Chỉ ba ngày sau khi Bạch Khởi nhận được tin tức từ Hàm Dương, tướng Tần là Tư Mã Thác đang đóng quân tại vùng Giang Quan, Vu Quận cũng nhận được thư từ Nhương Hầu Ngụy Nhiễm.
Từ trong thư của Ngụy Nhiễm, Tư Mã Thác biết được nước Sở đã gửi thư sang Hàm Dương bày tỏ lòng thần phục. Vì vậy, ông lập tức ra lệnh dừng cuộc tấn công vào Vu Quận, giao đại quân lại cho phó tướng, còn bản thân mình chỉ dẫn theo ba nghìn quân Tần, theo chỉ thị trong thư mà tiến về Sở Dĩnh để yết kiến Sở Vương Hùng Hoành.
Vu Quận cách Sở Dĩnh không xa, chỉ mất hai ngày đường, Tư Mã Thác đã dẫn theo ba nghìn quân Tần tới nơi.
Lúc này, Sở Vương Hùng Hoành đã triệu hồi đại tướng Chiêu Chư đang trấn thủ Yên Ấp về, ra lệnh cho ông ta cùng với Lệnh doãn Tử Lan ra đón tiếp Tư Mã Thác.
Ngày hai mươi ba tháng tư, cũng chính là ngày Bạch Khởi bắt đầu tiến hành thăm dò tấn công Phương Thành, Tư Mã Thác đã gặp mặt Lệnh doãn Tử Lan và đại tướng Chiêu Chư ở ngoài thành Sở Dĩnh.
Nhận thấy mục đích của nước mình đã đạt được, nước Sở đã thần phục, Tư Mã Thác đương nhiên không muốn gây thêm chuyện. Vì vậy, khi Lệnh doãn Tử Lan và đại tướng Chiêu Chư dẫn theo quần thần nước Sở ra ngoài thành nghênh đón, Tư Mã Thác tỏ ra vô cùng khiêm tốn, chừng mực, khiến những người Sở này cũng không nảy sinh ác cảm.
Ông nói với Lệnh doãn Tử Lan và Chiêu Chư rằng: "Tại hạ lần này phụng mệnh Vương thượng đến thảo phạt quý quốc, thật là tình thế bất đắc dĩ. Trên thực tế, Thái hậu vẫn luôn niệm tình xưa với nước Sở. Trước khi tại hạ lên đường, Thái hậu còn dặn dò không được sát hại người Sở bừa bãi. Suốt dọc đường đến đây, tại hạ không dám làm trái ý Thái hậu dù chỉ nửa phần..."
Những lời này, dù là với kẻ đầy lòng bất mãn với nước Tần như Chiêu Chư nghe xong cũng cảm thấy xuôi tai hơn nhiều.
Phải thừa nhận rằng, đối với Tuyên Thái hậu - mẫu thân của Tần Vương Doanh Tắc, quần thần nước Sở vẫn dành cho bà không ít thiện cảm.
Đặc biệt là chuyện năm xưa Tuyên Thái hậu thuyết phục Tần Vương, giao trả hơn sáu trăm dặm đất Thương Ư cho nước Sở như lời hứa khi Trương Nghi lừa Sở Hoài Vương, điều này quả thực khiến quân thần nước Sở vô cùng bất ngờ.
Đây cũng là căn cứ lớn nhất để Lệnh doãn Tử Lan và những người khác luôn khẳng định nước Tần không có ác ý với nước Sở, tin rằng Tuyên Thái hậu dù đã gả sang nước Tần vẫn luôn nhớ về cố quốc, tuyệt đối sẽ không ngồi nhìn nước Tần tiêu diệt nước Sở.
Thế nhưng Khuất Nguyên, Chiêu Chư, Trang Tân và những người khác lại không nghĩ vậy. Họ cho rằng, Tuyên Thái hậu chỉ có thể chiếu cố nước Sở đôi chút khi có sự lựa chọn, nhưng nếu đụng chạm đến lợi ích của nước Tần, Tuyên Thái hậu tuyệt đối sẽ đứng về phía nước Tần. Dẫu sao bà đã là Quốc mẫu nước Tần, con trai bà là quân vương nước Tần.
Giống như lần này, nước Tần thảm bại trong trận Y Khuyết do mưu đồ chiếm đóng nước Hàn, chỉ còn cách thay đổi chiến lược chuyển sang tấn công nước Sở, chẳng lẽ Tuyên Thái hậu lại không hay biết?
Sao có thể chứ!
Nếu không có sự ngầm đồng ý của Tuyên Thái hậu, dù là Nhương Hầu Ngụy Nhiễm cũng không dám tự ý quyết định.
Chính vì cân nhắc điểm này, Chiêu Chư đối với những lời Tư Mã Thác nói chỉ giữ thái độ "nghe cho có", không hề để tâm. Chỉ có Lệnh doãn Tử Lan là sau khi Tư Mã Thác nói xong cứ liên tục gật đầu, không ngừng tán dương Tuyên Thái hậu.
Dưới sự dẫn đường của Tử Lan và Chiêu Chư, Tư Mã Thác tiến vào Sở Dĩnh, diện kiến Sở Vương Hùng Hoành.
Ban đầu, Sở Vương Hùng Hoành tỏ ra khá sợ hãi trước Tư Mã Thác, lời nói cử chỉ câu nệ hơn ngày thường nhiều. Nhưng Tư Mã Thác vẫn giữ đúng lễ nghi của một bề tôi nước Tần, đối đãi với Sở Vương Hùng Hoành vô cùng cung kính, khiến Hùng Hoành dần dần xóa bỏ nỗi lo trong lòng.
Sau vài câu xã giao, Tư Mã Thác nói rõ mục đích đến đây: "Sở Vương ở trên, ngoại thần Tư Mã Thác lần này phụng mệnh Thái hậu đến để cầu hôn, hy vọng Sở Vương có thể cưới tông nữ họ Doanh làm vợ, để nước Tần và nước Sở từ nay về sau kết tình Tần Tấn."
Đúng vậy, khác với bức thư Bạch Khởi nhận được, Tư Mã Thác nhận hai nhiệm vụ từ Hàm Dương: Một là để Sở Vương Hùng Hoành cưới tông nữ họ Doanh làm vợ, đạt được liên hôn; hai là tổ chức liên quân Tần - Sở để chuẩn bị cho việc thảo phạt nước Ngụy và nước Hàn sau này.
Đối với đề nghị của Tư Mã Thác, Sở Vương Hùng Hoành đương nhiên không thể từ chối, cũng không dám từ chối, lập tức gật đầu đồng ý.
Thấy vậy, nụ cười trên gương mặt Tư Mã Thác càng thêm đậm, ông cười nói: "Kính Dương Quân chẳng bao lâu nữa sẽ tới quý quốc, khi đó ngài ấy sẽ phụ trách việc hôn sự, hy vọng khi đó Lệnh doãn cùng ngài ấy..."
Kính Dương Quân mà ông nhắc đến chính là Kính Dương Quân Doanh Phất, em trai cùng cha cùng mẹ với Tần Vương Doanh Tắc.
Nghe vậy, Lệnh doãn Tử Lan vội vàng nói: "Tư Mã Quốc úy xin cứ yên tâm, đến lúc đó tại hạ nhất định sẽ đón tiếp Kính Dương Quân thật chu đáo, bàn bạc kỹ lưỡng với ngài ấy về việc Vương hôn."
Tư Mã Thác mỉm cười gật đầu, sau đó lại cùng Sở Vương Hùng Hoành, Lệnh doãn Tử Lan và các quần thần nước Sở có mặt tại đó trò chuyện vài câu, khiến không khí trở nên sôi nổi hơn hẳn.
Ông không vội vàng đề cập đến chuyện "thành lập liên quân Tần - Sở". Dẫu sao theo chỉ thị của Tuyên Thái hậu và Nhương Hầu Ngụy Nhiễm, ông phải hoàn thành việc Sở Vương Hùng Hoành cưới tông nữ họ Doanh trước, làm cho quan hệ hai nước hòa hoãn đôi chút, sau đó mới dùng mồi nhử chia đôi đất đai nước Ngụy và nước Hàn để thuận lý thành chương đề xuất việc thành lập liên quân. Đó mới gọi là danh chính ngôn thuận.
Hơn nữa, sau trận Y Khuyết năm ngoái, nước Tần cắt nhượng thành trì để đình chiến giảng hòa với nước Ngụy và nước Hàn, đến nay mới qua hơn nửa năm, dù thế nào cũng không tiện lập tức động binh với hai nước này. Vì vậy, trước tiên để Sở Vương Hùng Hoành cưới tông nữ họ Doanh, sau đó dùng lợi ích dụ dỗ nước Sở thành lập liên quân, đôi bên mài giũa vài tháng, đợi đến mùa xuân sang năm mới động thủ với nước Ngụy và nước Hàn, như vậy mới gọi là ổn thỏa.
Ít nhất Tư Mã Thác là người nghĩ như vậy.
Nào ngờ ông không thể ngờ rằng, lúc này phó tướng của mình là Bạch Khởi đã khai chiến với Phương Thành của nước Ngụy rồi...
Tuy nhiên, sau khi trò chuyện vui vẻ với quân thần nước Sở một hồi lâu, Tư Mã Thác dần cảm thấy có chút kỳ lạ.
Bởi trong thư của Ngụy Nhiễm, Bạch Khởi sẽ hội quân với ông tại Sở Dĩnh để cùng diện kiến Sở Vương Hùng Hoành. Nhưng thực tế là Tư Mã Thác đã đến Sở Dĩnh mà Bạch Khởi vẫn mãi chưa tới - gã này rốt cuộc đang ở đâu?
Nghĩ đến đây, Tư Mã Thác tìm cơ hội hỏi Chiêu đại phu nước Sở: "Chiêu đại phu, tại hạ nghe nói trước đây là ngài trấn thủ Yên Ấp, ngăn cản tướng lĩnh Bạch Khởi của nước Tần chúng tôi. Không biết hiện tại Bạch Khởi đang ở đâu? Tại hạ không có ý gì khác, chỉ vì theo tại hạ được biết, Bạch Khởi đáng lẽ phải hội quân với tại hạ tại Sở Dĩnh để cùng bái kiến Sở Vương mới đúng."
Chiêu Chư nào biết động thái của Bạch Khởi, nghe vậy liền thành thật đáp: "Bẩm Tư Mã Quốc úy, mấy ngày trước, Bạch quân tướng của quý quốc bỗng nhiên rút quân, từ đó về sau không còn tin tức gì nữa."
"Hửm?"
Tư Mã Thác nghe vậy sững sờ, cảm thấy vô cùng khó hiểu.
Bạch Khởi đột ngột rút quân khỏi Hán Thủy, rõ ràng là vì nhận được thư của Nhương Hầu Ngụy Nhiễm, biết nước Sở đã thần phục nước Tần. Nhưng tại sao ông ta rút quân rồi lại trì hoãn không đến Sở Dĩnh hội quân với mình?
Chẳng lẽ Bạch Khởi gặp phải rắc rối gì sao?
Trong lòng chợt lóe lên suy nghĩ này, Tư Mã Thác liền gạt bỏ phỏng đoán nực cười đó đi.
Bạch Khởi là hạng người nào?
Đó là mãnh tướng trẻ tuổi của nước Tần!
Trận Y Khuyết, giết danh tướng Công Tôn Hỷ của nước Ngụy, đánh bại danh tướng Bạo Diên của nước Hàn, có thể nói là vang danh thiên hạ. Tuy rằng cuối cùng bị một tướng lĩnh nước Ngụy tên là Mông Trọng đánh bại, nhưng vẫn không làm giảm đi sự dũng mãnh của Bạch Khởi. Bạch Khởi với vỏn vẹn mười ba vạn binh lực mà đánh tan ba mươi vạn liên quân Ngụy - Hàn, giết địch mười sáu vạn, tự tổn hại chín vạn, còn bắt sống danh tướng Công Tôn Hỷ, đây gọi là bại trận sao?
Dù nhìn thế nào thì cùng lắm cũng chỉ là hòa!
Tư Mã Thác không tin chàng trai trẻ này lại gặp phải rắc rối đau đầu.
Ông cho rằng, chắc chắn Bạch Khởi bị việc gì đó trì hoãn mà thôi.
Vì vậy, ngày hôm đó sau khi từ biệt Sở Vương Hùng Hoành, Tư Mã Thác về đến dịch quán trong thành Sở Dĩnh liền lập tức phái người đi liên lạc với Bạch Khởi.
Binh lính ông phái đi đến vùng Nhược Huyện nơi Bạch Khởi đóng quân trước đây, hỏi thăm người Sở ở đó về hướng đi của quân Bạch Khởi, lúc này mới biết Bạch Khởi đã thẳng tiến về phương Bắc.
Nghe binh lính bẩm báo, Tư Mã Thác vô cùng kinh ngạc.
Bởi theo ông biết, các thành ấp của nước Sở phía bắc Hán Thủy cơ bản đều đã bị Bạch Khởi chiếm đóng, vậy Bạch Khởi dẫn quân thẳng tiến về phương Bắc để làm gì?
Chẳng lẽ là đi đánh Uyển Thành?
Trong ấn tượng của Tư Mã Thác, Uyển Thành nằm ngay trên lộ trình hành quân của Bạch Khởi.
Nghĩ đến đây, Tư Mã Thác giật mình. Dù không rõ tại sao Bạch Khởi lại đi đánh Uyển Thành, nhưng theo ông, hiện tại vẫn chưa phải lúc khai chiến với nước Ngụy và nước Hàn.
Vì vậy, ông lập tức phái vài đội quân Tần đi về phía bắc tìm kiếm dấu vết quân Bạch Khởi.
Phải mất tròn ba ngày, Tư Mã Thác mới nhận được tin tức.
Tin tốt là Bạch Khởi không hề đánh Uyển Thành, còn tin xấu là Bạch Khởi đang mưu tính tấn công Phương Thành của nước Ngụy.
"Thằng nhóc này vậy mà dám làm trái mệnh lệnh của triều đình, tự ý khai chiến với nước Ngụy?"
Tư Mã Thác vừa kinh vừa giận, vội vàng ra lệnh cho cận vệ Đinh Bảo: "Đinh Bảo, ngươi lập tức mang binh phù của ta đi gặp Bạch Khởi, lệnh cho hắn lập tức dừng cuộc tấn công vào Phương Thành, rút quân trở về Hán Thủy... Còn nữa, bảo hắn lập tức đến Sở Dĩnh gặp ta!"
"Tuân lệnh!" Đinh Bảo nhận lấy phù tiết, lập tức cáo biệt Tư Mã Thác, ngồi xe chiến tiến về phía quân doanh Bạch Khởi.
Cùng lúc đó, Bạch Khởi vẫn đang mưu tính việc tấn công Phương Thành.
Nhờ vào cuộc thăm dò Phương Thành mấy ngày trước, ông đã có ước tính sơ bộ về quân trú phòng tại đó. Với gần bảy vạn quân Tần dưới quyền, ông hoàn toàn có khả năng đánh hạ tòa thành này.
Vì vậy, sau khi trở về quân doanh ngày hôm đó, Bạch Khởi ra lệnh cho toàn quân chế tạo khí cụ công thành, như thang mây, xe xung phong, v.v.
Vài ngày sau, quân doanh do Trọng Tư và Vệ Viện xây dựng cơ bản đã hoàn thành, còn thang mây, xe xung phong và các khí cụ công thành khác binh lính trong quân cũng đã chế tạo không ít, đủ để dùng cho việc tấn công Phương Thành.
Thấy vậy, Bạch Khởi liền triệu ba bộ tướng là Trọng Tư, Vệ Viện, Đồng Dương đến, mỉm cười nói với họ: "Vài ngày trước, ta từng thề dưới chân thành Phương Thành, lần tới khi Bạch mỗ cất quân tới Phương Thành, nhất định sẽ công phá tòa thành này. Hiện tại quân ta đã chuẩn bị sẵn sàng, chính là lúc thực hiện lời hứa!"
Nghe vậy, ba bộ tướng Trọng Tư, Vệ Viện, Đồng Dương cũng không nhịn được mà hăng hái.
Phải rồi, bất cứ binh sĩ nước Tần nào tham gia trận Y Khuyết đều nghiến răng căm hận Mông Trọng. Trọng Tư, Vệ Viện, Đồng Dương cũng khao khát được trả thù Mông Trọng vì mối hận trận Y Khuyết năm ngoái.
Tuy nhiên đúng lúc này, bỗng có binh lính vào bẩm báo: "Bạch soái, có cận vệ Đinh Bảo của Quốc úy tới, khẩn cầu được yết kiến Bạch soái."
"Quốc úy?"
Bạch Khởi sững sờ, sau đó mới nhớ ra chắc là chỉ Tư Mã Thác.
Tư Mã Thác hiện đang giữ chức Quốc úy ở nước Tần. [Chú thích: Quốc úy, tương đương với Thái úy, chức quan đứng đầu nắm giữ quân chính.]