"Người của Ninh Vương Lý Tần."
Kiều Ma đứng trên tường gỗ lẩm bẩm một câu, sau đó đứng nghiêm, theo cách thức của quân Bạch Sơn, hướng về phía nơi mấy người kia bị sát hại ngoài thành mà thực hiện nghi thức quân lễ trang trọng nhất.
"Kính nghĩa sĩ!"
Kiều Ma hô lớn một tiếng, hơn một trăm thân binh đều đứng nghiêm hành lễ.
Một lát sau, Tiểu Thất nhìn về phía An gia, vẻ mặt đầy áy náy: "Xin lỗi An gia, cuối cùng vẫn liên lụy đến mọi người."
An gia vỗ vỗ lên vai cậu: "Tiểu huynh đệ, chúng ta đều là người cùng một loại, nên làm gì có chuyện liên lụy hay không liên lụy... Thử nghĩ xem, trước kia, những hán tử ở Duyện Châu cũng đều giống như chúng ta, hiếu khách, trượng nghĩa, giảng đạo lý... Thế nhưng về sau, đám súc sinh kia lên làm chủ, lòng người đột nhiên liền thay đổi."
Ông nhìn về phía Tiểu Thất: "May mắn thay, Duyện Châu vẫn còn những người như chúng ta."
Tiểu Thất gật đầu thật mạnh: "Chết cũng không làm loại người như bọn chúng."
An gia quay người, nói với bà con ở Mạnh Nguyên Cố: "Chuyện phỉ loạn hôm nay, chỉ là chuyện sớm muộn gì cũng phải tới. Một đội ngũ như Sơn Hải quân làm mưa làm gió ở Duyện Châu, cho dù hôm nay không tới đánh Mạnh Nguyên Cố chúng ta, thì ngày mai cũng sẽ tới, ngày mai không tới thì ngày kia cũng sẽ tới."
Ông lớn tiếng nói: "Người ở Mạnh Nguyên Cố, bất kể nam nữ già trẻ, ta chỉ hy vọng không một ai muốn cúi đầu trước lũ phỉ tặc. Nếu đây là kiếp nạn của Mạnh Nguyên Cố, thì mọi người hãy liều mạng một lần này, xuống âm tào địa phủ, chúng ta lại xây dựng một Mạnh Nguyên Cố khác."
Các hán tử hô lớn: "Liều mạng!"
Vì có An gia ở đây, đây là một ngôi làng đoàn kết chưa từng có, một nhóm bách tính đoàn kết chưa từng có.
Bên ngoài tường gỗ, Từ Hắc Hổ thấy người Mạnh Nguyên Cố thế mà lại chẳng chút sợ hãi, ngược lại càng thêm tức giận.
Hắn dùng đao chỉ vào tường gỗ: "Chuyện phá thành diệt trại, đồ thành diệt địa chúng ta còn làm ít sao? Không ngại thêm trận này nữa, giết sạch bọn chúng, vàng bạc châu báu và đàn bà trong Mạnh Nguyên Cố này đều là của các ngươi!"
Phỉ khấu của Sơn Hải quân lập tức hoan hô lên, sau đó ồ ạt lao về phía trước.
Thế nhưng chúng không có công thành khí giới, vốn dĩ là đội ngũ kỵ binh đuổi theo Lâm Tuệ Vân và những người khác mà đến.
Lúc này công thành, hoàn toàn dựa vào leo trèo.
Nhưng những kẻ này tay chân đều khá linh hoạt, miệng ngậm đao, tay chân cùng dùng mà leo lên.
Bách tính Mạnh Nguyên Cố không có nhiều cung tên, cho dù có thì cũng đều là cung săn tự chế, tầm bắn xa không bằng cung tên chế thức của quân đội.
Cho nên ngay từ đầu, An gia đã dặn dò, đợi địch đến trước mắt mới đánh.
Một đám tặc khấu bắt đầu leo lên tường gỗ, dân làng trên tường gỗ thì bắt đầu dùng cung săn bắn tên xuống.
Khoảng cách này, dù không bằng cung tên quân đội, cũng có thể bắn xuyên thân người.
Phụ nữ cũng không chỉ trốn sau tường gỗ, họ bắt đầu tự phát tổ chức lại, vận chuyển gỗ tròn và đá lên trên tường thành.
Chém giết diễn ra giữa dân làng và tặc khấu, có lẽ đây không tính là một trận chiến hùng tráng, nhưng đây là cuộc chiến mà bách tính Duyện Châu tiến hành để được sống sót, cho nên họ không sợ hãi.
Chiến đấu vì giành lấy mạng sống, còn sợ chết cái gì nữa?
"An gia, bảo bà con đun nước!"
Kiều Ma hô về phía An gia.
An gia lập tức phản ứng lại, sai người vào trong làng tìm nồi sắt, tìm được bao nhiêu thì hay bấy nhiêu, sau đó dựng nồi sắt lên tường gỗ đun nước, khắp nơi đều là tuyết đọng, không lo không có nước.
Đợi đến khi nước sôi, từng nồi từng nồi dội xuống.
Nước sôi dội xuống, hơi trắng bốc lên, tường gỗ trông như đang ở trong mây mù.
Đám tặc binh bị dội trúng kêu la thảm thiết, kẻ đang nghênh nước sôi leo lên bị dội trực tiếp lên đầu, lúc rơi xuống đất hai tay liên tục cào cấu trên đỉnh đầu, muốn lau nước đi, nhưng tóc lại bị kéo rụng từng nắm từng nắm.
Có người mí mắt còn bị bỏng đến quăn lại, khiến cho đôi mắt kia trông như sắp lồi ra, vô cùng khủng khiếp.
Rất nhanh, đợt tấn công này của tặc binh đã bị đè bẹp, những kẻ nằm trên đất kêu la thảm thiết không ai thèm đếm xỉa, đồng bọn của chúng đã chật vật chạy xa.
Kẻ bị thương, bị nước sôi làm bỏng, cố gắng đứng dậy, kẻ không đứng dậy nổi thì bắt đầu gian nan bò về phía sau.
Thế nhưng chúng bò về rồi thì có thể làm gì? Sẽ được cứu chữa sao?
Những kẻ đã không còn giá trị này chỉ sẽ bị vứt bỏ lại nơi hoang dã bên ngoài Mạnh Nguyên Cố này, có lẽ không bao lâu nữa sẽ bị chết cóng, cái xác cứng đờ lại sẽ bị sói hoang hoặc thứ gì khác gặm nhấm.
Vì tường gỗ kiên cố, sự che chắn trên tường gỗ cũng đủ hợp lý, nên Mạnh Nguyên Cố ngược lại gần như không có thương vong.
Kỵ binh công thành vốn dĩ đã là trò cười, chúng chỉ cảm thấy người Mạnh Nguyên Cố đều là bách tính bình thường, có thể bắt nạt mà thôi.
Sau khi chịu thiệt lớn, ước chừng trong chốc lát không dám leo lên nữa.
Thế nhưng An gia và những người khác cũng đều hiểu rõ, tặc binh chỉ là lui xuống chứ không rút đi, nếu lần tới chúng vẫn không thể phá vỡ tường gỗ, có lẽ chúng sẽ quay về tìm viện binh.
Đội ngũ đến sau đó sẽ không phải là loại kỵ binh không có khả năng công thành này nữa, mà là đại quân mang theo công thành khí giới.
"Như vậy..."
An gia nhìn về phía Tiểu Thất nói: "Tặc nhân cho rằng chúng ta muốn tử thủ, đến đêm, các cậu từ phía bên kia mở cửa ra ngoài, chạy suốt đêm về hướng Ký Châu, tặc nhân nếu không phát giác, một đêm các cậu có thể chạy ra bảy tám mươi dặm, đợi đến khi tặc binh phản ứng lại muốn đuổi theo cũng không kịp."
Tiểu Thất lắc đầu: "Nếu chúng tôi đi, bà con ở Mạnh Nguyên Cố chắc chắn sẽ bị trả thù, loại chuyện này, Quan Thất ta không làm nổi, anh em của ta cũng vậy."
Kiều Ma nhìn về phía An gia nói: "An gia, nếu mọi người đều phải liều mạng, vậy thì ở cùng nhau, chúng tôi sẽ không đi."
An gia thở dài, những tên này thật là, cũng cố chấp giống hệt ông.
"Hay là, phái người đột phá vòng vây đi."
Tiểu Thất chợt nhớ tới, mấy vị nghĩa sĩ bị giết ngoài thành vừa rồi nói họ là người của Ninh Vương ở Ký Châu.
"Phái người ra ngoài vào ban đêm, đến Ký Châu cầu viện, có lẽ... có lẽ có ích."
Cậu nhìn về phía Kiều Ma, Kiều Ma lại không trả lời ngay.
Sau một hồi lâu, Kiều Ma khẽ lắc đầu: "Mấy vị nghĩa sĩ bị sát hại kia tuy là người của Ninh Vương, nhưng họ chưa chắc vì chúng ta mà đến, mà là vì tiểu cô nãi nãi."
Ông nhìn về phía Tiểu Thất: "Huống hồ nơi này cách Long Đầu Quan ít nhất gần ngàn dặm, cho dù ngày đêm không nghỉ chạy đến Long Đầu Quan, không có mười ngày nửa tháng cũng không tới nơi. Đến nơi, đừng nói quân biên phòng Ninh quân không có quân lệnh sẽ không mạo muội tiến vào Duyện Châu, cho dù họ có bất chấp quân lệnh mà đến, đại quân xuất hành, đi cả ngàn dặm, ít nhất cũng mất hai mươi ngày."
Đi đi về về cũng mất hơn một tháng, mà viện quân của tặc binh nhiều nhất bảy tám ngày nữa sẽ tới...
Cho dù Ninh quân lặn lội đường xa chạy tới, cô quân thâm nhập, đến nơi nhìn thấy có lẽ chỉ là đầy rẫy xác chết, hơn nữa đội Ninh quân này mười phần thì tám chín sẽ rơi vào vòng vây, không thể sống sót.
Nếu Kiều Ma là tướng lĩnh biên phòng của Ninh quân, nhất định sẽ không dốc toàn lực đến cứu.
Là tướng lĩnh biên phòng, từ bỏ thủ quan dễ dàng ra ngoài, ai mà làm nổi?
Với hiểu biết của ông về quân đội, quy mô của một đội quân biên phòng sẽ không quá lớn, nói đến mức cực hạn, có lẽ cũng không đến nổi một vạn người.
Một vạn Ninh quân dù thiện chiến, ở nơi họ không quen thuộc, lại đối mặt với Sơn Hải quân chiếm ưu thế tuyệt đối, họ cũng không có cách nào cả.
"Luôn phải thử một lần, dù cho..."
Tiểu Thất hạ thấp giọng nói: "Ninh quân chỉ phân phái một đội tinh nhuệ khinh kỵ đến, đón chủ mẫu họ đi, chúng ta dù có chết trận, trong lòng cũng không còn lo lắng nữa."
Kiều Ma vì câu nói này mà động lòng, gật đầu: "Cũng được, nếu có thể đón được chủ mẫu và thiếu chủ, chúng ta dù đều chết cả, cũng thực sự không có gì đáng sợ nữa."
Ông nhìn về phía Tiểu Thất: "Cậu đi đi."
Tiểu Thất lắc đầu: "Tôi không đi, tôi ở lại đây giết địch."
Cậu nhìn về phía An gia: "An gia, ông sắp xếp vài anh em đi, người của các ông thông thạo địa hình gần đây, cơ hội xông ra ngoài lớn hơn."
An gia thở dài: "Chỉ sợ chúng ta phái người đi, đến Long Đầu Quan, thật sự chưa chắc đã có người đến."
Ông trút một hơi thật mạnh: "Chuyện này hình như rất vô lý, nhưng lại hình như không còn lựa chọn nào khác. Bách tính Duyện Châu chúng ta, bị phái tặc ở Duyện Châu bắt nạt, tàn sát, lại phải lặn lội ngàn dặm chạy đến Ký Châu cầu viện, lại còn là cầu xin đội Ninh quân vốn chẳng có bất cứ quan hệ gì..."
Lời này vừa nói xong, mọi người đều có chút suy sụp, đây đúng là chuyện rất vô lý, họ không có lý do để đi, Ninh quân không có lý do để đến.
"Thử xem sao."
Kiều Ma nói: "Biết đâu đấy."
An gia gật đầu: "Vậy thì thử xem sao, ta đi chọn vài đứa lanh lợi, đêm nay ra ngoài."
Phía Sơn Hải quân, Từ Hắc Hổ sai người kiểm kê lại thương vong, một ngôi làng này thế mà lại chặn đứng các đợt tấn công của chúng, kiểm kê xong mới phát hiện, thương vong thế mà có hơn ba trăm người.
"Mối thù này kết rồi."
Từ Hắc Hổ nói: "Phái vài người quay về bẩm báo Sơn Hô Vương, đại quân của ngài ấy đóng quân cách đây chỉ hai ba trăm dặm, ngày đêm gấp rút chạy tới không mất bao lâu, thỉnh Sơn Hô Vương dẫn đại quân tới, san phẳng cái Mạnh Nguyên Cố này!"
"Rõ!"
Thuộc hạ lập tức đáp một tiếng, phân phái nhân thủ chạy về cầu viện.
Mà ngay lúc này, Đạm Đài Áp Cảnh dẫn theo hai trăm tám mươi tinh nhuệ khinh kỵ, cách Mạnh Nguyên Cố còn ít nhất tám trăm dặm đường.
Huống hồ họ chưa chắc đã đi đường này, Duyện Châu lớn như vậy, con đường thông tới trại quân Bạch Sơn nhiều như thế, có lẽ căn bản không có khả năng đuổi kịp chuyện này.
Trong lúc vô tình, tuyết ở Mạnh Nguyên Cố đã ngừng rơi, thế nhưng ở chỗ Đạm Đài Áp Cảnh, tuyết lại càng rơi càng lớn.
Đội ngũ trong gió tuyết đã không thể phân biệt rõ phương hướng, tuyết lớn dày đặc đến mức tầm nhìn căn bản không nhìn ra được bao xa.
Gió thổi tuyết như hàng ngàn hàng vạn con bướm tàn bay múa loạn xạ trước mắt, va vào mặt người còn đau như dao cứa.
Thực sự không còn cách nào, Đạm Đài Áp Cảnh đành hạ lệnh đội ngũ tìm nơi dừng lại.
Họ xuống ngựa sau một sườn dốc cao, dùng binh khí làm công cụ đào ra hang tuyết, người và ngựa đều chui vào trong hang tuyết ẩn mình.
Không biết đã qua bao lâu, khi gió tuyết ngừng lại, hang tuyết đều đã bị lấp kín hơn một nửa.
Một lát sau, người trốn bên trong bắt đầu đào ra ngoài, trong từng hang tuyết, binh lính Ninh quân chui ra, mỗi người đều đang thở dốc.
Họ ở Ký Châu làm sao gặp được thời tiết như vậy, đối với họ, giết địch không tính là gì, nhưng thời tiết còn đáng sợ hơn cả kẻ thù.
"Kiểm kê lại nhân số!"
Đạm Đài Áp Cảnh hô lớn một tiếng.
Binh lính bắt đầu báo số từng người, may là không có ai thương vong.
"Chúng ta phải tìm một người dẫn đường."
Đạm Đài Áp Cảnh nhìn về phía Thiên biện Tào Úy quân Tảo Vân Gian: "Gió lớn tuyết lớn, lòng sông bị đóng băng rồi lại bị che phủ, hoàn toàn không nhìn ra được, bản đồ mà Đại tướng quân lúc trước tiến vào Duyện Châu thám hiểm vẽ ra, cũng không phải đi con đường này của chúng ta, chúng ta nếu cứ mù quáng đi tiếp có lẽ sẽ càng đi càng sai."
Tảo Vân Gian đáp một tiếng: "Ta dẫn người đi tìm người dẫn đường."
Đạm Đài Áp Cảnh đứng dậy, hô về phía mọi người: "Tại chỗ chỉnh đốn, tìm củi khô đốt lửa nấu cơm, đợi tìm được người dẫn đường thì xuất phát."
Mọi người lập tức đáp một tiếng, lần lượt tản ra chặt củi khô.
Ở cách đó khoảng hai dặm, hai người đang bò phục trên sườn dốc cao đầy tuyết, trên người hai người đều khoác một tấm vải trắng, cho nên từ xa căn bản không phát hiện ra được.
Hai người trông tuổi tác không lớn, một nam một nữ.
"Tỷ."
Chàng trai trẻ hạ thấp giọng nói: "Chúng ta mau quay về báo với phụ thân, có nhiều miếng mồi ngon đến thế."
Cô gái ừ một tiếng: "Chúng ta đi thôi."
Hai người lặng lẽ rút lui.