Một ngày nọ, tôi như thường lệ đến nhà ông Hoàng chơi mạt chược theo lịch hẹn.
Vừa khéo lại bắt gặp bà Hoàng dẫn theo một cô bé người miền Nam về nhà.
Bà Hoàng giới thiệu với chúng tôi rằng, cô bé là nhân viên trong công ty của bà, bà thấy rất có thiện cảm.
Hôm đó cô bé được nghỉ phép nên bà dẫn về nhà để giới thiệu cho mọi người làm quen.
Cô bé quả thật rất dễ thương, trên người toát lên vẻ kiên cường nhưng lại trông có chút rụt rè.
Dường như cô mới đến Singapore không lâu.
Sau khi mọi người trò chuyện mới biết, cô bé vẫn chưa tốt nghiệp đại học, đến Singapore để thực tập.
Những người còn lại chúng tôi đều đã rất thân thiết, cô bé lần đầu tham gia nên khó tránh khỏi căng thẳng, lúc trò chuyện chỉ đáp chứ không hỏi lại.
Để cô bé không cảm thấy lạc lõng, bà Hoàng chủ động trò chuyện đủ thứ chuyện trên đời với cô.
Khóe miệng cô bé hơi đỏ, bà Hoàng hỏi: "Khóe miệng cháu làm sao vậy? Bị nóng trong à?"
Cô bé đáp: "Cũng không có chuyện gì đặc biệt ạ."
"Có lẽ là thiếu chất gì đó thôi."
"Cháu đã uống vitamin B và vitamin C rồi mà vẫn không khỏi."
"Ngoài việc ăn cơm không dám há miệng lớn ra thì lúc khác vẫn ổn, nên cháu cũng không đi khám bác sĩ."
Tôi lên tiếng: "Đồ nhân tạo không bằng đồ tự nhiên đâu."
"Vitamin thuộc về sản phẩm nhân tạo."
"Hay là cháu thử dùng canh Đậu Xanh Chu Tước xem sao."
Mọi người đồng loạt quay đầu nhìn tôi.
Tôi giải thích: "Nước sôi chần trứng gà gọi là canh Chu Tước. Có tác dụng nhuận táo."
"Canh Đậu Xanh Chu Tước chính là dùng 30g đậu xanh, ngâm nước lạnh 10 phút, đun sôi trong 5 phút, dùng nước đậu xanh nóng đó để chần trứng gà."
"Bản thân đậu xanh có công hiệu thanh nhiệt giải độc, kết hợp với canh Chu Tước nhuận táo, rất tốt cho cơ thể con người."
"Mỗi lần dùng một quả trứng gà tươi đánh tan, mỗi ngày hai lần sáng tối, làm xong uống ngay."
Bà Hoàng nói: "Cách này đơn giản. Đậu xanh và trứng gà trong nhà đều có, để tôi bảo người giúp việc làm ngay một bát cho cháu."
"Không cần đâu ạ, cháu về nhà tự làm là được rồi." Cô bé ngượng ngùng nói.
Bà Hoàng cười trấn an: "Không sao đâu, dù sao mọi người cũng đều phải ăn cơm mà."
"Mọi người muốn ăn gì thì cứ nói với người giúp việc, để cô ấy làm luôn một thể."
Mọi người hiểu ý, vội vàng báo món mình muốn ăn.
Cô bé thấy mọi người đều không khách sáo nên cũng không từ chối nữa.
Cô bé này cả ngoại hình lẫn tính cách đều rất dễ mến, vốn dĩ chúng tôi chơi mạt chược cũng chỉ để tán gẫu, nên mọi người hữu ý vô ý đều bắt chuyện với cô bé vài câu.
"Có đối tượng chưa?" Một người hỏi.
Cô bé thẳng thắn đáp: "Thời đại học cháu từng yêu, sau đó chia tay rồi ạ."
Bà Hoàng trêu chọc: "Nhà bác có ba cậu con trai, cháu có muốn chọn một người không?"
Người ta vẫn bảo trong lời nói đùa thường ẩn chứa lời thật lòng, xem ra bà Hoàng rất yêu quý cô bé này.
Cô bé cúi đầu cười, ngượng ngùng không biết nói gì.
Có người thấy cô bé không đáp lời, liền giúp đỡ nói đỡ: "Cô bé này thật là người có phúc khí."
"Nhà ông Hoàng là công ty niêm yết, ba cậu con trai đều để cho cháu chọn thoải mái, còn không mau xem ảnh đi chứ."
Mặt cô bé gần như cúi sát xuống ngực, cười khúc khích, xấu hổ đến mức không ngẩng đầu lên nổi.
Bà Hoàng thừa thắng xông lên lấy điện thoại ra, giới thiệu: "Mau xem này, đây là con trai cả nhà bác."
"Cao một mét tám sáu, người lại rất chăm chỉ."
"Đừng nhìn nhà bác có người giúp việc mà nghĩ thế, chúng bác chưa bao giờ nuông chiều con cái, mấy đứa chúng nó đều biết nấu ăn cả."
"Không hề có chút phong thái thiếu gia nào đâu, rất dễ gần."
Cô bé lén lút liếc nhìn bức ảnh, rồi lại cúi đầu cười khúc khích.