An-đrê-vi-cơ biết Diệp Thiên từng giúp Đổng Thăng Hải tham gia các trận đấu quyền anh chợ đen trên tàu Nữ Hoàng, đối thủ khi đó lại chính là An-tôn-ni Ma-cút, người xếp hạng nhất thế giới, nên chắc chắn mối quan hệ giữa hai người không hề tầm thường.
Trong thời điểm nhạy cảm này, việc Diệp Thiên đến Nga khiến An-đrê-vi-cơ gần như không cần đoán cũng biết chắc chắn là có liên quan đến Đổng Thăng Hải. Thực ra, ông cũng vẫn luôn để tâm đến những chuyện này.
"Người anh em, anh đã bước ra khỏi vòng xoáy thị phi rồi, đừng nên dính dáng vào nữa." Diệp Thiên lắc đầu nói: "Tôi đến tìm anh chỉ để trò chuyện, nhân tiện uống ly rượu mừng của hai người..."
Vốn dĩ Diệp Thiên tìm đến An-đrê-vi-cơ là muốn hỏi thăm về Trại huấn luyện Xi-bê-ri, dù sao với tư cách là cựu huấn luyện viên ở đó, không ai hiểu rõ nơi này hơn An-đrê-vi-cơ.
Nhưng khi nhìn thấy Li-ê-phê-vơ-na đang mang thai, Diệp Thiên lập tức thay đổi ý định.
"Không, Diệp, chuyện của Đổng tôi sẽ không can thiệp, nhưng anh đã tìm đến tôi thì nhất định phải nói cho tôi biết đã xảy ra chuyện gì?"
An-đrê-vi-cơ kiên quyết cắt ngang lời Diệp Thiên: "Người Trung Quốc các anh có câu 'vô sự bất đăng tam bảo điện', Diệp, chắc chắn anh đang gặp rắc rối rồi!"
"Mẹ kiếp, tiếng Trung phổ biến đến thế sao?"
Diệp Thiên nghe vậy thì đảo mắt, có chút bất lực nói: "Được rồi, người anh em, tôi muốn biết tình hình của Trại huấn luyện Xi-bê-ri, anh có thể cho tôi biết không? Cháu trai của lão Đổng bị bắt cóc đến đó, lần này tôi đến đây chính là vì cậu ta!"
Dù Diệp Thiên có nắm chắc phần thắng để cứu Đổng Đại Tráng, nhưng trước tiên anh phải biết Đổng Đại Tráng đang bị giam giữ ở đâu. Nếu không, dù có khả năng thông thiên triệt địa, anh cũng không thể đưa người rời khỏi nước Nga.
"Hóa ra là chàng trai đó sao?"
An-đrê-vi-cơ trầm ngâm suy nghĩ một lúc rồi nói: "Diệp, Trại huấn luyện Xi-bê-ri ban đầu là một thể thống nhất, sau đó bị chia tách thành nhiều khu vực. Anh đợi tôi một chút, tôi lấy bản đồ rồi nói chuyện với anh!"
Ngay cả quốc gia mà mình từng trung thành năm xưa cũng đã tan rã, An-đrê-vi-cơ đương nhiên sẽ không giấu giếm những chuyện về trại huấn luyện nữa, hơn nữa suốt bao nhiêu năm qua, Trại huấn luyện Xi-bê-ri đã sớm được thế giới biết đến.
Khi từ tầng hai đi xuống, trên tay An-đrê-vi-cơ có thêm một tấm bản đồ. Sau khi trải ra bàn, ông chỉ vào những chỗ khoanh đỏ trên đó và nói: "Trại huấn luyện Xi-bê-ri hiện tại được chia thành bốn khu vực..."
Trại huấn luyện Xi-bê-ri thời kỳ đầu chỉ là nơi Liên Xô cũ tận dụng môi trường địa lý giá lạnh của Xi-bê-ri để huấn luyện các đơn vị đặc nhiệm quân đội.
Lực lượng "Spetsnaz" của Liên Xô cũ, cùng với "Navy SEALs" của Mỹ và "SAS" của Anh, đều là những đơn vị đặc nhiệm hàng đầu thế giới thời bấy giờ.
Tuy nhiên, sau khi Liên Xô tan rã, vì vấn đề kinh phí và nhiều lý do khác, Trại huấn luyện Xi-bê-ri cũng trở nên tan đàn xẻ nghé.
Để duy trì trại huấn luyện, họ không chỉ đào tạo nhân sự tác chiến đặc biệt nữa, mà các lĩnh vực như điệp viên tình báo, võ sĩ quyền anh chợ đen, chống khủng bố... đều trở thành đối tượng huấn luyện của họ.
Nghe xong lời giải thích của An-đrê-vi-cơ, Diệp Thiên nói: "Anh chỉ cần nói cho tôi biết trại huấn luyện võ sĩ quyền anh chợ đen nằm ở đâu là được."
Dù Diệp Thiên không biết tại sao trại huấn luyện võ sĩ quyền anh chợ đen ở Xi-bê-ri lại can thiệp vào cuộc tranh chấp tại sàn đấu quyền anh chợ đen ở Mát-xcơ-va, nhưng những trại huấn luyện khác đều không liên quan đến giới quyền anh, nên Đổng Đại Tráng chỉ có thể bị giấu ở trại huấn luyện võ sĩ quyền anh chợ đen mà thôi.
"Ở nơi này, cách đây ba trăm bốn mươi cây số!"
Nghe Diệp Thiên nói, An-đrê-vi-cơ đặt ngón tay vào một tọa độ trên bản đồ: "Nơi đó quanh năm tuyết phủ không tan, lưng tựa vào vùng núi phía Bắc, môi trường vô cùng khắc nghiệt, rất thích hợp để tôi luyện những võ sĩ đó!"
Nhìn thấy Diệp Thiên chăm chú nhìn vào tọa độ đó, An-đrê-vi-cơ thở dài: "Diệp, tôi biết anh rất lợi hại, nhưng anh không biết đâu, những người trong trại huấn luyện đó, từ huấn luyện viên đến học viên, tất cả đều là một lũ điên. Một mình anh đi là không được đâu!"
Bản thân An-đrê-vi-cơ cũng xuất thân từ trại huấn luyện võ sĩ quyền anh chợ đen, không ai hiểu rõ tình hình ở đó hơn ông. Trong trại, chỉ có sự khác biệt giữa người chết và người sống, mạng sống ở đó không nhận được bất kỳ sự tôn trọng nào.
Trong hoàn cảnh đó, không chỉ các học viên không màng đến sống chết của mình, mà các huấn luyện viên còn có tâm lý vặn vẹo cực độ. Họ hận không thể đẩy mỗi học viên xuống địa ngục, vì vậy tỷ lệ tử vong tại trại huấn luyện võ sĩ quyền anh chợ đen ở Xi-bê-ri luôn ở mức cao ngất ngưởng.
An-đrê-vi-cơ biết Diệp Thiên rất mạnh, nhưng khi đối mặt với một đám điên như vậy, võ nghệ cá nhân hoàn toàn không có tác dụng. Chỉ cần huấn luyện viên ra lệnh, những kẻ đó chắc chắn dám ôm thuốc nổ cùng chết với Diệp Thiên.
Có lẽ những tổ chức khủng bố khi huấn luyện những kẻ đánh bom liều chết cũng đã mời huấn luyện viên từ trại này, vì trong miệng một số người vẫn luôn lưu truyền rằng Trại huấn luyện Xi-bê-ri chính là cái nôi sản sinh ra những phần tử khủng bố.
"Ông chủ, ông An-đrê-vi-cơ nói đúng, hơn nữa hiện tại vẫn chưa xác định được Đổng Đại Tráng có ở đó hay không, hay là chúng ta đợi thêm một chút đi!"
Ma-la-khải, người nãy giờ vẫn im lặng, cũng lộ vẻ lo lắng: "Để tôi đi thúc giục phía bên kia xem có nhận được tin tức xác thực về Đổng Đại Tráng không, đợi có tin tức rồi chúng ta ra tay cũng chưa muộn!"
Diệp Thiên suy nghĩ một chút rồi nói: "Được thôi, nhưng phải nhanh lên. Tôi đã hứa với lão Đổng rồi, nếu không tìm được cháu trai lão, e là lão già đó cũng không sống nổi đâu!"
Nếu không phải đường cùng, Diệp Thiên cũng không muốn đụng độ với những kẻ đó, bởi vì sàn đấu quyền anh chợ đen ở bất cứ đâu trên thế giới đều có mối quan hệ chằng chịt với các trại huấn luyện. Đến đó gây hấn chẳng khác nào đối đầu với cả giới quyền anh chợ đen.
"Ông chủ, tôi đi ngay đây, tối nay chắc chắn sẽ có câu trả lời!" Ma-la-khải uống cạn chai rượu Vốt-ca trước mặt, lau miệng rồi đứng dậy. Anh ta cần phải đến một thị trấn khác để dò hỏi tin tức.
"Diệp, anh cần tôi làm gì?" Sau khi Ma-la-khải rời đi, An-đrê-vi-cơ nhìn về phía Diệp Thiên.
"Anh biết là tôi không muốn anh dính líu vào chuyện này mà."
Diệp Thiên nhìn An-đrê-vi-cơ có chút bướng bỉnh, cười khổ nói: "Thế này đi, anh có thể giúp tôi hỏi xem tại sao trại huấn luyện võ sĩ quyền anh chợ đen lại giúp Phờ-rô-di thanh trừng người của lão Đổng không?"
Hôm qua sau khi chứng kiến cái gọi là băng đảng xã hội đen Nga của Tốc-khơ-ta-khô-nốp, Diệp Thiên có thể khẳng định, nếu không có sự nhúng tay của trại huấn luyện võ sĩ quyền anh chợ đen và vài thế lực khác, những kẻ đó không đời nào có thể đuổi được Hồng Môn ra khỏi Mát-xcơ-va.
"Không vấn đề gì, mấy lão già trong trại huấn luyện vẫn còn nể mặt tôi chút đỉnh."
Nghe yêu cầu này của Diệp Thiên, An-đrê-vi-cơ không khỏi thở phào nhẹ nhõm. Sau quãng thời gian dài sống yên bình, ông không hề muốn dính dáng vào những tranh chấp đó nữa.
An-đrê-vi-cơ không muốn để lộ nơi ở hiện tại của mình, nên sau khi chào vợ, ông cũng lái xe rời khỏi thị trấn.
Khi An-đrê-vi-cơ cũng rời đi, Li-ê-phê-vơ-na từ trong bếp bước ra, trên khay là món salad đã trộn xong, chỉ là vị khách bây giờ chỉ còn lại một mình Diệp Thiên.
"Diệp, chồng tôi sẽ gặp chuyện gì sao?"
Đôi mắt Li-ê-phê-vơ-na tràn đầy lo lắng. An-đrê-vi-cơ chưa từng giấu cô về cuộc sống trước đây của ông, vì vậy Li-ê-phê-vơ-na lúc này vô cùng sợ hãi. Cô sợ chồng mình sẽ cứ thế rời xa cô và đứa con chưa chào đời.
"Tôi đảm bảo, anh ấy chắc chắn sẽ bình an vô sự!" Diệp Thiên áy náy nhìn người phụ nữ Nga trước mặt, anh thậm chí có chút hối hận vì đã tìm đến An-đrê-vi-cơ.
"Anh ấy sẽ nhìn thấy con của hai người chào đời, rồi cùng cô già đi!"
Nụ cười của Diệp Thiên khiến Li-ê-phê-vơ-na thả lỏng hơn, một cơn buồn ngủ ập đến, cô không biết từ lúc nào đã tựa vào ghế sofa mà ngủ thiếp đi.
"Sự sống thật là một điều kỳ diệu!" Diệp Thiên truyền một luồng chân khí vào cơ thể Li-ê-phê-vơ-na, anh có thể cảm nhận được trong cơ thể người phụ nữ này đang ấp ủ một sức sống mãnh liệt.
Đứng dậy đẩy cửa phòng, Diệp Thiên đi dạo trong thị trấn nhỏ ít người ngoài lui tới này. Có lẽ vì An-đrê-vi-cơ đã dặn dò trước nên Diệp Thiên không gặp phải rắc rối gì.
Đến bên bờ hồ Bai-can, hồ nước ngọt sâu nhất và có dung tích lớn nhất thế giới, nhìn nụ cười trên gương mặt những ngư dân bận rộn, Diệp Thiên có thể cảm nhận được niềm hạnh phúc đơn giản và dễ dàng thỏa mãn của họ.
"Chú Trần, cháu là Diệp Thiên đây!"
Lấy chiếc điện thoại vệ tinh mà mẹ đã chuẩn bị riêng cho mình, Diệp Thiên gọi cho Trần Hỷ Toàn. Việc đẩy người khác đến nơi khỉ ho cò gáy thế này, lúc này trong lòng Diệp Thiên thật sự có chút áy náy.
"Diệp Thiên, cuối cùng cháu cũng lộ diện rồi à?"
Giọng Trần Hỷ Toàn tràn đầy ngạc nhiên: "Số vốn đó đã vào tài khoản rồi, chú đang ở Đức để mua thiết bị, dự kiến cần hai tháng nữa mới có thể tiến hành khai thác. Cháu cũng biết đấy, ở Xi-bê-ri, thời gian khai thác tối đa chỉ có năm tháng thôi!"
Trước đó Diệp Thiên bảo Trần Hỷ Toàn đưa cả nhà đi du lịch, Trần Hỷ Toàn đang định sang Đức nên cũng không để tâm, lúc này đang chuẩn bị cho thời kỳ khai thác.
Mùa đông ở Xi-bê-ri gần như không thể làm việc ngoài trời, nên Trần Hỷ Toàn hiện tại vô cùng bận rộn, ông muốn tranh thủ khai thác được một thời gian trước khi mùa đông ập đến.
"Đúng rồi, Vân Hoa Đồng lại liên lạc với chú." Trần Hỷ Toàn bỗng nhớ ra một chuyện: "Nó muốn bỏ ra bốn mươi tỷ để mua lại mỏ vàng này, Diệp Thiên, chú nên trả lời nó thế nào đây?"
"Chú Trần, chẳng phải chú nói tổng trữ lượng vàng của mỏ vàng này chỉ trị giá ba mươi tỷ thôi sao?" Diệp Thiên nghe vậy thì ngẩn người.
"Đúng vậy, nên chú mới thấy lạ, liệu có phải chúng ta đo đạc có vấn đề, giá trị thực tế không chỉ dừng ở ba mươi tỷ?"
Trần Hỷ Toàn cũng hơi mơ hồ, nhưng hiện tại mỏ vàng này không còn là của cá nhân ông nữa, Trần Hỷ Toàn cũng không thể tự quyết định việc mua bán, bắt buộc phải hỏi ý kiến của Diệp Thiên.
"Cứ trì hoãn đã, chú Trần, hai tháng tới chú cứ ở lại Đức đi, đợi xem sao đã!"
Trong lòng Diệp Thiên dường như đã hiểu ra điều gì đó, trong mỏ vàng kia chắc chắn có thứ mà Đinh Hồng cần, nếu không nhà họ Vân sẽ không dốc toàn lực để mua lại mỏ vàng như vậy.
"Kỹ năng không bằng người ta đúng là khó chịu chết đi được!" Thứ có thể khiến Đinh Hồng để tâm đương nhiên vô cùng quý giá, lúc này trong lòng Diệp Thiên ngứa ngáy như bị mèo cào.