"Lần này không được lỗ mãng nữa..."
Lý Nhàn gãi gãi đầu: "Chín chết một sống đúng là rất kích thích, nhưng thực tình ta không thích chút nào. Gây cho A Sử Na Khứ Hộc chút phiền phức là chuyện bắt buộc, nhưng nói đi cũng phải nói lại, trước hết phải đảm bảo việc chạy trốn thật nhẹ nhàng, khiến lũ Đột Quyết có đuổi theo hộc máu cũng không kịp."
Hắn nghĩ ra một từ rất hay để hình dung cho lời giải thích của mình: "Đây gọi là lời nói của kẻ lão thành mưu cầu thắng lợi đấy."
Triều Cầu Ca gật đầu nói: "Học vấn của ta không tốt, những từ bắt đầu bằng chữ 'lão' thì biết không nhiều, hình như còn có từ 'lão gian cự hoạt' (già đời gian xảo), nhưng với ngươi thì không áp dụng được, 'tiểu gian cự hoạt' thì còn tạm."
Hắn nghiêm túc hỏi: "Đã sợ phiền phức như vậy, cớ sao phải đi trêu chọc A Sử Na Khứ Hộc? Theo ta suy đoán, trong tòa mộc thành kia ít nhất cũng phải có hơn bốn ngàn kỵ binh sói, mà chúng ta chỉ có một trăm lẻ tám người."
Lý Nhàn mỉm cười nói: "Ta đúng là rất sợ phiền phức."
"Nhưng ta còn sợ không ngủ ngon giấc hơn, đây là lời thật lòng. Nếu không phải ta tình cờ gặp tòa mộc thành này, không nhìn thấy người Đột Quyết xây thành tích lương ở đây, thì dù có biết, ta cũng tuyệt đối không chạy tới đây tìm phiền phức với A Sử Na Khứ Hộc đâu, vì ta sợ phiền phức mà. Đừng nói là ngàn dặm, dù chỉ ba trăm dặm, ta cũng chưa chắc đã muốn tới. Nhưng đã đụng phải rồi, nếu cứ giả vờ như không thấy mà đi vòng qua, trong lòng luôn cảm thấy rất khó chịu."
Lý Nhàn thu lại nụ cười, nghiêm túc nói: "Quan trọng nhất là, ta cho rằng có chín phần nắm chắc làm được việc này. Nếu sự việc không có trên bảy phần thắng lợi, ta thậm chí còn không nghĩ tới."
Thiết Liêu Lang mỉm cười nói: "Chín phần ư? Có năm phần là ta làm rồi."
Triều Cầu Ca bĩu môi: "Có ba phần là ta làm."
Lý Nhàn đứng đắn nói: "Các ngươi là kẻ liều mạng, còn ta là kẻ nhát gan."
Thiết Liêu Lang cũng đứng đắn không kém: "Nếu kẻ nhát gan biến thành kẻ liều mạng, vậy mới thật sự đáng sợ."
"Nói xem, ngươi có dự tính gì?" Triều Cầu Ca hỏi.
Lý Nhàn suy nghĩ một chút rồi đáp: "Dự tính rất đơn giản, thực ra chúng ta không cần nghĩ sự việc phức tạp đến vậy. A Sử Na Khứ Hộc đã đuổi người Hề đi, trong vòng năm trăm dặm xung quanh ngay cả một bộ tộc ra hồn cũng không có, vả lại trên thảo nguyên, ai ăn gan hùm mật gấu mà dám đi gây phiền phức cho kỵ binh sói Đột Quyết? Lúc trước chúng ta quan sát cũng đã chú ý tới, người Đột Quyết lại sơ ý đến mức ngay cả quân tuần tra và thám tử cũng không phái ra! Nhìn lên mộc thành xem, có mấy quân thủ thành đi tới đi lui?"
"Phòng ngự quả thực rất lỏng lẻo." Triều Cầu Ca gật đầu nói: "Ta quan sát một chút, khoảng nửa canh giờ quân thủ thành trên mộc thành mới tuần tra một lần."
"Nửa canh giờ là đủ để chúng ta lẻn vào!" Lý Nhàn nói: "Chọn mười người thân thủ tốt nhất, tường vây mộc thành dù sao cũng không phải xây bằng đá, trèo lên không khó. Giết vài tên lính canh, thay y phục kỵ binh sói Đột Quyết, trong vòng nửa canh giờ chỉ cần lẻn vào tìm được nơi tích trữ lương thảo, sau đó chia nhau ra phóng hỏa. Đêm tối lửa lớn, chẳng ai rảnh để ý tới mặt mũi kẻ khác, sau đó tìm cơ hội rút ra."
Hắn thở phào một hơi: "Chỉ đơn giản vậy thôi."
Thiết Liêu Lang nói: "Ba người chúng ta không thể đều vào trong, phải để lại một người dẫn quân tiếp ứng."
Lý Nhàn và Triều Cầu Ca đồng thời nhìn Thiết Liêu Lang rồi gật đầu: "Thiết ca, phiền huynh ở lại bên ngoài vậy."
"Dựa vào cái gì!" Thiết Liêu Lang tức giận nói. "Hai người các ngươi ai đánh lại ta?"
Lý Nhàn đứng dậy vỗ vai Thiết Liêu Lang: "Thiết ca, chính vì huynh là người mạnh nhất trong ba chúng ta, nên mới phải là người ở lại bên ngoài. Luôn về võ nghệ cá nhân, về kinh nghiệm đối địch, huynh đều giỏi hơn chúng ta. Nếu hai chúng ta bị kẹt trong mộc thành, huynh có thể dẫn người cứu chúng ta ra. Huyết Kỵ do huynh chỉ huy, uy lực sẽ gấp đôi do ta chỉ huy!"
Triều Cầu Ca nói: "Thiết ca, An Chi nói không sai đâu."
Thiết Liêu Lang suy nghĩ một hồi rồi nói: "Được thôi, các ngươi đừng cố quá! Nếu khó ra tay, thì hãy rút ra, đừng manh động!"
Lý Nhàn và Triều Cầu Ca gật đầu, xoay người rời đi chọn mười Huyết Kỵ có khinh công tốt nhất, không dám cưỡi ngựa, đi bộ lặng lẽ lẻn về phía mộc thành của người Đột Quyết.
A Sử Na Khứ Hộc thích ở trong lều, dù trong mộc thành đã đặc biệt xây cho hắn một ngôi nhà rất rộng rãi, hắn vẫn sai người dựng lều ở khoảng trống giữa mộc thành. Từ khi từ sông Tây Lạp Mộc Luân trở về đã được một tháng, vết thương của A Sử Na Khứ Hộc tuy chưa lành hẳn nhưng cũng đã đỡ nhiều. Thế nhưng đến tận hôm nay, hắn vẫn chưa quên cú đá của kẻ đột ngột xuất hiện vào đêm hôm đó. Nếu cơ thể hắn không cường tráng, đổi lại là người bình thường thì cú đá đó đã lấy mạng rồi.
Là do mình sơ ý.
A Sử Na Khứ Hộc biết, nếu không phải lúc sắp giết thiếu niên người Hán đó mà mình buông lỏng phòng bị, thì kẻ kia không thể dễ dàng áp sát mình như vậy.
Hắn nhận ra kẻ đó. Ngay khoảnh khắc mình văng ra, hắn đã nhìn rõ diện mạo của kẻ đó, chính là dũng sĩ xuất sắc nhất dưới trướng Ma Hội - Đáp Lãng Trường Hồng. Vài năm trước khi hắn tới đồng cỏ của người Khiết Đan làm khách, Đáp Lãng Trường Hồng đã để lại ấn tượng rất sâu sắc cho hắn. Tất nhiên, kẻ để lại ấn tượng sâu sắc nhất vẫn là vợ của Ma Hội, người phụ nữ diễm lệ đến từ Trung Nguyên được cho là một vị công chúa.
Xoa xoa xương sườn, nơi đó vẫn còn đau âm ỉ.
A Sử Na Khứ Hộc lười biếng nằm trên chiếc ghế lớn, từ từ nhắm mắt lại.
Lý do không lập tức dẫn quân đi báo thù không phải vì A Sử Na Khứ Hộc nhân từ. Hắn là kẻ có thù tất báo, dù chỉ là một câu mắng chửi hắn cũng khắc cốt ghi tâm, huống hồ là bị Đáp Lãng Trường Hồng đá gãy ba cái xương sườn? Sở dĩ trở về mộc thành rồi vẫn không có động tĩnh gì là vì ở đây có việc khiến hắn không dứt ra được. Hơn nữa, hắn cũng sẽ không đích thân dùng binh với người Khiết Đan.
Nơi này cách Yên Sơn chỉ hai trăm dặm, trong Yên Sơn có một toán mã tặc mấy hôm trước đã tập kích mộc thành. Giữa ban ngày ban mặt mà bị người ta cướp đi hơn hai trăm chiến mã, đối với A Sử Na Khứ Hộc mà nói, đây cũng là nỗi sỉ nhục khó lòng dung thứ. Số lượng mã tặc không nhiều, nhưng kẻ nào cũng hung hãn. Sau khi cướp ngựa thành công, mã tặc liền cao chạy xa bay, đợi đến khi kỵ binh sói tập kết đuổi theo thì người ta đã chạy xa từ lâu rồi.
Sau mười mấy ngày trinh sát, cuối cùng cũng xác định được nơi ẩn náu của toán mã tặc đó. Thế nên hôm nay A Sử Na Khứ Hộc đã phái trọn một thiên đội ra ngoài, tin rằng đến giờ này ngày mai, thủ hạ sẽ mang đầu của đám mã tặc đó về phục mệnh. Nhớ lại khoảng thời gian này, mình bày mưu để người Hề và người Khiết Đan giao chiến, lại kéo cả bộ tộc Tô Xuyết vào vòng chiến hỏa, A Sử Na Khứ Hộc không khỏi đắc ý.
Thủy Tất Khả Hãn A Sử Na Đốt Cát Thế đã già rồi.
Tuy ông ta có con trai, nhưng chẳng ra gì. Chỉ cần mình có thể đè bẹp người Hề, người Khiết Đan, rồi nhân lúc Đại Tùy dốc toàn lực đánh Cao Câu Ly mà dẫn quân nam hạ, chỉ cần thắng vài trận nhỏ, thì ai còn tư cách tranh ngôi Khả Hãn với mình?
Đã đến lúc để người Hề và người Khiết Đan dừng tay rồi.
A Sử Na Khứ Hộc nghĩ, hiện tại tổn thất của đôi bên đều không nhỏ, kế hoạch khiến chúng tàn sát lẫn nhau đã thành công. Sau này nam hạ còn phải dùng đến hai bộ tộc này, đã đến lúc để chúng dừng tay nghỉ ngơi một chút. Còn về người Hột, Tô Xuyết Tân Di đã bị mình bắn chết bằng một mũi tên, người Hột vì tranh giành ngôi vị Đại Ai Cận mà các thủ lĩnh bộ tộc đánh nhau hỗn loạn. Toàn bộ vùng cực đông thảo nguyên đã không còn ai đe dọa đến sự thống trị của vương đình Đột Quyết nữa.
Chỉ là một kế sách nhỏ mà thu hoạch được kết quả lớn đến vậy, không chỉ A Sử Na Khứ Hộc, đổi lại là bất cứ ai cũng khó tránh khỏi đắc ý.
Nghĩ ngợi một hồi, hắn lại bất giác nhớ đến thiếu niên người Hán bịt mặt đêm đó. Không hiểu sao, mỗi lần nghĩ tới cậu ta, trong lòng lại có cảm giác rất bực bội. Ngày đó không giết được thiếu niên đó, A Sử Na Khứ Hộc vẫn luôn cảm thấy tiếc nuối. Hắn luôn cảm thấy mình dường như đã phạm phải một sai lầm rất lớn. Nhưng hắn nghĩ mãi, lại không thể nghĩ ra điều gì có thể đe dọa đến mình. Đó chẳng qua chỉ là một thiếu niên cỏ dại, căn bản không đáng để kiêng dè.
A Sử Na Khứ Hộc mở mắt, trong lòng có chút bực dọc.
Bầu trời ngoài cửa sổ hơi đỏ rực, khiến sự nóng nảy trong lòng càng thêm vài phần.
Màu đỏ?
A Sử Na Khứ Hộc hoảng hốt.
"Báo!" Một tên lính khoác áo choàng đỏ hớt hải chạy vào: "Đặc cần, không xong rồi, lương thảo... lương thảo bốc cháy rồi!"
Sắc mặt A Sử Na Khứ Hộc thay đổi dữ dội, hắn đứng phắt dậy, sải bước ra ngoài.
Lý Nhàn châm lửa các đống lương thảo gần đó, rồi huýt sáo ra hiệu không được dừng lại, phải rút lui. Mười hai người từ bốn phía tập hợp lại, sau đó do Lý Nhàn và Triều Cầu Ca mỗi người dẫn một đội rút lui, hẹn nhau gặp lại ở chuồng ngựa của người Đột Quyết. Họ vừa chạy vừa dùng tiếng Đột Quyết hét lớn: "Mau tới đây, có kẻ phóng hỏa!"
Lý Nhàn dẫn năm Huyết Kỵ vừa chạy về phía chuồng ngựa vừa hét lớn. Một tên thiên phu trưởng kỵ binh sói Đột Quyết dẫn người hoảng sợ chạy tới, chặn Lý Nhàn lại hỏi đã xảy ra chuyện gì. Lý Nhàn chỉ về phía trước nói: "Vừa rồi có kẻ lẻn vào phóng hỏa chạy về hướng đó, thuộc hạ đang dẫn người đuổi theo."
Tên thiên phu trưởng sững sờ, ngay sau đó giận dữ nói: "Đám mã tặc đáng chết kia! Đừng để chúng chạy thoát!"
Lý Nhàn nói: "Tuân lệnh!"
Dứt lời, hắn dẫn người chạy về phía trước. Mới chạy được hơn trăm mét, một tên bách phu trưởng dẫn theo hai người chạy ngược chiều tới.
"Đứng lại, các ngươi đi đâu!" Tên bách phu trưởng hét lớn.
Lý Nhàn lặp lại lời nói dối, tên bách phu trưởng cũng chửi bới một hồi. Chỉ là hắn thông minh hơn tên thiên phu trưởng kia, không để Lý Nhàn tiếp tục đuổi theo toán mã tặc hư cấu, mà ra lệnh cho Lý Nhàn quay lại chữa cháy trước. Lý Nhàn lớn tiếng đáp lời, liếc nhìn xung quanh không thấy người Đột Quyết nào khác, liền ra hiệu cho Huyết Kỵ. Sáu thanh loan đao gần như đồng loạt xuất chiêu, chỉ trong nháy mắt, tên bách phu trưởng và hai tên kỵ binh sói đã bị chém gục xuống đất.
Một đao cắt cổ tên bách phu trưởng, Lý Nhàn hạ giọng: "Mau đi, tới chuồng ngựa cướp ngựa rồi xông ra cửa trại!"
Ngọn lửa bất ngờ bùng lên khiến người Đột Quyết đều hoảng loạn, nhiều kẻ không kịp mặc y phục đã chạy ra chữa cháy. Kẻ nhát gan tìm chỗ ẩn nấp, võ quan cấp thấp vừa hét lớn vừa chạy về phía nơi chứa quân nhu.
Lý Nhàn và Triều Cầu Ca dẫn người chạy về phía chuồng ngựa, khi không có ai nhìn thấy thì tiện tay phóng thêm vài mồi lửa. Không lâu sau, ánh lửa đã soi sáng nửa bầu trời đêm.
Sau khi hội hợp với Triều Cầu Ca, Lý Nhàn vừa chạy vừa hạ giọng: "Tiểu Triều ca, không ổn rồi!"
Triều Cầu Ca gật đầu: "Ta cũng nhận ra, chỉ bằng mấy người chúng ta không thể nào lửa bùng lên nhanh đến vậy!"
"Còn có người đang phóng hỏa!" Lý Nhàn nói: "Mẹ kiếp, A Sử Na Khứ Hộc rốt cuộc đã đắc tội với bao nhiêu người!"
Đang nói, bỗng mười mấy kỵ binh sói Đột Quyết từ một hướng khác chạy tới chuồng ngựa chặn nhóm Lý Nhàn lại, kẻ cầm đầu hét lớn: "Đứng lại!"
"Đứng cái gì mà đứng!" Lý Nhàn cũng lười nói dối nữa, trực tiếp vung đao chém tới. Điều hắn không ngờ là, ngay khi hắn vung đao, tên Đột Quyết kia cũng gần như đồng thời chém tới. Hai thanh loan đao va chạm vào nhau, tóe ra những tia lửa. Ngay khi tia lửa bắn tung tóe, dưới ánh lửa, Lý Nhàn nhìn rõ diện mạo của kẻ đó.
"Là ngươi!"
Kẻ đó hơi sững sờ, động tác trên tay khựng lại: "Sao lại là ngươi?"