Có người trêu chọc Quan Doãn, bảo anh xem báo còn chăm chú hơn cả xem văn kiện, chẳng lẽ từ báo chí mà có thể tìm ra con đường thăng quan tiến chức? Quan Doãn chỉ cười, không giải thích, càng không biện bạch cho hành vi của mình. Anh đã hình thành thói quen đọc báo từ hồi học đại học ở kinh đô, đến khi về huyện, thói quen vẫn không sửa được. Huống hồ anh cũng chẳng muốn sửa, muốn hiểu rõ quốc gia đại sự, dò la hướng gió thì báo Đảng là con đường tiện lợi nhất.
Không ai biết rằng, Quan Doãn chẳng những thích đọc báo kỹ lưỡng, mà mỗi ngày còn không rời sách. Sách đều là sách sử, như "Nhị thập tứ sử", "Sử ký" v.v... Mỗi ngày không đọc sử một tiếng đồng hồ, anh không thể nào ngủ được.
Lấy sử làm gương, có thể sáng tỏ được mất. Nếu nói quốc gia đại sự và chính sách động thái đều nằm trong báo chí, thì cách đối nhân xử thế và hưng suy nhân thế, đều nằm cả trong sách sử.
Gío hè hây hẩy, thổi vào rèm tre kêu leng keng, trong phòng nhất thời tĩnh lặng, bầu không khí vi diệu và tràn đầy vẻ đẹp mông lung. Quan Doãn và Ôn Lâm đều không nói gì, hai người cúi đầu im lặng.
Quan Doãn nghĩ không phải chuyện gì lãng mạn, mà là nỗi lo cho bước tiếp theo. Dù anh tin với thực lực của Lý Dật Phong chưa chắc động được Lãnh Phong, nhưng phòng ngừa vạn nhất, lỡ như Lãnh Phong thật sự bị điều đi vào thời điểm mấu chốt này, thì bước chân anh vừa tiến lên không những hụt hẫng, mà hậu quả sẽ cực kỳ nghiêm trọng, rất có thể khiến tình cảnh giữa hai đầu của anh hiện tại thêm phần tồi tệ.
Làm sao đây? Dù Quan Doãn có kiến thức hơn người thường một chút, nhưng anh vẫn chỉ là sinh viên mới ra trường chưa đầy một năm, vừa bước vào quan trường, đối diện với cục diện phức tạp, biến hóa khôn lường, vẫn thiếu trí tuệ chính trị đủ sức nhìn rõ thời thế.
Khác với Quan Doãn lúc nào cũng đặt trọng tâm chú ý vào cục diện trong huyện ủy và tiền đồ của mình, vẻ mặt Ôn Lâm đắm chìm và khao khát, ánh mắt khi rơi vào cây liễu ngoài cửa sổ, khi lướt nhanh qua gương mặt Quan Doãn, đôi môi hơi mím lại hé lộ nội tâm giằng co không quyết đoán, không biết có phải cô ấy đã biết được nội tình gì, mà đang do dự không biết có nên nói cho Quan Doãn hay không...
Đột nhiên, rèm cửa vang lên một tiếng, một giọng trẻ con trong trẻo vang lên: "Xin hỏi, đây là phòng Bí thư của Văn phòng Huyện ủy phải không?" Là tiếng phổ thông rất chuẩn.
Một cô bé mười lăm, mười sáu tuổi đứng hiên ngang trước cửa, cô tết hai bím đuôi sam, mặc một chiếc váy liền màu vàng nhạt tinh khiết, đeo một ba lô, khuôn mặt trái xoan chuẩn mực, đôi mắt phượng to, bắp chân trắng nõn lộ ra ngoài, cùng cánh tay tựa như ngọc, khiến cô trông tinh khiết và ngây thơ.
Cô đứng ở đó, tựa như một đóa mây trắng trên bầu trời trong xanh đẹp đẽ, cao khiết và khiến người ta khao khát.
Đột nhiên có một cô bé tưởng như được tô điểm bằng ngọc thô hiện ra trước cửa, Quan Doãn và Ôn Lâm nhìn nhau, sững sờ. Ôn Lâm cảm thấy thế nào thì Quan Doãn không rõ, nhưng bản thân anh chợt có cảm giác như trên trời rơi xuống một cô em gái Lâm Đại Ngọc.
"Em gái nhỏ, đây chính là phòng Bí thư của Văn phòng Huyện ủy, em tìm ai?" Quan Doãn ở gần cửa hơn, đứng dậy tiến lên một bước, quan tâm hỏi.
"Em tìm..." Cô bé nghiêng đầu như còn suy nghĩ một lúc, lại lén nhìn Ôn Lâm một cái, rồi vẫy tay với Quan Doãn, giọng rất nhỏ nói, "Anh ơi, anh lại gần một chút, em chỉ nói cho một mình anh thôi."
Quan Doãn nghi ngờ quay lại nhìn Ôn Lâm, Ôn Lâm vẻ mặt khó hiểu, ánh mắt lộ vẻ tò mò và buồn cười.
Không do dự nhiều, Quan Doãn cúi xuống, đưa tai lại gần cô bé hơn một chút, tưởng cô bé sẽ thì thầm nói gì, không ngờ cô bé cười tinh quái, nói với giọng cực nhỏ: "Không nói cho anh!"
"Ha ha!" Ôn Lâm bị chọc cười đến ngả nghiêng, cười không ngóc đầu lên nổi, dùng tay chỉ vào Quan Doãn chế nhạo anh, "Bị một cô bé lừa rồi, Quan Doãn, anh cũng có ngày hôm nay ư? Cười chết em mất."
Quan Doãn không rảnh để ý tới lời chế nhạo của Ôn Lâm, anh quan sát cô bé từ trên xuống dưới mấy lần, lạnh mặt: "Em gái nhỏ, trêu chọc người khác không hay đâu, hơn nữa, đây không phải chỗ để em giỡn hớt, đây là Huyện ủy."
"Em đâu có giỡn hớt, em có việc chính, thật sự là muốn tìm một người. Nghe giọng nói của anh, nhất định anh là Ôn Lâm phải không?" Cô bé không chỉ tinh quái, mà còn đủ thông minh, cô chớp mắt, một tay nắm lấy tay Quan Doãn, "Anh Ôn, em tìm anh đây."
Quan Doãn dở khóc dở cười, anh nhận ra cô bé cố tình trêu mình, Ôn Lâm rõ ràng là tên phụ nữ, với sự thông minh của cô bé, lẽ nào lại không hiểu? Cô lại cố tình nhầm anh là Ôn Lâm, rõ ràng là muốn tiếp tục chơi khăm anh. Cô em gái trên trời rơi xuống không phải là Lâm Đại Ngọc hiền lành dịu dàng, mà là một cô Lâm Đại Ngọc tinh quái biến hóa khôn lường.
Ôn Lâm vốn đã cười đến không chịu nổi, nghe cô bé gọi Quan Doãn là anh Ôn, lại càng cười đến nỗi không nói nên lời, đành gục xuống bàn ngẩng đầu không nổi, chỉ từ bờ vai rung động của cô, có thể thấy cô cười phát điên.
Quan Doãn bất đắc dĩ cười: "Anh Ôn Lâm? Em gái nhỏ, đáng lẽ phải là chị Ôn Lâm mới đúng." Rồi anh dùng tay chỉ Ôn Lâm, ý nói, cô ấy mới là Ôn Lâm, không phải anh.
Ngỡ rằng cô bé sẽ hiểu lời anh, không ngờ cô bé vờ ngây ngô: "Anh Ôn, tuy anh trắng trẻo sạch sẽ trông như con gái, nhưng anh đúng là con trai, chẳng lẽ anh thích người khác gọi mình là chị?"
"Em không chịu nổi nữa, em phải đi ngay, ở lại thêm nữa, em sợ mình sẽ phát điên mất." Ôn Lâm cười đến nỗi Quan Doãn cũng không nhận ra cô nữa, cô cong lưng ôm bụng, luống cuống chạy ra khỏi văn phòng.
Thật không đủ bạn bè, Quan Doãn trong lòng hận hận nghĩ, Ôn Lâm lại còn phối hợp với cô bé diễn kịch chơi anh một vố, để xem sau này anh tính sổ với cô thế nào.
Lần đầu tiên trong đời Quan Doãn bị một cô bé nhỏ hơn mình gần chục tuổi bày trò đến mức không có sức phản kháng, đành giả vờ chắp tay sau lưng, ho một tiếng: "Được rồi, coi như anh là Ôn Lâm, vậy em là ai, tìm anh có chuyện gì?"
"Em tên Lý Ngõa Nhi, từ tỉnh thành đến, em tìm anh vì không có ai quản em nữa." Lý Ngõa Nhi tiến lên một bước kéo lấy cánh tay Quan Doãn, lộ ra vẻ mặt đáng thương, "Anh Ôn, anh cũng sẽ không để mặc em, để em thành đứa đáng thương không ăn không uống không được ai yêu thương chứ?"
Lý Ngõa Nhi? Từ tỉnh thành đến? Vốn dĩ Quan Doãn định đuổi cô bé đi, cho cô trêu mình một phen là đủ, anh có thời gian đâu mà đùa dai với cô, huống chi lại ở trong Phòng Bí thư của Văn phòng Huyện ủy, lỡ như để Lý Dật Phong hoặc Lãnh Phong phát hiện, lại bị ghi thêm một tội lớn, nhưng nghe cô bé tự xưng họ tên và lai lịch, trong lòng anh chợt hiểu ra điều gì.
Ánh mắt lại rơi trên gương mặt Lý Ngõa Nhi, giữa đuôi mắt lông mày mơ hồ thấy được hình dáng của Lý Dật Phong, lại thấy vết hằn trên những ngón tay thon dài của cô và nếp nhăn trên váy do ngồi lâu, trong lòng Quan Doãn bỗng sáng tỏ, cô bé trước mắt không ai khác, chính là cô con gái bảo bối của Lý Dật Phong mà Vương Xa Quân vừa nói sẽ đi đón.
Lạ thật, sao Vương Xa Quân không đón được cô, lại để cô tự chạy đến phòng Bí thư? Chắc chắn đã xảy ra chuyện gì đó... Quan Doãn liền hỏi: "Ngõa Nhi, Xa Quân đi đâu rồi?"
Tại sao Lý Ngõa Nhi lại từ tỉnh thành đến Huyện Khổng chơi, Quan Doãn không nghĩ nhiều, có lẽ chỉ là hứng thú nhất thời của cô bé. Nói thật, Huyện Khổng không có tài nguyên du lịch gì, ngoại trừ một ngọn núi Bình Khâu ra, thì không còn phong cảnh nào đáng kể. Là một huyện nhỏ nằm ở đồng bằng trung du, Huyện Khổng là một huyện nông nghiệp nghèo nàn lạc hậu.
"Anh ấy cùng bố lên thành phố họp rồi, không tiện chăm sóc em, liền bảo em đến phòng Bí thư tìm Ôn Lâm." Lý Ngõa Nhi dùng tay quạt mấy cái, "Nóng quá, sao không có điều hòa thế?"
Quan Doãn bật quạt trần, lòng suy tính không ngừng. Lý Dật Phong không có dấu hiệu báo trước gì đột nhiên đi họp ở thành phố, e rằng tình hình có biến. Còn Vương Xa Quân cũng đi cùng, chứng tỏ quan hệ giữa Vương Xa Quân và Lý Dật Phong lại gần thêm một bước. Trước đây, Lý Dật Phong tuy trọng dụng Vương Xa Quân, nhưng đi họp ở thành phố chưa bao giờ dẫn theo anh ta.
Còn chuyện Vương Xa Quân bảo Lý Ngõa Nhi tìm Ôn Lâm chứ không phải tìm anh, cũng hoàn toàn nằm trong dự liệu, người Vương Xa Quân đề phòng nhất chính là anh, sao có thể giao chuyện quan trọng như vậy cho anh được. Lý Ngõa Nhi là ai? Cô ấy chính là viên ngọc quý trên lòng bàn tay của Lý Dật Phong, là tiểu thư của Bí thư Huyện ủy!
Đối với Ôn Lâm, Vương Xa Quân tuy cũng có lòng đề phòng, nhưng Ôn Lâm dù sao là phụ nữ, tương đối mà nói, trên quan trường cơ hội được trọng dụng và đề bạt không nhiều, hơn nữa ở Huyện ủy hầu như ai cũng biết tâm tư nhỏ nhoi của Vương Xa Quân đối với Ôn Lâm.
Chính lúc Quan Doãn đang suy nghĩ tới lui, điện thoại trên bàn đột nhiên đổ chuông.
Phòng Bí thư có hai chiếc điện thoại, một là đường dây dành riêng cho lãnh đạo, hễ đường dây riêng reo, nhất định là lãnh đạo có việc quan trọng triệu tập, phải nghe máy ngay lập tức. Chiếc kia là đường dây chung dành cho công chúng, khi điện thoại đường dây chung đổ chuông, thường sẽ ngần ngừ, đợi chuông reo ba tiếng rồi mới nghe.
Chiếc điện thoại đang reo là đường dây riêng của lãnh đạo.
Quan Doãn nghe máy ngay lập tức: "Tôi là Quan Doãn."
"Quan Doãn, tôi là Xa Quân." Đầu dây bên kia truyền đến giọng nói gấp gáp của Vương Xa Quân, "Ôn Lâm có ở đó không?"
Vương Xa Quân cũng gọi vào đường dây riêng của lãnh đạo, càng ngày càng tỏ ra ra dáng. Quan Doãn biết Vương Xa Quân tìm Ôn Lâm có việc gì, nói: "Không có, ra ngoài rồi, có chuyện gì thế?"
"..." Vương Xa Quân dừng lại một lúc, dường như không muốn nói cho Quan Doãn, nhưng việc gấp, lại không thể không nói, "Tôi có việc gấp phải cùng Bí thư Lý và Huyện trưởng Lãnh lên Thành ủy họp, đón được Ngõa Nhi xong, không kịp đưa cô ấy đến phòng Bí thư, liền bảo cô ấy tự đến phòng Bí thư tìm Ôn Lâm, bảo Ôn Lâm chăm sóc Ngõa Nhi trước. À, Ngõa Nhi đã đến phòng Bí thư chưa?"
Quan Doãn chưa kịp trả lời, Lý Ngõa Nhi ở bên ra sức vẫy tay ra hiệu cho anh, lại lè lưỡi làm mặt quỷ, rõ ràng là ám chỉ anh đừng nói thật.
Quan Doãn rơi vào thế khó xử.
Chủ yếu là tin tức Vương Xa Quân tiết lộ khiến người ta rất chấn động, hóa ra không chỉ Lý Dật Phong khẩn cấp lên thành phố họp, mà ngay cả Lãnh Phong cũng đi, sự việc bỗng nhiên trở nên phức tạp hơn rất nhiều. Mà biến hóa quá nhanh, khiến Quan Doãn hoa mắt, thậm chí có cảm giác ngột ngạt đến khó thở.
Chẳng lẽ, Lãnh Phong thực sự sắp bị điều đi? Nếu quả thật như vậy, thì hành động vừa nộp tài liệu của anh không những vô ích, mà nếu trước khi đi Lãnh Phong làm ơn cho anh một cước cuối cùng, đem tài liệu của anh chuyển giao cho Lý Dật Phong để làm nhân tình cuối cùng, thì ở Huyện ủy này anh sẽ chẳng còn ngày ngóc đầu lên nổi nữa!
Trong khoảnh khắc, cảm giác của Quan Doãn như rơi xuống vực thẳm ngàn trượng, không những hô hấp ngừng lại, mà đầu óc cũng trống rỗng.