Mạt Nhật Chương Lãng

Lượt đọc: 2691 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
67 Trở mặt

❊ ❊ ❊

Trương Tiểu Cường và Hứa Hạo bị đẩy ra ngoài ngay lập tức. Trương Tiểu Cường vừa ngưỡng mộ nhìn Miêu Miêu, vừa nói với Hứa Hạo:

"Hậu cung của cậu rất hùng hậu, nhưng cậu lại không biết cách quản lý. Phải để cho bọn họ biết ai mới là chủ nhân chứ. Cậu xem, nếu không phải Miêu Miêu là con gái, thì cậu đã chịu thiệt lớn thế nào rồi?"

Nói đoạn, Trương Tiểu Cường còn chậc chậc lưỡi, lắc đầu đầy tiếc nuối, cực kỳ ghen tị với "diễm phúc" của Miêu Miêu. Đám con gái này là những cô gái bình thường nhất mà Trương Tiểu Cường từng gặp. Ở trên người họ, anh cảm nhận được họ hoàn toàn không bị ảnh hưởng bởi thời mạt thế, vẫn như trước kia, là một đám con gái vô ưu vô lo, không cần phải bán rẻ tất cả vì miếng ăn.

"Đại ca à, anh đừng nói thế. Tôi trong sạch lắm, tôi chưa từng đụng vào một ai trong số họ cả. Họ không phải hậu cung, họ là tổ tông của tôi đấy. Tôi làm lụng vất vả cả ngày chỉ để cho họ ăn no, anh nói xem tôi có dễ dàng gì không?"

"Không dễ, thực sự không dễ. Tại sao loại chuyện tốt này lại rơi vào đầu cậu chứ?"

Trương Tiểu Cường đứng một bên bình phẩm đầy tiếc rẻ. Nhìn thấy vô số cái miệng nhỏ chúm chím in trên má Miêu Miêu, khuôn mặt tươi cười của cô bé đã bị nước bọt làm cho nhầy nhụa. Miêu Miêu vốn kiên cường cuối cùng cũng bắt đầu cố nhịn nước mắt, chỉ thấy đôi mắt cô bé xoay xoay vài vòng rồi òa khóc nức nở, rõ ràng là bị đám con gái bắt nạt đến thảm thương.

"Cao Lộ Lệ, Ngải Ái, Trình Tuyết Kỳ, cả mấy người nữa, dừng tay lại cho tôi! Thế này ra thể thống gì nữa... Các người không làm người ta khóc là không chịu được đúng không..."

Một tiếng quát mắng thanh tao vang lên, khiến đám con gái vô pháp vô thiên kia tán loạn. Tiếng quở trách phát ra từ miệng một người phụ nữ bước ra từ căn nhà nhỏ có phong cách giản dị nhưng đầy gu thẩm mỹ.

Người phụ nữ này lớn tuổi hơn đám con gái mười tám đôi mươi kia một chút, khoảng hai mươi lăm hai mươi sáu tuổi, đang độ chín muồi. Mái tóc dài mềm mại mà mạnh mẽ, ánh lên vẻ đen bóng. Đôi mày nhíu chặt, đôi mắt to đen láy phân minh, cực kỳ linh động. Hai má ửng hồng, làn da trắng nõn, không hề trang điểm nhưng lại có vẻ đẹp nữ tính hơn hẳn đám con gái đang độ xuân thì kia. Đặc biệt là dáng người quyến rũ cùng vòng một nảy nở, khiến bất cứ người đàn ông nào nhìn thấy cũng trào dâng một dục vọng mãnh liệt.

Chỉ có điều, điểm duy nhất ở người phụ nữ này khiến người ta không thoải mái chính là khí chất băng giá của cô ta. Trương Tiểu Cường xuất thân là trạch nam vốn không có cảm tình với những tảng băng, nhưng anh không có cảm tình không có nghĩa là người khác cũng vậy.

Từ khi người phụ nữ này xuất hiện, Hứa Hạo lập tức biến thành một người khác. Cái vẻ lười biếng "cái gì cũng được" kia biến thành sự ngượng ngùng của kẻ mới biết yêu. Cậu ta nhìn người phụ nữ ấy với đôi má đỏ bừng, hơi thở dồn dập, muốn nhìn chằm chằm vào cô nhưng lại sợ mạo phạm giai nhân, nhất thời trở nên lúng túng không biết để tay chân vào đâu.

Miêu Miêu ngồi dưới đất, không biết lấy từ đâu ra một chiếc khăn tay nhỏ bẩn thỉu lau nước bọt trên mặt, miệng lẩm bẩm không rõ đang nói gì. Trước sự vây xem vô liêm sỉ của Trương Tiểu Cường, Miêu Miêu tức đến mức muốn nổ tung, không ngừng thề thốt nhất định phải cho Trương Tiểu Cường một bài học.

Đột nhiên một mùi hương thoang thoảng bay tới. Miêu Miêu ngửi thấy mùi hương, liền nhớ đến "địa ngục phấn thơm" vừa rồi, lông tơ toàn thân dựng đứng. Đang định chạy đi thì một chiếc khăn tay trắng muốt đưa đến trước mặt. Ngước đầu lên, cô bé thấy đôi gò bồng đảo to lớn lấp đầy tầm mắt, nhìn lên cao hơn nữa, một mỹ nhân da trắng hồng hào đang nhìn mình với ánh mắt đầy ý cười.

Miêu Miêu nhìn đôi gò bồng đảo kia, rồi lại nhìn xuống thân hình phẳng lì như chiếc máy tính bảng của mình, không nhịn được mà hừ một tiếng, không nhận lấy khăn tay, tiếp tục dùng khăn nhỏ của mình lau mặt, hận không thể lau rách cả da.

Nhìn người phụ nữ đang lúng túng trước mặt Miêu Miêu, lại nhìn Hứa Hạo đang si mê bên cạnh, Trương Tiểu Cường cảm thấy vô cùng khó hiểu. Chẳng lẽ những người phụ nữ này thực sự không phải hậu cung của Hứa Hạo?

Miêu Miêu đi dạo khắp nơi bên ngoài, đám con gái thì đứng ngoài chỉ trỏ vào căn phòng nơi ba người đang ở. Trương Tiểu Cường thản nhiên ngồi trên thảm, uống thứ trà hoa cỏ không tên, Hứa Hạo thì bồn chồn không yên, ngồi dưới đất vặn vẹo, như thể có con kiến nào đó đang chui vào hậu môn cậu ta vậy.

Trên chiếc bàn trà nhỏ đơn sơ sạch sẽ bày ba chén trà. Một bàn tay trắng nõn thon dài đang cầm ấm trà rót nước. Từ khi vào đây, Trương Tiểu Cường không nói một lời nào, chỉ thưởng thức mỹ nhân pha trà. Hứa Hạo mấy lần muốn mở lời nhưng lại không biết bắt đầu từ đâu.

"Không tìm được thức ăn sao?"

Người đẹp băng giá pha trà lên tiếng. Hứa Hạo ủ rũ gật đầu, sau đó nói:

"Bên ngoài rất loạn, đâu đâu cũng giết người, thức ăn ngày càng ít. Cho tôi chút thời gian, ngày mai tôi sẽ đi tiếp..."

Mỹ nhân không nói thêm gì nữa, dường như việc Hứa Hạo đi tìm thức ăn cho họ là chuyện đương nhiên, đến cả một câu "cẩn thận" cũng chẳng thèm nói.

"Các người không có tay, hay là không có não?"

Trương Tiểu Cường đang mỉm cười đột nhiên lên tiếng. Từ lúc vào cửa anh đã bị phớt lờ, như thể anh chỉ là con chó con mèo nào đó do Hứa Hạo nhặt về. Người đẹp băng giá cũng không quan tâm nhiều đến Hứa Hạo, dường như tất cả đều là lẽ đương nhiên, mà Hứa Hạo lại còn cam tâm tình nguyện, khiến Trương Tiểu Cường tưởng rằng cậu ta có thiên hướng chịu ngược.

Người đẹp băng giá cuối cùng cũng ngẩng đầu, nghi hoặc nhìn Trương Tiểu Cường, dường như không hiểu tại sao anh lại nói như vậy, còn Hứa Hạo thì vội vàng kéo tay áo Trương Tiểu Cường.

"Loảng xoảng!"

Chiếc bàn trà nhỏ đơn sơ sạch sẽ bị Trương Tiểu Cường hất đổ. Khi những chén trà trên bàn lăn xuống, Trương Tiểu Cường đứng dậy rút khẩu NP22 chỉ vào đầu Hứa Hạo. Nhìn người phụ nữ đang kinh hãi, Hứa Hạo cũng bị biến cố bất ngờ này làm cho sững sờ. Khi thấy đôi má trắng bệch vì sợ hãi của người phụ nữ, mắt cậu ta đỏ ngầu, gầm lên một tiếng rồi lao vào Trương Tiểu Cường.

"Bốp..."

Máu tươi bắn tung tóe. Hứa Hạo đổ gục xuống thảm, trán đập vào chén trà vỡ tan, máu từ trán rỉ ra. Đó là do Trương Tiểu Cường dùng báng súng đập một nhát đáng sợ.

"Á..."

Người phụ nữ thét lên, sau đó bị Trương Tiểu Cường tát ngã xuống đất, tiếng hét dừng bặt. Hứa Hạo giận dữ nhìn Trương Tiểu Cường, đôi mắt bị máu che mờ. Cậu ta giãy giụa muốn bò dậy nhưng bị Trương Tiểu Cường giẫm lên ngực không thể cử động. Trương Tiểu Cường chậm rãi mở chốt an toàn, họng súng chĩa thẳng vào giữa trán Hứa Hạo, rồi tiếp tục nhìn người phụ nữ.

"Anh... anh muốn làm gì..."

Trên khuôn mặt trắng bệch của người phụ nữ tràn đầy kinh hoàng, dường như muốn lùi lại nhưng lại lo Trương Tiểu Cường đuổi theo làm hại đám con gái. Trương Tiểu Cường không nói gì, chỉ nhìn người phụ nữ, cảm nhận sự giãy giụa của Hứa Hạo, chân phải dùng thêm lực khiến Hứa Hạo phải rên lên một tiếng.

"Rốt cuộc anh muốn làm gì!"

Người phụ nữ cuối cùng cũng bùng nổ, nước mắt trào ra, đứng dậy chắn ở cửa, dường như muốn chặn con thú dữ là Trương Tiểu Cường lại.

"Nếu tôi giết cậu ta, vận mệnh của các người sẽ ra sao?"

Trương Tiểu Cường vừa âm thầm dùng sức để Hứa Hạo nằm yên, vừa bình thản hỏi người phụ nữ. Lúc này cô ta mới nhận ra cung tên của Hứa Hạo không mang trên người mà đang ở trên lưng ngựa của Trương Tiểu Cường.

"Tại... tại sao..."

Hứa Hạo cuối cùng cũng thốt nên lời. Cậu ta không ngờ Trương Tiểu Cường lại trở mặt nhanh như vậy. Đối với Trương Tiểu Cường, cậu ta hoàn toàn không thể đoán thấu, nhưng cậu ta biết, nếu mình chết, những người phụ nữ này sẽ rất thảm, đó không phải là điều cậu ta muốn thấy.

"Hứa Hạo à Hứa Hạo, cậu nói cậu là một con sói, tôi lại thấy, cậu chỉ là một con lợn ngu xuẩn, một con lợn ngu xuẩn tự cho là mình đúng..."

Trương Tiểu Cường chưa nói dứt lời, liền nghe thấy tiếng đám con gái bên ngoài hô lớn: "Bắt lấy thằng đó, lấy nó làm con tin..."

"Đừng làm bị thương người..."

Trương Tiểu Cường hốt hoảng hét lên với bên ngoài, nhưng lại khiến người phụ nữ kia nhếch mép cười khẩy. Tuy nhiên, khi nhớ đến hoàn cảnh hiện tại, cô ta vội vàng thu lại vẻ mặt, sau đó nghe thấy bên ngoài vang lên tiếng kêu thảm thiết và khóc lóc. Quay đầu lại liền thấy đám con gái lần lượt ngã xuống đất như thể tự vấp ngã, tiếp đó bóng dáng Miêu Miêu đột ngột xuất hiện. Sau lưng cô bé, mấy chục người phụ nữ đều ngã rạp dưới đất, hai mắt đỏ hoe sưng húp, rõ ràng là Miêu Miêu đã ra tay không hề nhẹ.

[DeepSeek phụ dịch] ChuongId:870
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 25 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »