Huyện lệnh huyện Mao Dương là Doãn Tín Bình bị những lời của Quy Nguyên Thuật làm cho ngẩn người. Người trong nghề, lần đầu gặp mặt thì luôn phải hàn huyên vài câu xã giao mới phải, đằng này người ta vừa mở miệng đã hỏi hắn chuẩn bị cơm nước hay chưa.
Doãn Tín Bình đành phải gượng cười hỏi lại một câu: "Đại nhân có muốn dùng món gì không? Tôi sẽ sai người đi chuẩn bị ngay."
Quy Nguyên Thuật cười nói: "Nói về ăn uống, theo ta thấy, ăn món gì không quan trọng, quan trọng là cách ăn."
Doãn Tín Bình đang có tâm sự, thực ra nào có kiên nhẫn hay hứng thú gì để đôi co với Quy Nguyên Thuật. Lúc này hắn chỉ muốn đám người Quy Nguyên Thuật mau chóng vào thành rồi tính tiếp. Chỉ cần vào thành, hắn có thể lập tức bắt giữ hơn trăm người này, mặc kệ bọn họ đến đây làm gì.
Thế nhưng lúc này Quy Nguyên Thuật lại dừng bước ngay trước cổng, khiến Doãn Tín Bình có chút hối hận vì đã hỏi câu "muốn ăn gì". Nhưng hắn vẫn phải kiên nhẫn gượng cười hỏi: "Cách ăn mà đại nhân nói, nghĩa là sao?"
Quy Nguyên Thuật đáp: "Ăn uống vốn dĩ là một việc khoái lạc, nếu đến cả ăn mà cũng không thấy khoái lạc, thì trên đời này chẳng còn gì đáng để vui vẻ nữa. Cho nên cách ăn, quan trọng hơn ăn cái gì."
Hắn nhảy xuống lưng ngựa, cười hì hì đi đến trước mặt Doãn Tín Bình, giơ tay làm điệu bộ: "Cách ăn có khoái lạc hay không, lại càng quan trọng hơn."
Doãn Tín Bình nói: "Đại nhân hay là cứ vào thành trước đi, còn về việc ăn thế nào cho khoái lạc, đợi đến nha môn tiếp đón đại nhân, hạ quan sẽ xin được thỉnh giáo sau."
Quy Nguyên Thuật xua tay: "Không vội, ta còn chưa nói xong, chỉ vài câu thôi."
Hắn giơ một ngón tay lên: "Cách ăn khoái lạc nhất có hai loại, loại thứ nhất là... ăn mảnh."
Doãn Tín Bình nghe vậy thì ngẩn người, thầm nghĩ cái quái gì thế này?! Hai người lần đầu gặp mặt, hoàn toàn xa lạ, vị Quy đại nhân này nói chuyện đúng là chẳng khách sáo chút nào, muốn nói gì thì nói.
Trong khi đó, Doãn Tín An đang nấp ở không xa quan sát. Hắn không tiện lộ mặt, nhưng muốn nhìn cho rõ xem đám người Điệp Vệ Quân đột nhiên xuất hiện này rốt cuộc có mưu đồ gì. Lời của Quy Nguyên Thuật hắn cũng loáng thoáng nghe được, đến hắn còn chẳng hiểu tình hình ra sao.
Hắn không hiểu, em trai hắn là Doãn Tín Bình lại càng mù tịt, đành phải đánh bạo hỏi tiếp: "Đại nhân, thế loại thứ hai là gì?"
Quy Nguyên Thuật đáp: "Loại thứ hai, là ăn quỵt."
Câu này khiến Doãn Tín Bình lại thêm một lần sững sờ. Lời này mà lại là của một người có thân phận địa vị nói ra sao?
Quy Nguyên Thuật thấy sắc mặt hắn thay đổi, còn cười cười: "Ngươi có biết ăn quỵt là gì không?"
Doãn Tín Bình gượng cười: "Biết sơ sơ, biết sơ sơ..."
Quy Nguyên Thuật nói: "Ngươi không biết đâu."
Doãn Tín Bình hỏi: "Ý đại nhân là sao?"
Quy Nguyên Thuật đáp: "Nếu ngươi biết trên đời này có loại người ăn xong rồi bỏ chạy, thì ngươi đã chẳng ra đây gặp ta rồi."
Nói xong câu này, Quy Nguyên Thuật tung một quyền vào huyệt thái dương của Doãn Tín Bình. Cú đấm này tung ra không hề báo trước, đừng nói Doãn Tín Bình, ngay cả mấy thủ hạ của Quy Nguyên Thuật cũng không kịp phản ứng. Dẫu cho bọn họ đã biết trước Quy đại nhân định làm gì, nhưng cú đấm này vẫn khiến bọn họ giật nảy mình.
Một quyền đánh bay Doãn Tín Bình sang ngang, nhưng khi người còn chưa kịp rơi xuống đất, Quy Nguyên Thuật đã vươn hai tay ra, tóm lấy thắt lưng Doãn Tín Bình, vận lực nhấc bổng lên vai rồi xoay người bỏ chạy.
Hắn nhảy lên chiến mã, đặt Doãn Tín Bình trước mặt, quay đầu ngựa, thúc ngựa phi nước đại. Đám người đi theo cũng xoay người cùng lúc, đội ngũ hơn trăm người, đến thì bất ngờ, chạy còn bất ngờ hơn.
Trong thành, Doãn Tín An đang ẩn nấp đâu ngờ sự việc lại diễn ra như vậy. Khi nhìn thấy Quy Nguyên Thuật đấm vào thái dương Doãn Tín Bình, hắn vô thức thốt lên: "Vãi thật!"
Còn ở trong rừng cây phía xa, kẻ âm trầm đang cầm ống nhòm nhìn về phía cổng thành, thấy cảnh này cũng không kìm được mà thốt lên: "Vãi thật?"
Quy Nguyên Thuật chẳng quản nhiều như vậy, quân số bọn họ có hạn, năng lực có hạn, bắt được người rồi chạy, đó đã là một thắng lợi lớn. Dù sao trước khi đến Dự Châu lần này, Ninh Vương chỉ dặn hắn đúng hai chữ... gây loạn.
Gây loạn hay phá đám, tóm lại là hành động này đã nằm ngoài dự tính của tất cả mọi người.
Đổng Đông Đông và Tề Thương Kỳ cũng xem đến ngẩn người, đây là chiêu thức gì vậy? Trịnh Thuận Thuận và bốn người kia biết kế hoạch của Quy Nguyên Thuật, nhưng hai người họ thì không. Quy Nguyên Thuật tuy đồng ý cho họ cùng tham gia, nhưng không thể nào tin tưởng vô điều kiện ngay được.
"Cái này..." Đổng Đông Đông trợn tròn mắt, trong chớp mắt mới nhận ra hai người họ đã bị bỏ lại phía sau, hơn trăm người của Điệp Vệ Quân chạy ăn ý đến lạ thường.
Hai người vội thúc ngựa đuổi theo, Tề Thương Kỳ vừa phi ngựa vừa hỏi: "Đây là điều mà trước đó cậu nói với tôi, rằng Quy đại nhân có chút không bình thường sao?"
Đổng Đông Đông lắc đầu: "Lúc đó tôi chỉ thấy không bình thường, nhưng hoàn toàn không ngờ lại không bình thường đến mức này."
Tề Thương Kỳ hỏi: "Giờ làm sao đây?"
"Đuổi theo trước đã, không thì hai chúng ta bị người ta bắn chết mất."
Hai người trao đổi vài câu rồi dốc sức đuổi theo, phải nói là người của Điệp Vệ Quân chạy thật sự quá nhanh.
Trong huyện thành, Doãn Tín An không thể trốn nữa, vội vàng chạy ra, lệnh cho người lập tức đuổi theo. Trong thành vốn mai phục không ít đội ngũ, nhưng không phải để đối phó với Quy Nguyên Thuật, mà là để đối phó với Từ Tích. Lúc này Doãn Tín An không thể suy nghĩ nhiều hơn được nữa, nếu vị đại thống lĩnh Điệp Vệ Quân kia là thật, hắn đến đây để bắt người, thì có nghĩa là chuyện của nhà họ Doãn đã bại lộ.
Mọi thứ quá đột ngột, đột ngột đến mức kế hoạch của nhà họ Doãn có thể bị đảo lộn hoàn toàn.
"Không cần đuổi hết ra ngoài." Doãn Tín An quát lớn: "Đa số ở lại, còn phải bắt Từ Tích nữa!"
Ngay lúc này, cách huyện thành khoảng mười dặm, đội ngũ của Từ Tích đang chậm rãi tiến bước. Đúng như lời Doãn Tín An, hắn quả thực là kẻ luôn thích nâng cao thân phận, lúc nào cũng muốn mình trông thật khác biệt. Hắn cho người đi chậm là vì muốn người nhà họ Doãn ra tận ngoài thành đón tiếp.
Nếu không nhờ hắn tiến cử, Doãn Tín An dù có tài năng đến đâu, làm sao có thể trở thành trị trung Đăng Châu phủ? Cho nên trong mắt Từ Tích, hắn là ân nhân của nhà họ Doãn, dù cấp bậc hiện tại của hai người ngang nhau, Doãn Tín An cũng nên ra khỏi thành đón hắn.
Hơn nữa hắn tin chắc rằng, phần thưởng của Ninh Vương dành cho hắn sẽ sớm đến, và hắn cũng sẽ sớm có cấp bậc cao hơn hẳn Doãn Tín An. Hắn thậm chí còn cảm thấy, Doãn Tín An không ra khỏi thành đón hắn quá mười lăm dặm đã là rất thất lễ rồi.
Vì vậy, vừa nãy Từ Tích còn nghĩ, lát nữa gặp mặt không thể nể mặt Doãn Tín An quá, phải châm chọc vài câu mới được. Lần này Doãn Tín An gửi thư bảo hắn đến huyện Mao Dương, hắn buộc phải đến. Bởi trong thư Doãn Tín An nói, trong núi Phù Yên ở huyện Mao Dương phát hiện một mỏ sắt, thợ khai thác đá vô tình tìm thấy, không dám chậm trễ liền báo lên huyện nha. Người huyện nha vội vã báo lên Đăng Châu cho Doãn Tín An, Doãn Tín An nghĩ đại sự thế này, công lao lớn thế này không thể hưởng một mình, nên mới phái người mời Từ Tích đến.
Từ Tích tất nhiên sẽ mắc bẫy. Phát hiện một mỏ sắt, đối với Ninh quân mà nói đây là tin vui trời ban. Võ công phường ở Phong Châu, nơi chế tạo vũ khí trang bị cho quân đội của đại tướng quân Đường Phỉ Địch, vốn là sản nghiệp cũ của nhà họ Tào, nay đang được tận dụng. Thế nhưng Võ công phường vẫn còn, thợ thủ công vẫn còn, nhưng mỏ sắt lại không nằm ở Phong Châu, kho dự trữ trước đó đã dùng gần hết. Lúc này chuyện tốt từ trên trời rơi xuống, đột nhiên xuất hiện một mỏ sắt, đây chẳng phải là thần linh ban phước thì là gì?
Doãn Tín An tính toán chuẩn xác điểm này, không có gì cám dỗ hơn lời nói dối đó. Từ Tích mới bao nhiêu tuổi? Trước đó đã có công lớn giải cứu thành Ký Châu với mười vạn quân nghi binh, nay lại thêm công lao phát hiện mỏ sắt, con đường làm quan của hắn sẽ như diều gặp gió, vạn người cản cũng không nổi. Một thanh niên mười mấy tuổi nếu được phong hầu, thì tiền đồ sau này ai có thể giới hạn?
Đây chính là kế hoạch của Doãn Tín An, hắn quá hiểu sự hư vinh của Từ Tích. Dùng lời nói dối về mỏ sắt để lừa Từ Tích đến, sau khi khống chế được hắn, lại phân phái một vạn quân, lấy danh nghĩa vận chuyển quặng sắt lớn đến Võ công phường để tiến vào Phong Châu. Chiếm được Phong Châu, sau lưng Đường Phỉ Địch sẽ có thêm một lưỡi dao, hắn tất sẽ phải rút quân.
Mật sứ của Dương Huyền Cơ đã hứa với nhà họ Doãn, chỉ cần Đường Phỉ Địch rút quân về đánh Phong Châu, hắn sẽ đảm bảo nhà họ Doãn sau này có địa vị cực kỳ quan trọng trong triều đình của Dương Huyền Cơ. Dương Huyền Cơ còn hứa hẹn, chỉ cần việc thành, sau khi khai quốc, Doãn Tín An tất sẽ là một trong những Khai quốc công.
Để đánh bại Đường Phỉ Địch, Dương Huyền Cơ đâu chỉ dùng mọi thủ đoạn trên chiến trường? Chỉ cần là cách đánh bại Đường Phỉ Địch, hắn đều sẽ dùng, cả công khai lẫn bí mật, cả trên chiến trường lẫn ngoài chiến trường, mọi thủ đoạn đều phải dùng.
Người Dự Châu đều nói, Đường Phỉ Địch trên chiến trường không thể bị đánh bại. Vậy thì hãy dùng những thủ đoạn này, làm cho hậu phương Dự Châu đại loạn. Đường Phỉ Địch binh lực có hạn, hắn không phải thần, một đại tướng quân không có quân, liệu còn có thể bách chiến bách thắng?
Thực ra, để phân hóa Dự Châu, Dương Huyền Cơ đâu chỉ liên lạc với một mình nhà họ Doãn? Khả năng kiểm soát của Ninh quân ở Dự Châu vốn dĩ không vững chắc. Sức mạnh của các môn phiệt thế gia ở Dự Châu lớn hơn tưởng tượng, nhà họ Tào thế lực lớn như vậy, liệu có thực sự tâm phục khẩu phục đầu hàng Ninh quân? Nhà họ Tào ngoài mặt không dám, nhưng những người khác liên đới đến các đại gia tộc này lại chằng chịt như mạng nhện. Đặc biệt là thái độ của Lý Tỉ với các môn phiệt thế gia đó, càng khiến những người này không thể thực sự quy phục.
Nếu phải chọn một trong hai, là Lý Tỉ giành thiên hạ hay Dương Huyền Cơ giành thiên hạ, thì tất nhiên họ sẽ chọn Dương Huyền Cơ. Dù là chọn một trong mấy, họ cũng sẽ không chọn Lý Tỉ. Dương Huyền Cơ vốn là hoàng tộc Đại Sở, sau lưng có vô số quý tộc ủng hộ, tiền lương hắn căn bản không cần lo lắng. Mà một khi Dương Huyền Cơ trở thành hoàng đế mới, lập ra đế quốc mới, dù không còn gọi là Đại Sở, thì lợi ích của đám quý tộc kia vẫn sẽ được tiếp nối.
Người ở Dự Châu, vì mối quan hệ giữa nhà họ Tào và Vũ Thân Vương, nên càng mong đợi người hoàng tộc như Dương Huyền Cơ cuối cùng sẽ thắng lợi.
Thành Ký Châu. Trên tường thành, Lý Tỉ ngồi ở chỗ cao ngắm nhìn phong cảnh phía xa, hít một hơi thật sâu. Ký Châu đã đổ trận tuyết thứ hai, trông như một màu bạc trắng xóa, núi sông một màu.
Hít một hơi sâu, không khí lạnh lẽo len lỏi vào mũi, chẳng mấy chốc cả lồng ngực trở nên thông suốt.
"Anh đang lo cho lão Đường sao?" Cao Hy Ninh hỏi.
Lý Tỉ gật đầu: "Trên chiến trường, không ai có thể đánh bại lão Đường, ngay cả anh cũng không. Chỉ cần là giao tranh chính diện, lão Đường vô địch thiên hạ. Nhưng lão Đường không phải không có điểm yếu... điểm yếu của anh ấy chính là chính diện quá mạnh, nên phía sau có chút yếu."
Cao Hy Ninh nói: "Cho nên anh nhận được thư của lão Đường, lão Đường khẩn thiết mong anh sớm đến Dự Châu, anh liền biết, vấn đề ở Dự Châu đã rất lớn rồi."
Lý Tỉ lắc đầu: "Nếu đến lúc này anh mới biết thì đã hơi muộn rồi... Thực ra, dù lão Đường không phái người đưa thư đến, sau tiết lập xuân anh cũng sẽ đi Dự Châu."
Hắn nhìn về phía Cao Hy Ninh: "Nếu không phải vì người Hắc Vũ, lúc này ở Dự Châu đã có thêm mười vạn ngôi mộ."
Ngón tay hắn khẽ gõ lên tường thành, rất nhẹ.
"Khi chúng ta đánh người Hắc Vũ ở biên cương phía Bắc, có kẻ trực tiếp đến Ký Châu muốn đâm sau lưng anh, cũng có kẻ muốn đâm sau lưng lão Đường."
Lý Tỉ chậm rãi nói: "Kẻ đâm sau lưng anh thì anh phải giết, chẳng lẽ kẻ đâm sau lưng lão Đường, anh lại không giết sao?"