Quan Doãn sửng sốt, vốn tưởng rằng cô gái ngang ngược như Vũ Thu, chuyện quan tâm đa phần là tình cảm nam nữ, nhất định thờ ơ với chính trị, không ngờ cô ta muốn nói cho hắn biết bí mật lại liên quan đến Hoàng Hán.
Điều này khiến Quan Doãn không biết trả lời thế nào, vì hắn không rõ Vũ Thu là ý kiến riêng của cô ta, hay đang truyền lời giùm Thôi Đồng. Nhưng nghĩ đến quan hệ giữa Vũ Thu và Thôi Đồng, phần nhiều là cô ta đang thay Thôi Đồng truyền lời.
"Hoàng Hán có thể có bí mật gì?" Quan Doãn thản nhiên nói, "Sao cô lại muốn nói cho tôi biết?"
"Chó cắn Lã Động Tân, không biết lòng tốt của người khác, không muốn nghe thì thôi, coi như tôi tự đa tình vậy." Vũ Thu nói đổi mặt liền đổi, quay người bỏ đi, "Sau này tôi không thèm để ý đến tên phụ lòng như anh nữa."
"Tôi phụ lòng chỗ nào?" Quan Doãn nổi cáu, kéo Vũ Thu lại, "Cô đừng ngày nào cũng mỉa mai tôi, tôi không thiếu nợ tình cảm với ai hết! Kể cả Hạ Lai, lúc cô ấy trọng thương, tôi cũng không bỏ mà muốn cưới cô ấy, chính cô ấy tự chọn ra đi, cô không biết sự thật chỉ dựa vào suy đoán của mình mà thành kiến với tôi, cô đây là ăn vạ!"
Vì dùng lực quá mạnh, Vũ Thu bị Quan Doãn kéo lại, cơ thể không giữ được đà, như thiêu thân lao vào lòng Quan Doãn, không phải ôm ấp ngọt ngào, mà là đâm sầm vào.
Đình nằm ở chỗ hẻo lánh, lại là đêm mùa đông, xung quanh không người, Quan Doãn bị Vũ Thu đâm mạnh, đứng không vững, ngả về phía sau, không ngờ vấp phải thứ gì dưới chân, ngã ngửa ra ngoài đình.
May là ngoài đình có bãi cỏ, dù là mùa đông nhưng việc cây xanh của Sân số 1 Thành ủy rất tốt, cỏ dày, úa vàng, nhưng vẫn dày như một lớp chăn bông, Quan Doãn ngã lên trên cũng không đau lưng.
Lưng không đau, nhưng người lại bị đau nhói – Vũ Thu cũng ngã thẳng xuống, đè chồm lên người hắn, hai tay cô ôm trước ngực, cánh tay đè lên ngực Quan Doãn, nhìn cô gầy yếu mà lực không nhỏ, suýt làm gãy xương sườn của Quan Doãn.
May là sau tiếng thét, cô dang hai tay, theo bản năng ôm chặt lấy Quan Doãn, chưa hết, môi vô tình chạm phải môi Quan Doãn một lần ngoài ý muốn.
Lỗi lầm đẹp đẽ này đến quá đột ngột, cả hai đều sững sờ.
Vũ Thu tròn mắt, nhìn thẳng vào mắt Quan Doãn cách đó chỉ gang tấc, đầu óc trống rỗng, không biết bao lâu sau, cô mới cảm thấy môi dường như còn dính vào môi Quan Doãn, sợ hãi rú lên, bật dậy khỏi người Quan Doãn, liên tục kêu: "Đồ lưu manh bẩn thỉu, đồ háo sắc!"
"Làm ơn." Quan Doãn coi như thể nghiệm thực tế cảm giác bị người đè dưới thân không thoải mái chút nào, vội vàng đứng dậy, vừa phủi bụi trên người vừa bất lực nói, "Là cô sàm sỡ tôi đấy chứ? Tôi bị cô đè dưới thân."
"Anh..." Vũ Thu mắt đỏ hoe, "Any khốn nạn, vô sỉ."
"Cô nhiều lần vô lại với tôi rồi, tôi vô lại cô một lần thì sao?" Quan Doãn thấy Vũ Thu xuống nước, liền quyết thu phục cô một lần, để sau này cô khỏi gây chuyện trước mặt mình, bèn tiến lên một bước, giơ tay phủi bụi cho cô, nhân lúc phủi bụi, tiện tay sờ vài cái trên người cô.
Dĩ nhiên, Quan Doãn không cố ý sàm sỡ, mà là nắm rõ tính khí Vũ Thu, biết cô ngoài lạnh trong nóng, bề ngoài rất hung dữ, thực ra nội tâm truyền thống lắm, muốn chiếm thượng phong trước mặt cô, phải làm cô xấu hổ tột cùng.
Quả nhiên, mặt Vũ Thu càng đỏ, đỏ như máu, vội đẩy tay Quan Doãn ra: "Đồ lưu manh bẩn thỉu, buông tôi ra, bỏ cái tay thối của anh ra."
Quan Doãn rút tay, nhảy ra xa, cười khằng khặc: "Cảm giác cũng tốt." Lại lạnh lùng uy hiếp, "Sau này còn dám ngang ngược với tôi, coi chừng tôi sàm sỡ cô."
"Anh dám!" Vũ Thu sợ hãi, nhưng miệng vẫn cứng.
"Sao không dám? Vừa hôn rồi, sờ rồi, bước tiếp theo tôi còn được đằng chân lân đằng đầu." Quan Doãn cười dữ tợn.
"Anh... dám?" Giọng Vũ Thu run rẩy, hai tay ôm trước ngực, như thể Quan Doãn thực sự muốn động chân động tay với cô.
Quan Doãn cười ha hả: "Thôi nào, mau nói bí mật của Hoàng Hán là gì, nói rồi tôi tha cho cô."
Đến lúc này, Vũ Thu hoàn toàn thất bại trước Quan Doãn, không dám cậy mạnh càn rỡ nữa, ngoan ngoãn nói: "Thực ra cũng không có gì, là Nhã Mỹ bảo tôi nói với anh, đừng bị vẻ bề ngoài của Hoàng Hán lừa. Thực ra Hoàng Hán ranh ma lắm, hắn đến nhà chú tôi, là đến diễn kịch đấy."
"Ý gì?" Quan Doãn dĩ nhiên không bị vẻ bề ngoài của Hoàng Hán lừa, nhưng lời không phải do Thôi Đồng truyền ra, mà từ Nhã Mỹ, liền đáng suy ngẫm. Tuy Nhã Mỹ hiền hơn Vũ Thu, nhưng cũng chỉ là y tá, không thể nghĩ ra nhắc hắn về việc Hoàng Hán đến diễn kịch, lẽ nào vẫn là sự chỉ thị của Thôi Đồng?
"Ý gì? Anh đúng là ngu thật." Vũ Thu trừng mắt nhìn Quan Doãn, "Hoàng Hán trước đây quan hệ bình thường với chú tôi, gần đây mới thân thiết, tôi nhớ ra rồi, đúng là từ lúc anh đến Hoàng Lương, hắn mới thường xuyên tìm chú tôi báo cáo công việc riêng."
Đợi khi bóng dáng eo thon mông đầy đặn của Vũ Thu biến mất trong màn đêm, Quan Doãn mới đi ra khỏi đình, trong lòng suy ngẫm thông tin Vũ Thu tiết lộ. Có thể nói, tin tức của Vũ Thu không quá bất ngờ, nhưng khiến hắn vô cùng chấn động, nhân cách của Hoàng Hán còn sâu xa hơn hắn tưởng. Cuối cùng Hoàng Hán đến gần Thôi Đồng với mục đích gì, hắn diễn một vở tuồng trước mặt Thôi Đồng là diễn cho ai xem?
Gío đêm hơi lạnh, Quan Doãn bước về nhà, đi nửa đường thì nhận được điện thoại của Ôn Lâm.
"Anh đang ở đâu? Em ở cửa chính Thành ủy." Ôn Lâm than thở, "Có phải anh cố tình tránh mặt em không? Hẹn lần hẹn lữa, như thể em quấn lấy anh lắm."
"Nghĩ gì đâu?" Quan Doãn bật cười, hắn hiểu tâm trạng muốn gặp mình của Ôn Lâm, cười nói, "Em đợi ở cửa, anh đến ngay."
Vừa đi vừa hồi tưởng lại cảnh ở nhà họ Thôi, bỗng nhận ra một thiếu sót – có lẽ gọi là quên có chọn lọc thì chính xác hơn – từ đầu đến cuối, không ai nhắc đến sự kiện Hoa Tửu Tường.
Không nên, sự kiện Hoa Tửu Tường là chuyện lớn, Thôi Đồng chắc chắn đã nghe, Hoàng Hán cũng biết, nhưng cả hai đều tránh không bàn, thế là cố ý. Có lẽ Thôi Đồng đã ám chỉ trước, không ai được nhắc đến sự kiện Hoa Tửu Tường?
Sự kiện Hoa Tửu Tường cuối cùng thu xếp thế nào, Thôi Đồng cũng có quyền phát ngôn lớn. Nhưng trên bàn rượu không hề nhắc đến, lại gián tiếp thể hiện lập trường nghiêng về Tưởng Tuyết Tùng của họ Thôi, một bên dìm quả bầu, một bên nổi quả bí, chiêu này, chơi cao thật.
Quan Doãn phát hiện, hắn càng nhìn không thấu Thôi Đồng và Hoàng Hán. Thôi Đồng, sâu không lường, như một ao nước thấy không đáy. Còn Hoàng Hán, như dòng sông cuồn cuộn chảy, mượn tư thế cuồn cuộn để che giấu độ sâu. Sâu của Thôi Đồng là sâu thực, sâu của Hoàng Hán, là thứ khiến người ta không biết nông sâu. Sông chảy cuồn cuộn vì thế chảy xiết, không ai xuống nước, nông hay sâu, chỉ có thể trèo lên bờ suy đoán mơ hồ.
Đến cửa Thành ủy, Quan Doãn liếc thấy dưới cây ngô đồng bên phải cổng chính, Ôn Lâm mặc áo lông vũ đỏ, tóc đuôi ngựa. Diện mạo Ôn Lâm chưa đổi, tuổi trẻ vẫn còn, nhưng cô lúc này và cô lúc trước Tết đã hoàn toàn khác biệt. Một người phụ nữ cả đời phải chịu một lần đau, chỉ một lần, cô mãi mãi là người phụ nữ của Quan Doãn.
Trên đầu ánh sao lấp lánh, dưới đèn người đẹp như mơ, Quan Doãn bước nhanh, trong lòng dâng trào kích động. Có lẽ sao dời đêm trước, vì ai sương gió đứng giữa trời? Hắn tiến lên nắm lấy hai tay Ôn Lâm, tay nhỏ hơi lạnh, hắn khẽ nói: "Con ngốc, trời lạnh thế này, sao cố đợi ở ngoài? Anh đã nói xong việc sẽ gọi em."
"Anh gọi xong em qua đây, lại mất nửa tiếng, thế là em sẽ bớt được cùng anh nửa tiếng. Đến sớm, lạnh thì lạnh một chút, nhưng được ở cùng anh thêm mười phút, cũng đáng." Ôn Lâm kiễng chân, áp miệng vào tai Quan Doãn, "Nói cho anh một bí mật, em thấy ở nhà dì một tấm ảnh, là ảnh của dì và Tưởng Bí thư chụp chung."
"Hả?" Quan Doãn giật mình, "Dì em không sợ dượng thấy à?"
"Dượng?" Ôn Lâm cười tinh nghịch, lè lưỡi, "Dì em ly hôn lâu rồi, chỉ là chưa công bố ra ngoài thôi."
Thì ra Diệp Lâm... Quan Doãn cười, không suy nghĩ nhiều, hắn dẫn Ôn Lâm đi tiếp: "Đi, về nhà."
Ôn Lâm như chim nhỏ nép vào người Quan Doãn, trong đêm lạnh Hoàng Lương, hai người vòng qua một khúc, đến nhà Quan Doãn. Cũng là lần đầu tiên Quan Doãn dẫn người về nhà từ khi đến Hoàng Lương lâu như vậy.
Trước đó, chưa từng có ai đến nhà, cũng ít người biết hắn ở trong căn nhà của Lãnh Nhạc, nên hắn mới yên tâm dẫn Ôn Lâm về.
Ôn Lâm vào cửa, cởi áo ngoài, mặt càng thêm hồng hào đáng yêu. Cô tò mò quan sát căn nhà vài lần, ghen tị nói: "Anh một người ở nhà to thế này, thật hạnh phúc, nghĩ lại ở huyện ủy chỉ có ký túc xá đơn, khác biệt quá."
Quan Doãn kéo tủ lạnh ra xem: "Đói không? Trong tủ chỉ có sủi cảo đông lạnh."
"Chỉ cần anh có bột có thịt, một tiếng, em sẽ biến ra sủi cảo cho anh." Ôn Lâm cười hì hì, bất ngờ thọc hai tay vào cổ áo Quan Doãn, "Lạnh anh chơi."
Người Ôn Lâm lại mũm mĩm thêm chút, khi cúi xuống, mông tròn trĩnh đáng yêu, eo không to ra, càng tôn lên vòng eo thon thả uyển chuyển. Vẻ đẹp thân hình phụ nữ nằm ở eo, gọi là eo liễu, eo càng nhỏ càng làm nổi bật sự gầy của vai và sự gợi cảm của phần dưới. Sự tuyệt vời của Ôn Lâm cũng ở đây, mặt hơi tròn, cười có lúm đồng tiền, cằm còn chút bầu bĩnh trẻ con, thân thể đầy đặn, vì eo nhỏ nên không thấy béo, chính là hình ảnh hoàn hảo nhất của một người phụ nữ dám có thịt nhưng không quá mập.
Quan Doãn liền kéo Ôn Lâm vào lòng, cù vào chỗ nhột của cô, Ôn Lâm né trái tránh phải, cuối cùng xoay người ngồi lên người Quan Doãn.
Quan Doãn nhắm mắt, nghĩ thôi thì không chống cự nữa, chiều theo ý cô nàng Ôn vậy, không ngờ nhắm hồi lâu không thấy Ôn Lâm động tĩnh gì, liền mở mắt ra, thì thấy Ôn Lâm ngây người, thẫn thờ.
"Sao thế?"
"Em ở nhà dì nghe chuyện Hoa Tửu Tường, bỗng nghĩ ra một vấn đề, anh nói xem, em với anh ở bên nhau, có bị người khác thêu dệt chuyện hay không?" Ôn Lâm chống má suy tư, dáng vẻ rất buồn cười, "Và còn, không biết có người nào lợi dụng chuyện dì em và Tưởng Bí thư để gây chuyện không?"
(Còn tiếp)