Từ phòng bệnh của Tô Mặc Ngu bước ra, Quan Duẫn trút được gánh nặng trong lòng, vỗ vỗ vai Tề Ngang Dương: "May mà không nhục mệnh!"
Tề Ngang Dương vẻ mặt kinh ngạc: "Giải quyết xong rồi?"
"Tôi là ai chứ? Lão tướng xuất mã, một người địch hai, từ nay về sau, Tô Mặc Ngu sẽ không vì cậu mà rơi một giọt nước mắt nào nữa." Quan Duẫn không chút khách khí vơ hết công lao về phía mình, "Một khi vào Lý môn sâu tựa biển, từ nay Tề lang là người dưng, trong lòng cô ấy, cậu đã là quá khứ rồi."
"Tốt, tốt, quá tốt rồi." Tề Ngang Dương liên tục xoa tay, "Người anh em tốt, không cần nói nhiều, sau này nếu cậu và Mặc Ngu xảy ra chuyện gì, cậu cứ yên tâm, tôi sẽ thay cậu che giấu trước mặt Nhất Giai."
"Tránh ra đi, cứ thấy gánh nặng là đẩy sang cho anh em, có còn lương tâm không hả?" Quan Duẫn đấm Tề Ngang Dương một cái, "Sau này chờ lúc tôi cần thành tích chính trị, cậu nhớ giúp tôi chạy vài dự án là được."
"Không thành vấn đề, tôi không giúp cậu thì giúp ai." Tề Ngang Dương vui sướng khôn cùng. Vạn nhất Tô Mặc Ngu tỉnh lại mà vẫn bám lấy anh, dùng cái chết để ép buộc, anh thực sự không biết phải làm sao. Không ngờ vấn đề nan giải như vậy lại được Quan Duẫn giải quyết, khiến anh không khỏi mừng rỡ, đối với thủ đoạn thu phục phụ nữ của Quan Duẫn lập tức nhìn bằng con mắt khác.
"Lời đã nói ra là giữ lấy." Quan Duẫn cười ha hả, "Nhớ kỹ, sớm muộn gì cũng phải trả nợ."
"Đi đi đi, cho dù không có chuyện của Mặc Ngu, tôi lại không giúp cậu sao?" Tề Ngang Dương tâm trạng cực tốt, ôm vai Quan Duẫn tiễn anh xuống lầu, "Được rồi, không cần nói nhiều, sau này chỉ cần cậu cần, tôi là anh cậu tuyệt đối không nói hai lời, xung phong đi đầu."
Ngồi trên xe trở về Yên Thị, tiếp tục đi về phía nam, tâm trạng Quan Duẫn bình tĩnh hơn nhiều. Tô Mặc Ngu trải qua kiếp nạn này, thái độ sống thay đổi hoàn toàn, không còn theo đuổi cái gọi là tình yêu trọn đời trọn kiếp, từ nay tuyệt vọng với tình yêu. Cô hứa với Quan Duẫn trên giường bệnh rằng, sau này cô sẽ là hồng nhan tri kỷ đi theo Quan Duẫn cả đời, không bàn chuyện phong nguyệt, chỉ bàn chuyện hợp tác, bất kể Quan Duẫn đi đến đâu, cô đều sẽ đi theo đến đó, vì thành tích chính trị của Quan Duẫn mà đầu tư dự án, chỉ cần Quan Duẫn cần, cô nhất định sẽ theo tới cùng.
Quan Duẫn cũng không ngờ, thái độ của Tô Mặc Ngu lại thay đổi lớn đến thế, khiến anh kinh ngạc. Phải nói là đến thời điểm hiện tại, anh vẫn chưa có ý định xây dựng đội ngũ riêng, đương nhiên anh cũng biết, một nhân vật chính trị muốn thành công, nhất định phải có một đội ngũ sai đâu đánh đó.
Đội ngũ bao gồm những người anh em như Lưu Bảo Gia, Lôi Bân Lực, cũng cần sự hỗ trợ về kinh tế, lại còn cần những thân tín như Lý Lý. Nếu nói Lưu Bảo Gia, Lôi Bân Lực và Lý Lý coi như là đội ngũ sơ khai của anh, thì sự gia nhập bất ngờ của Tô Mặc Ngu, tương đương với việc đội ngũ của anh đã bắt đầu hình thành.
Thực lực kinh tế của Tô Mặc Ngu hùng hậu đến mức nào, Quan Duẫn không được rõ, nhưng từ việc Tề Ngang Dương nhất quyết kéo cô vào đầu tư ở Hoàng Lương để suy đoán, cô chắc chắn gia sản không nhỏ. Chẳng phải là anh không quản ngại vất vả giúp đỡ Tề Ngang Dương và Tô Mặc Ngu, coi như là người tốt có báo đáp, nhặt được bảo vật rồi sao?
Quan Duẫn không khỏi thầm vui mừng.
Đến buổi chiều, xe về tới Hoàng Lương. Lúc đi Quan Duẫn lái xe của Kim Nhất Giai, lúc về lại ngồi xe của Tề Ngang Dương. Theo thỏa thuận, xe đưa anh tới Thành ủy Hoàng Lương rồi sẽ quay về Yên Thị.
Xuống đường cao tốc, rẽ sang hướng tây, xe chạy tới đường Liên Hợp, chẳng bao lâu đã tới ngã tư phố Quang Minh, rẽ trái đi tiếp không xa thì bị tắc đường.
Đám đông tụ tập lại, vây kín giữa lòng đường, tắc nghẽn không lối thoát, ba lớp trong ba lớp ngoài, không nhìn rõ bên trong xảy ra chuyện gì. Tài xế hỏi Quan Duẫn: "Thư ký Quan, có cần vòng qua không?"
"Thế này đi Tiểu Mạnh, cậu vòng qua Thành ủy, để hành lý của tôi xuống rồi về đi. Chỗ này cách Thành ủy không xa nữa, tôi đi bộ là được." Quan Duẫn xuống xe, cảm ơn tài xế, anh thong dong bước tới, rẽ đám đông chen vào trong.
Giữa đám đông, một người đàn ông đầu trọc, quần áo rách rưới khoảng 30 tuổi đang ngồi xổm trên đất, vẻ mặt quật cường, hai mắt phun lửa, lộ ra sự không cam lòng và phẫn nộ. Hai người đàn ông ăn mặc sang trọng vây quanh anh ta chỉ trỏ, một người khoảng 30 tuổi, một người ngoài 40, cả hai nồng nặc mùi rượu, thái độ bề trên, hống hách.
Đã xảy ra chuyện gì? Quan Duẫn thấy bên cạnh người đàn ông đầu trọc có một chiếc xe đẩy bị đổ, trên xe là lò nướng tự chế, trong lò đang nướng khoai lang, lò đổ trên mặt đất, khoai lang rơi vãi khắp nơi. Bên cạnh xe đẩy là một chiếc Santana treo biển số Thành ủy.
"Cụ ơi, chuyện này là thế nào vậy?" Quan Duẫn hỏi một ông lão vẻ mặt hiền từ bên cạnh.
"Cậu thanh niên, cậu không biết đấy thôi? Haizz, đừng nhắc nữa." Ông lão vẻ mặt bất lực, liên tục lắc đầu, "Người bán khoai lang này tên là Sở Triều Huy, quanh năm suốt tháng bày sạp bán khoai lang ở khu vực này, là người thật thà, chưa bao giờ cân thiếu, người dân trong khu phố đều gọi cậu ấy là Sở khoai lang, cũng thỉnh thoảng giúp đỡ cậu ấy một chút. Nhà cậu ấy có người bệnh, chỉ trông chờ vào việc bán khoai lang để chữa bệnh cho vợ, 365 ngày một năm, không nghỉ ngày nào, cũng chẳng kiếm được bao nhiêu tiền. Thế mà hôm nay lúc qua đường, vì tránh một đứa trẻ đuổi theo quả bóng bay, nên cản đường xe, bị xe đâm đổ xe đẩy, người trên xe còn bắt cậu ấy phải bồi thường..."
Ông lão tóc bạc trắng, vẻ mặt phẫn nộ: "Nhìn xe này là biết của quan chức rồi, vừa lên tiếng đã hỏi Sở khoai lang đòi giấy tạm trú, rồi đòi cả giấy phép vệ sinh. Chỗ rộng lớn thế này mà không dung nổi một người bán khoai lang sao? Quan chức ngày ngày cao lương mỹ vị, dân thường bán củ khoai lang kiếm miếng ăn mà sao khó khăn đến thế?"
Những lời này khiến lòng Quan Duẫn vô cùng nặng nề. Chuyến đi kinh thành, đối mặt với sự kiêu ngạo của đám con cháu thế gia, nhớ lại sự cuồng vọng của Hoàng Vũ Viết khi ăn món Pháp uống rượu vang mười mấy năm, rồi nhìn lại sự bất công khi một sạp khoai lang cũng bị lật đổ ngay trước mắt, lòng anh vô cùng đau xót. Chẳng lẽ tổ quốc thân yêu, người mẹ đáng kính, đến cả sự khoan dung để con cái mình bày một cái sạp cũng không có sao?
Yêu dân như con, người làm quan nếu thực sự có thể làm được việc yêu thương dân chúng như yêu thương con cái mình, thiên hạ tuyệt đối sẽ đại công vô tư!
"Có bồi thường hay không?" Người đàn ông mặc áo bông màu vàng đất ngoài 30 tuổi gầm lên, "Mày nhìn xem cản xe bị tróc sơn rồi, sơn lại ít nhất cũng phải một trăm tệ, mau bồi thường tiền, không bồi thường thì tịch thu sạp của mày, sau này đừng hòng bày sạp ở Hoàng Lương nữa. Tin không, chỉ cần mày ló mặt ở Hoàng Lương, tao sẽ khiến mày cút xéo?"
Người đàn ông trung niên mặc áo khoác xanh ngoài 40 tuổi đứng trên cao nhìn xuống nói: "Mày bày sạp vốn là kinh doanh phi pháp, không bắt mày đi đã là may lắm rồi, mày còn giở trò lưu manh, hoặc là bồi thường tiền, hoặc là quỳ xuống dập đầu ba cái, mày chọn một đi."
Một bà lão thực sự không nhìn nổi nữa, bước lên một bước nói: "Tôi hỏi các anh là người đơn vị nào? Người ta bán khoai lang đáng thương như vậy, các anh cứ ép người ta bồi thường, một ngày người ta mới kiếm được mấy đồng? Các anh làm quan mà còn chút lương tâm nào không?"
Người đàn ông mặc áo bông vàng đất 30 tuổi nổi trận lôi đình, đẩy mạnh bà lão ra: "Bà tránh ra đi, già rồi, tay chân lỏng lẻo không sợ ngã à?"
Dùng lực quá mạnh, đẩy bà lão lùi lại mấy bước, suýt nữa ngã nhào, may mà Quan Duẫn bước tới đỡ lấy. Quan Duẫn đang định nổi giận thì đã chậm một bước, người đàn ông áo bông vàng đất tung một cú đá vào người Sở Triều Huy đang ngồi xổm dưới đất.
Sở Triều Huy không né tránh, mặc kệ người đàn ông áo vàng đá trúng, nhưng thân hình anh chỉ chao đảo một chút chứ không ngã xuống, điều này khiến Quan Duẫn hơi kinh ngạc. Người lúc đang ngồi xổm là lúc khó giữ thăng bằng nhất, bình thường bị đá trúng đều sẽ ngã nhào, vậy mà Sở Triều Huy chỉ động đậy một chút, chẳng lẽ trước kia từng luyện qua mã bộ? Căn cơ rất vững chắc.
"Sao lại đánh người?" Đám đông vây xem phát ra tiếng kêu bất bình.
"Đúng đấy, không được đánh người!"
"Không được đánh người!"
Lòng người phẫn nộ, thi nhau chỉ trích người đàn ông áo bông vàng đất đánh người. Người áo vàng chắc cũng quen thói hống hách, bị đám đông la ó, ngược lại càng làm tới, lại đá thêm một cước vào người Sở Triều Huy, không chỉ dùng chân mà còn động tay, vừa đánh vừa nói: "Tao cứ đánh người đấy, bọn mày làm gì được tao? Tao cứ đánh người đấy! Có bản lĩnh thì thử động vào một ngón tay tao xem..."
Mọi người có lẽ sợ hãi khí thế của kẻ áo vàng, hoặc đã quen làm dân lành giận mà không dám nói, đều chỉ thi nhau chỉ trích, nhưng chỉ có một thanh niên bước lên định ngăn cản, vừa mới bước chân đi đã bị người đàn ông trung niên áo xanh quát dừng lại.
"Mày có biết bọn tao là ai không? Tao là chủ nhiệm Văn phòng Chính phủ quận Đơn Thủy, hắn là thư ký quận trưởng Đơn Thủy... Mày muốn lo chuyện bao đồng à?" Người đàn ông áo xanh đầy uy quyền, cười lạnh một tiếng, "Trước tiên hãy tự cân nhắc trọng lượng của mình đi đã."
Thanh niên sợ hãi dừng bước, từ xưa đến nay dân không đấu với quan, vì một người bán khoai lang không quyền không thế mà đối đầu với quan lớn quận Đơn Thủy, quận đứng đầu Hoàng Lương, ai cũng phải cân nhắc nặng nhẹ.
"Dừng tay!" Ngay khi người đàn ông trung niên áo xanh và kẻ áo vàng đang khí thế ngút trời, khiến đám đông xung quanh không ai dám đứng ra bênh vực Sở Triều Huy, thì cuối cùng có một người đứng ra, bước lên một bước, nắm chặt lấy cánh tay đang giơ cao định giáng xuống mặt Sở Triều Huy của kẻ áo vàng, "Là đảng viên cán bộ, đánh người giữa phố, thật mất tư cách. Công xe tư dụng, lại còn lái xe sau khi uống rượu, là hành vi phạm pháp. Anh không thấy mất mặt lại còn cảm thấy mình cưỡi trên đầu dân chúng là oai phong lắm sao, có phải không?"
Những lời lẽ đanh thép của Quan Duẫn lập tức nhận được tiếng vỗ tay tán thưởng của đám đông.
"Hay!"
"Nói hay lắm!"
Kẻ áo vàng liếc Quan Duẫn một cái, vẻ không hề quan tâm nói: "Mày là thằng nào? Từ trong quần đứa nào rơi ra mà dám dạy dỗ tao..."
Lời chưa dứt, Quan Duẫn vung tay tát một cái vào mặt phải hắn: "Cái tát thứ nhất, tôi thay dân chúng dạy dỗ anh." Tay xoay lại, lại một cái tát vào mặt trái, "Cái tát thứ hai, tôi thay Vương Khải Hoa dạy dỗ anh."
Hai cái tát khiến kẻ áo vàng choáng váng, cũng khiến hắn tức giận bùng nổ: "Mẹ kiếp mày dám đánh tao, tao không trị chết mày..." Vừa nói hắn vừa nhảy lên, tung một cú đá về phía Quan Duẫn.
Quan Duẫn né sang bên, vươn tay đẩy kẻ áo vàng, hắn không giữ được thăng bằng, ngã nhào xuống đất.
Người đàn ông trung niên áo xanh không chịu nổi nữa, xắn tay áo định động thủ, Quan Duẫn quay người, vung tay tát thẳng vào mặt hắn. Một người đàn ông trung niên ngoài 40 tuổi bị một thanh niên ngoài 20 tuổi tát giữa đám đông, đây chính là nỗi nhục nhã cực độ.
Không ngờ sau khi Quan Duẫn đánh xong, một câu nói thốt ra lập tức khiến người đàn ông trung niên và kẻ áo vàng sững sờ tại chỗ!
"Cái tát này, tôi thay Bí thư Tưởng của Thành ủy đánh anh!"
Ba cái tát chấn động Hoàng Lương, Quan Duẫn vừa về đến Hoàng Lương đã châm ngòi chiến hỏa.
(Còn tiếp)