"Đúng rồi, người cậu hẹn khi nào thì đến?" Ngô Ưu hỏi.
Ngải Phong đi tới bên tường, đưa tay sờ tấm cách âm rồi nói: "Còn phải đợi vài ngày nữa, đối phương cần sắp xếp lịch trình."
Ngô Ưu nghe vậy, đi tới vỗ vai Ngải Phong bảo: "Đi, lên lầu đi, tôi đích thân vào bếp, anh em mình uống vài lon cho đã."
Ngải Phong như vừa nghe thấy chuyện gì đáng sợ lắm, trố mắt nhìn Ngô Ưu: "Cậu vào bếp? Thấy tôi bắn trúng nhiều vòng hơn cậu nên muốn trả thù tôi à?"
Ngô Ưu toét miệng cười: "Đó là chuyện của đời tám hoánh nào rồi. Tôi nói cho cậu hay, trình độ nấu nướng hiện tại của tôi tuy chưa đến mức đạt sao Michelin, nhưng trong đám đàn ông thì chắc chắn thuộc hàng nấu ăn ngon."
"..."
Im lặng mất nửa phút, Ngải Phong hỏi: "Đầu bếp Michelin mà tụt xuống một bậc là thành 'nấu ăn ngon' hả?"
Trên mặt Ngô Ưu không chút hổ thẹn, cậu xắn tay áo lên: "Nói có sách mách có chứng, đợi tôi trổ tài rồi cậu khắc tin."
Trên lầu, phòng bếp tầng một.
Nghe tin Ngô Ưu đích thân vào bếp, Lâm Tư và Alicia cùng tới vây xem, ngay cả đứa bé mà Ngô Ưu đặt tên là "Đậu Đậu" cũng nằm trong xe đẩy tới góp vui.
Lấy từng loại nguyên liệu từ trong tủ lạnh ra bày trước mặt, Ngô Ưu chống nạnh suy tư một hồi lâu rồi bắt đầu động thủ.
Alicia vốn không rành quy trình nấu món Trung thì không nói, chứ Lâm Tư và Ngải Phong nhìn thấy dáng vẻ lóng ngóng của Ngô Ưu thì suýt chút nữa bật cười thành tiếng.
Đặc biệt là Ngải Phong, vừa nhìn nguyên liệu Ngô Ưu chọn là anh đã đoán ra món cậu định làm: cà chua xào trứng, hành tây xào thịt, canh củ cải.
Xem một lúc, Ngải Phong nhận ra tuy Ngô Ưu làm chậm nhưng quy trình đều đúng, rõ ràng là từng vào bếp hoặc đã xem kỹ công thức nấu ăn.
Trong lúc nấu, Lâm Tư muốn vào giúp nhưng bị Ngô Ưu đẩy ra ngoài, Ngải Phong muốn vào giúp cũng bị Ngô Ưu chặn lại, hoàn toàn là bộ dạng "để cho mọi người nếm thử hương vị nguyên bản của món ăn nhà họ Ngô".
Đợi suốt hơn một tiếng đồng hồ.
Ngải Phong đang ngồi trong phòng khách cân nhắc xem có nên ăn quả táo thứ hai không thì Ngô Ưu từ trong bếp vọng ra: "Dọn cơm thôi."
Đi tới phòng ăn nhìn một cái, Ngải Phong suýt nữa cười sặc.
Không biết là do bếp quá nóng hay sao, Ngô Ưu đã cởi áo phông, cởi trần lộ ra lớp da thịt trắng bệch, đang múc canh cho mọi người.
Nhìn Ngô Ưu mồ hôi nhễ nhại, Ngải Phong bĩu môi: "Này... này... cậu cẩn thận chút, đừng để mồ hôi rơi vào bát canh của tôi... Tôi nói này, cậu yếu quá đấy, xào có hai món mà như đi xông hơi về vậy, chẳng lẽ..."
Nói được nửa câu, Ngải Phong quay đầu nhìn về phía cầu thang dẫn từ tầng hai xuống tầng một, ý tứ đã quá rõ ràng.
Ngô Ưu ghé sát vào Ngải Phong, mắt liếc về phía cầu thang, hạ thấp giọng nói: "Tôi thấy Alicia, chính là cô nàng người Mexico cùng tôi ra sân bay đón cậu ấy, có thiện cảm với tôi, nên tôi mới tìm cơ hội trổ tài. Chẳng phải có câu, muốn chinh phục một người phụ nữ, trước hết phải chinh phục thực quản của cô ấy, sau đó mới chinh phục..."
"Dừng lại!" Ngải Phong nhận bát canh từ tay Ngô Ưu, đặt lên bàn ăn rồi nói: "Tỉnh lại đi chàng trai, phụ nữ thích những gã đẹp trai mặc đồng phục đầu bếp không tì vết, cùng với món bít tết và món tráng miệng do chính tay gã làm, chứ không phải một gã béo cởi trần mồ hôi nhễ nhại cầm muôi xào nấu trong bếp đâu."
"Gã béo?!"
Ngô Ưu cao giọng hỏi: "Tôi béo chỗ nào? Tôi mà tính là béo á?"
Ngải Phong liếc nhìn cái bụng phệ của Ngô Ưu: "Nếu bây giờ cậu mặc áo vào, biết đâu khẩu vị của hai vị quý cô sẽ khá hơn chút đấy."
---❊ ❖ ❊---
Khẩu vị của hai vị quý cô vẫn khá ổn.
Sự thật chứng minh, tuy Ngô Ưu có khoác lác nhưng nhìn chung món cậu xào cũng ăn được.
Biết Ngô Ưu và Ngải Phong có chuyện cần nói, hai người phụ nữ ăn xong liền sớm lên lầu trông con.
Đợi hai người phụ nữ xách giỏ em bé lên lầu, Ngải Phong mân mê lon bia hỏi Ngô Ưu: "Con ai thế?"
Ngô Ưu không trả lời, cầm lon bia của mình lên "ửng ực" uống cạn, sau đó dùng lực bóp bẹp lon bia, nấc một cái rồi bảo: "Một lời khó nói hết."
Ngải Phong cười: "Khó nói thì thôi, uống đi!"
Ngô Ưu cầm một lon bia khác mở ra, cụng lon với Ngải Phong rồi nói: "Nói cậu nghe một chuyện... ngày mai tôi đi cùng cậu tìm nhà."
Ngải Phong: "Ừm?"
Ngô Ưu dùng đũa gắp miếng trứng: "Tôi và hai người trên lầu đều nằm trong danh sách nghi phạm của Mỹ. Tuy đây là Mexico, nhưng chắc chắn có tai mắt của Mỹ, nên nếu cậu ở cùng chúng tôi thì có thể sẽ gây ảnh hưởng không tốt đến tương lai của cậu."
"Cả ba người các cậu?"
Ngô Ưu gật đầu: "Tránh hiềm nghi thì cứ tránh, nhưng nhà của cậu cũng nên mua ở quanh đây thôi. Thứ nhất, đây được coi là khu người Hoa sinh sống, cậu ở đây sẽ không nổi bật. Thứ hai, ở gần tiện bề chăm sóc lẫn nhau... Ý tôi là, cố gắng mua thêm vài căn nhà gần đó, đào hầm thông với nhau, thỏ khôn có ba hang mà."
Ngải Phong uống một ngụm bia, trầm giọng bảo: "Làm cái nghề này, cẩn thận bao nhiêu cũng không thừa."
Ngô Ưu đang ngà ngà say nghe vậy liền "hì hì" cười: "Chính vì tôi không đủ cẩn thận nên mới phạm phải sai lầm không đáng có."
Mở một lon bia mới, Ngải Phong giơ lên: "Chuyện quá khứ, đừng nhắc nữa, uống đi!"
Khó khăn lắm mới gặp được người có thể tâm sự, cảm xúc kìm nén bấy lâu của Ngô Ưu bùng nổ, cậu chép miệng, hốc mắt hơi đỏ: "Tôi đã bội ước với thuộc hạ, tự tay giết người vô tội."
Cầm đũa lên, Ngải Phong bình thản nói: "Tôi cũng từng giết người. Tôi không biết anh ta có vô tội hay không, chỉ vì anh ta không nghe cảnh cáo, bước qua vạch giới hạn, nên tôi nổ súng..."
Nói đến đây, Ngải Phong dùng ngón trỏ tay trái chỉ vào giữa trán mình: "Một phát, trúng ngay ấn đường."
Ngô Ưu nhìn vào giữa trán Ngải Phong: "Với tài thiện xạ của cậu, tôi tin."
Ngải Phong chậm rãi lắc đầu: "Phát súng đó vốn dĩ tôi định bắn cảnh cáo bên cạnh anh ta thôi."
Nghĩ đến phát súng bắn trượt trên lầu vài ngày trước, Ngô Ưu toét miệng cười: "Cậu cũng có lúc ngắm lệch cơ à..."
Thu lại cảm xúc, Ngải Phong dựa vào ghế hỏi: "Dạo này cậu có liên lạc với Đồng Siêu không?"
Ngô Ưu lắc đầu.
Thở dài một tiếng, Ngải Phong nói: "Lão Biên đưa hai người bọn họ sang châu Âu chữa bệnh, nhưng kết quả chẩn đoán của mấy bệnh viện đều không khả quan, Hạ Ninh rất có thể chỉ còn sống được hai ba tháng nữa."
"Hạ Ninh..." Ngô Ưu than dài: "Tiếp xúc không nhiều, nhưng tôi ấn tượng rất sâu sắc về cô ấy, đặc biệt là ở Bắc Đới Hà, biểu cảm của lão Biên và Lý Dụ khi thấy cô ấy từng li từng tí lấy tiền từ trong ví ra, đến tận bây giờ tôi vẫn nhớ như in... Cô ấy rất xứng với Đồng Siêu, đáng tiếc thật!"
---❊ ❖ ❊---
"Đáng tiếc thật!"
Trong thư phòng tầng ba của trang viên Haut-Brion, Đổng Tuyết cầm cuốn "Tân Hoa Từ Điển" cùng Biên Học Đạo đặt tên cho con, cảm thán nói.
Nguồn cơn của sự cảm thán này là do cô thấy chữ "Nho" trong từ điển, cảm thấy rất thích, kết quả vừa nhắc tới thì Biên Học Đạo nói anh không thích.
Thế là Đổng Tuyết hỏi: "Tại sao anh không thích chữ Nho?"
Biên Học Đạo nói: "Chỉ đơn giản là không thích thôi."
"Phải có lý do chứ?"
"Không có lý do."
Đổng Tuyết gấp từ điển lại hỏi: "Không thích Nho, vậy anh thích gì?"
"So với Nho, tôi thích Sĩ hơn." Biên Học Đạo nói.
"Sĩ?" Đổng Tuyết nhẩm lại vài lần rồi bảo: "Chữ này chỉ đặt ở giữa tên mới hay."
"Chưa chắc."
"Anh từng thấy cái tên ba chữ nào đặt chữ 'Sĩ' ở cuối chưa?"
"Từng thấy."
"Người nổi tiếng à?"
"Người nổi tiếng!"
"Ai?"
"Cao Lực Sĩ!"
Cao...
Phản ứng kịp Cao Lực Sĩ là ai, Đổng Tuyết cầm từ điển ném về phía Biên Học Đạo, miệng nói: "Đang đặt tên cho con đấy, có ai làm bố như anh không?"
Đưa tay đón lấy cuốn từ điển, Biên Học Đạo cười bảo: "Anh nói bừa thôi, em đừng giận, tên con anh nghĩ xong rồi, cứ gọi là Biên Thiện Trác."