu Kim Ám, thấy đầu cả hai đều quấn băng gạc trắng, còn có vết máu thấm đỏ một mảng nhỏ. Nhìn thấy cảnh này, lòng tôi thấy hơi xót xa, khẽ nói: "Anh em, vất vả cho hai người rồi!"
"Không sao đâu anh Hạo." Từ Tiểu Khải cười nói: "Từ khi vào Bắc Thất đến giờ, chưa bao giờ oai phong thế này, mấy ngày nay đúng là nổi đình nổi đám rồi!"
Lưu Kim Ám cũng gật đầu phụ họa: "Đúng thế, học sinh khác cứ thấy bọn mình là né xa, oai phong hết chỗ nói."
Tuy tôi không tán đồng với cái gọi là "oai phong" của họ, nhưng cũng không nói gì, chỉ cười khà khà: "Hai người cứ ở đây dưỡng thương cho tốt, Trần Quế Hùng nằm bao lâu thì hai người nằm bấy lâu; Trần Quế Hùng phải bồi thường bao nhiêu tiền thì cứ đòi bấy nhiêu, biết chưa?" Câu này là tôi cố tình nói cho Trần Quế Hùng nghe, cố ý châm chọc anh ta. Hai người họ đương nhiên hiểu ý, lập tức đáp: "Rõ, anh Hạo!"
Sau đó tôi đứng dậy, nói với Trần Quế Hùng: "Nếu chán thì cứ bảo hai anh em tôi đây ngồi nói chuyện phiếm với anh, nhưng anh không được bắt nạt họ đâu đấy." Tôi hừ lạnh một tiếng: "Nếu anh bắt nạt họ, tôi lại gọi Gạch đến đập anh đấy."
Trần Quế Hùng rõ ràng run lên một cái, nhưng vẫn cứng miệng: "Đợi đấy, mối thù này tôi nhất định phải báo!"
"Cứ nằm lì trên giường bệnh đợi đòi tiền thì không báo thù được đâu." Tôi buông lại câu châm chọc cuối cùng rồi bước ra khỏi phòng y tế.
Quay lại lớp học, vừa đúng lúc tan tiết, tôi đâm sầm vào thầy giáo đang đi ra. Thầy nhìn tôi một cái, không nói lời nào rồi bỏ đi, chắc là đã mất niềm tin vào tôi rồi. Tôi vào lớp, về chỗ ngồi, mọi người liền ùa đến bao vây lấy tôi, Diệp Triển và Chu Mặc hỏi tôi thế nào rồi. Tôi còn chưa kịp trả lời, Tiểu Xuân, Chu Cường Cường và những người khác cũng xông vào, thi nhau vây quanh hỏi rốt cuộc là chuyện gì, ai nấy đều tức giận bất bình nói: "Để tôi dẫn người đi đánh Viên Kiệt!" "Để tôi dẫn người đi đánh Dương Uy!"
"Đừng kích động, đừng kích động." Tôi đứng dậy nói: "Tụ tập quá mười người rồi, mấy người ra ngoài trước đi, đừng để bị bắt."
"Anh Hạo!" Tiểu Xuân nói: "Đó cũng là do bọn họ phạm quy trước mà, nghe nói lúc trước vây đánh các anh có đến mấy chục người?"
"Hoàng Diễm Thành nói bọn họ không tính là phạm quy."
"Tại sao?!" Mọi người đều vô cùng kinh ngạc.
Tôi kể lại nguyên do, mọi người đều chửi thề, ai cũng thấy rất bất công. Tôi xua tay nói: "Không sao, mọi người về trước đi, chuyện này còn lâu mới kết thúc." Tôi lại dặn thêm: "Mấy ngày tới mọi người cũng cẩn thận chút, nếu có quy mô tấn công như vậy thì đừng cố quá, chạy trước đã. Cứ nhẫn nhịn đi, đợi tôi nghĩ cách đã."
Mọi người đành miễn cưỡng ra ngoài, trông ai nấy đều rất ấm ức. Những người còn lại vây thành một vòng tròn nghe tôi kể chuyện ở phòng bảo vệ và phòng giáo vụ, họ không ngừng chửi bới sự hèn hạ vô sỉ của đội trưởng Vương, cũng không quên tán thưởng việc tôi và Bạch Thanh đánh cho Viên Kiệt, Dương Uy tơi tả, cuối cùng khi nghe tin Hoàng Diễm Thành đồng ý giúp đè chuyện này xuống, mọi người mới thở phào nhẹ nhõm.
Kể xong, Chu Mặc kéo tay áo tôi nói: "Xin lỗi nhé, hành động của bọn họ em hoàn toàn không biết gì cả. Nếu biết thì nhất định đã báo cho anh rồi... còn nữa, nếu em có mặt ở đó, nhất định cũng sẽ giống chị ba, giúp anh một tay!"
Tôi mỉm cười nhìn cô ấy: "Có câu này của em là đủ rồi! Nhưng tốt nhất là đừng tham chiến, nhìn Bạch Thanh và Viên Kiệt đánh nhau mà anh sợ toát cả mồ hôi hột, chỉ sợ cô ấy xảy ra chuyện gì, thì anh tội lỗi lắm!"
Chu Mặc mỉm cười: "Về chuyện đánh nhau thì em chưa bao giờ phải lo cho chị ba cả."
Đang nói chuyện, cửa lớp đột nhiên bị đẩy mạnh ra, một thiếu niên vạm vỡ chạy vào, chỉ thấy trên đầu cậu ta quấn một vòng băng gạc dày cộm, chỗ giao nhau trên đỉnh đầu còn thắt một cái nơ bướm, trông vừa buồn cười vừa hài hước, chính là Gạch đang hoảng hốt chạy đến.
Vừa vào lớp, Gạch đã lao về phía chúng tôi, kéo Diệp Triển ra rồi chui vào chỗ ngồi bên trong, khom người trốn dưới gầm bàn, đồng thời nói: "Đừng nói với cô ấy là tôi ở đây!" Lời vừa dứt, Dương Mộng Oánh đã xông vào lớp, tốc độ của cô ấy dường như ngày càng nhanh, muốn theo kịp Gạch đúng là không dễ dàng gì. Dương Mộng Oánh vừa vào đã hỏi: "Chồng tôi đâu?"
Lôi Vũ và những người khác trực tiếp quay về chỗ ngồi của mình, Gạch trốn dưới gầm bàn khẽ nói: "Mau nói không biết, mau nói không biết!"
Tôi, Diệp Triển, Chu Mặc ba người đồng thanh nói: "Không biết." Sau đó cùng chỉ tay về phía cái bàn bên trong. Chu Mặc thậm chí còn dùng khẩu hình miệng nói: "Chị hai, ở đây này!" và không ngừng chỉ vào cái bàn đó.
"Ồ, không biết thì thôi vậy." Dương Mộng Oánh quay người bỏ đi.
Ba chúng tôi nhìn nhau, chẳng lẽ ám hiệu của chúng tôi chưa đủ rõ ràng sao? Lúc này Gạch chui ra, thở phào một hơi nói: "Anh em vẫn là đáng tin nhất, thời khắc mấu chốt không bán đứng tôi!" Diệp Triển nhân cơ hội nói: "Đúng không? Từ xưa đến nay, có ai làm nên nghiệp lớn một mình đâu? Cậu sau này phải chú ý đoàn kết hơn, đừng có cứ lầm lũi một mình mãi!" Gạch liên tục gật đầu: "Ừ..."
Lời còn chưa dứt, Dương Mộng Oánh đột ngột xuất hiện ở cửa lớp, cười "ha ha" lao tới. Gạch muốn chui lại xuống gầm bàn nhưng rõ ràng đã không kịp nữa, cứ thế mặt mày xám xịt nhìn Dương Mộng Oánh lao tới.
"Ha ha, chồng ơi!" Dương Mộng Oánh cười khúc khích nói: "Biết ngay là anh trốn ở đây mà!" Sau đó lại nháy mắt với mấy người chúng tôi.
Chúng tôi cũng hiểu ra, hóa ra không phải cô ấy không hiểu ý chúng tôi, mà là không muốn để Gạch biết chúng tôi đã bán đứng cậu ta. Tuy chỉ là chuyện nhỏ, chỉ là một trò đùa, nhưng cũng khiến tôi thấy rằng Dương Mộng Oánh cũng có lúc tâm tư rất tinh tế.
Gạch không nói một lời, ủ rũ ngồi xuống, hai tay chắp lại, lại lẩm bẩm niệm "Nam mô A Di Đà Phật", kết hợp với cái băng gạc hình nơ trên đầu, chàng trai vạm vỡ này lại có chút đáng yêu.
"Chị hai." Chu Mặc cười khúc khích nói: "Đây là kiệt tác của chị à?" Vừa nói vừa chỉ vào cái nơ trên đầu Gạch.
"Đúng vậy, đúng vậy, đáng yêu không?" Dương Mộng Oánh dùng tay sờ vào cái nơ đó. Gạch làm như không nghe thấy, chỉ niệm "Nam mô A Di Đà Phật" to hơn. Diệp Triển trố mắt nói: "Gạch mà cũng chịu để cậu lại gần, còn để cậu giúp quấn băng gạc sao?" Tôi cũng nghĩ y như vậy, lúc nãy không tiện hỏi. Nếu Gạch đã đồng ý cho Dương Mộng Oánh làm thế này, thì mối quan hệ của hai người ít nhất cũng đã tiến thêm một bậc rồi.
"Nhờ phúc của thầy giáo cả đấy!" Dương Mộng Oánh nói: "Đang trong giờ học, kết quả trán của Gạch cứ chảy máu mãi, không dừng được, làm bạn học bên cạnh sợ chết khiếp. Thầy bảo Gạch đến phòng y tế, cậu ấy nói không sao không cần đi. Thế là tôi giơ tay nói tôi giúp cậu ấy băng bó, rồi đến phòng y tế lấy cồn, băng gạc các thứ, quay lại giúp Gạch quấn vào thôi. Thế nào, kỹ thuật không tệ chứ?" Cô ấy lại đắc ý cười, dùng tay sờ cái nơ của Gạch.
Dương Mộng Oánh nói vậy tôi mới hiểu, trước mặt thầy giáo, Gạch sẽ không kháng cự.
Trận đánh nhau buổi trưa vốn làm tâm trạng mọi người không tốt lắm, giờ thấy cái nơ của Gạch, ai nấy đều cười nghiêng ngả.
Dương Mộng Oánh lại hỏi: "Chồng ơi, anh còn đau không?" Gạch không đáp, đang mải xua đuổi tâm ma. Dương Mộng Oánh lại hỏi: "Chồng ơi, anh còn đau không?" Gạch vẫn không đáp, vẫn đang mải xua đuổi tâm ma. Dương Mộng Oánh nói: "Chồng ơi, anh mà không để ý đến em là em dùng chiêu đấy nhé!" Nói xong liền dùng mu bàn tay quẹt vào mặt Gạch. Gạch giật nảy mình, lập tức nói: "Không đau nữa!"
Dương Mộng Oánh cười hì hì hỏi: "Vậy khi nào anh cưới em, khi nào chúng ta bái đường?"
Gạch lắc đầu như lắc trống bỏi, cái nơ trên đỉnh đầu cũng rung rinh theo: "Không cưới cô, không bái đường!"
Dương Mộng Oánh chắc đã quen với câu trả lời này, nói: "Ừm, mai hỏi lại anh vậy!"
"Mai cũng vẫn là câu trả lời này thôi!" Gạch rất cố chấp.
"Vậy thì ngày kia hỏi."
"Ngày kia cũng vậy!"
"Vậy thì ngày nào cũng hỏi."
"Ngày nào cũng vẫn là câu trả lời này!"
"Không." Dương Mộng Oánh bướng bỉnh nói: "Sẽ có một ngày, anh sẽ thay đổi câu trả lời thôi."