Phương Vận ra đòn phủ đầu, sau đó nên co giãn chừng mực, dẫn mà không phát, chờ thời cơ then chốt mới tung chiêu. Nếu chưa bắt đầu văn đấu đã ép người quá đáng, ngược lại sẽ thành thất lễ, để lại sơ hở cho kẻ khác công kích. Thế nhưng, Lý Văn Ưng không có nỗi lo này.
"Văn Ưng à, đã lâu không gặp, tính tình của ngươi vẫn nóng nảy như thế. Chúng ta là người đọc sách, không phải yêu man, trước khi văn đấu, sao không lấy văn hội hữu, cùng nhau uống trà đàm đạo?" Thịnh châu mục mỉm cười nói.
"Người Cảnh quốc chúng ta rất bận rộn, phía bắc có thảo man, phía đông có hải tộc, phía nam có Giao Long cung, phía tây có Hoang Yêu sơn, không giống như Khánh quốc các người nhàn nhã thế này. Văn đấu lần này định ngay đêm nay, nếu đêm nay không đấu, chúng ta lập tức quay về Cảnh quốc, đồng thời tuyên bố với thiên hạ rằng Phương Vận của nước ta văn áp Tịch châu, đường đường một châu mà không nổi một nam nhi tử tế!" Lời của Lý Văn Ưng ẩn chứa "Thiệt trán xuân lôi", người trong toàn thành đều nghe rõ mồn một.
Cả phủ Trường Ninh sôi sục, vô số người đổ xô về phía Châu Văn Viện với tốc độ nhanh hơn.
Người dân hai bên rào chắn liên tục gào thét, còn có cử nhân lớn tiếng đòi nghênh chiến.
Thịnh châu mục vẫn giữ nụ cười trên môi, nói: "Kiếm Mi công nói sai rồi. Phương Vận có chuẩn bị mà đến, tự nhiên có thể văn đấu ngay, nhưng Tịch châu rộng cả ngàn dặm, cử nhân ở các thành trấn khác muốn tới đây cần rất nhiều thời gian. Đã là văn đấu một châu, thì phải đợi cử nhân các nơi tới đông đủ, bằng không dù Phương Vận thắng, cũng chỉ là thắng một phủ mà thôi."
Lý Văn Ưng nhìn về phía Phương Vận.
Phương Vận khẽ mỉm cười, đáp: "Thịnh đại nhân, ý của ngài là, cử nhân văn đấu với ta đến từ khắp nơi trong Tịch châu? Đến lúc đó, nếu người văn đấu với ta đều đang ở phủ Trường Ninh, liệu ta có thể nghi ngờ người Khánh quốc các người gian lận trong văn đấu hay không?"
"Cử nhân các nơi sau khi đến Tịch châu còn phải qua một vòng sàng lọc, còn ai được tham gia văn đấu, không ai dám nói trước." Thịnh châu mục đáp.
"Như lời Kiếm Mi công đã nói, người Cảnh quốc chúng ta rất bận! Qua giờ Tý, chúng ta lập tức khởi hành về nước. Ta đến đây để văn đấu, không phải để nói nhảm với các người! Ta về thuyền chờ đây!"
Phương Vận nói xong xoay người lên thuyền, để lại một đám văn nhân Khánh quốc ngơ ngác.
Lý Phồn Minh đi theo phía sau, hạ giọng cười nói: "Ngươi quả nhiên không trúng kế. Bọn chúng rõ ràng đang dùng kế hoãn binh, muốn kéo dài thời gian để làm loạn tâm trí ngươi, sau đó mới ra tay quyết định. Bây giờ ngươi dứt khoát như thế, bọn chúng ngược lại rối loạn trận cước, bắt buộc phải tìm người văn đấu với ngươi trước giờ Tý."
Phương Vận không đáp, tiếp tục lên thuyền.
Thịnh châu mục lớn tiếng nói: "Phương Vận, ngươi làm gì thế? Sợ rồi sao? Chúng ta bây giờ sẽ cử người ra đấu với ngươi, ngươi quay lại đi."
Phương Vận như không nghe thấy, cứ thế đi thẳng. Nhiều người cảm thấy kỳ lạ, liền đi theo phía sau.
Thịnh châu mục nháy mắt với một cử nhân trẻ tuổi bên cạnh, cử nhân kia lập tức hô lớn: "Phương Vận, ta muốn văn đấu với ngươi, sao ngươi không dám quay lại! Ngươi sợ rồi. Văn đấu có thể kết thúc tại đây!"
Phương Vận lập tức xoay người, nói: "Được, bắt đầu văn đấu ngay. Nếu trong vòng một trăm hơi thở mà cử nhân này không đấu với ta, thì coi như ta thắng một trận. Sau này cứ mỗi trăm hơi thở không thấy người, ta lại coi như thắng một trận!"
Sắc mặt Thịnh châu mục trầm xuống: "Ngươi coi văn đấu là trò đùa sao? Việc này liên quan đến..."
Phương Vận không khách khí ngắt lời: "Ta chỉ hỏi là có đấu hay không?"
"Ngươi cho ta nói hết câu đã! Văn đấu là..."
Phương Vận chẳng nói hai lời, lại xoay người bỏ đi, mặc cho Thịnh châu mục nói gì cũng không quay đầu lại.
Sau khi lên thuyền, cách biệt trong ngoài, Sư Đường hỏi: "Chẳng lẽ ngươi khẳng định bọn chúng nhất định sẽ trì hoãn?"
Phương Vận vừa đi vừa nói: "Nếu lúc nãy ta quay lại, Thịnh châu mục chắc chắn sẽ tiếp tục trì hoãn, cử nhân trẻ tuổi kia thậm chí sẽ từ bỏ văn đấu. Ngay từ khi mới gặp, ta đã đoán được ý đồ của bọn chúng là tiêu hao tinh thần, làm loạn tâm trí ta. Đến giờ Tý, dù bọn chúng có cử người ra đấu, cũng sẽ tìm cách kéo dài thời gian. Nhưng ta về thuyền ngủ để dưỡng sức, mặc kệ bọn chúng nói gì cũng không xuống thuyền, như vậy là phá bỏ hoàn toàn kế sách trì hoãn của bọn chúng. Ngay từ khi Không Hành Lâu Thuyền xuất hiện, văn đấu đã bắt đầu rồi!"
"Có lý. Lúc ngươi ở Khổng thành, người Khánh quốc có lẽ đã chuẩn bị sẵn cách đối phó với ngươi. Trên thuyền chắc ngươi cũng không nhàn rỗi."
"Nhưng nếu bọn chúng học theo ngươi, đến giờ Tý không xuất hiện, ngươi nói thắng bọn chúng thì khó mà phục chúng lắm."
"Bọn chúng nhất định sẽ xuất hiện, vì nếu không xuất hiện, bọn chúng sẽ mất đi cơ hội tẩy sạch nỗi nhục bị văn đấu cả một châu. Ta đã nói rồi, văn đấu đã bắt đầu từ lâu."
Mọi người đều đồng tình. Người nhà họ Khổng tặng Không Hành Lâu Thuyền, rõ ràng là muốn khẳng định chuyến đi này của Phương Vận là "chính thống". Nếu người Khánh quốc và người nhà họ Tuân không văn đấu, thì Phương Vận vẫn coi như thắng lợi, cho nên người nhà họ Tuân chỉ có cách đánh bại Phương Vận trong văn đấu mới tránh được việc tổn hại thanh danh.
"Ngươi cứ yên tâm ngủ đi, đến giờ Tý chúng ta sẽ gọi ngươi." Lý Văn Ưng nói.
"Vậy làm phiền chư vị." Phương Vận nói xong liền vào khoang thuyền, nằm xuống ngủ ngay, không hề có chút gánh nặng tâm lý.
Bên ngoài Không Hành Lâu Thuyền, văn nhân Tịch châu rốt cuộc không còn vẻ tươi cười như ban đầu, mà thay vào đó là dùng "Thiệt trán xuân lôi" để mỉa mai châm chọc, nhưng đều giữ chừng mực không để lên đến mức nhục mạ. Tiếc là Phương Vận hoàn toàn không nghe thấy.
Một lát sau, người Khánh quốc phát hiện kế hoãn binh thất bại, đành phải bàn bạc đối sách khác.
Bất kể người Khánh quốc nói gì, Phương Vận nhất quyết không xuống thuyền. Cho đến tận nửa đêm, Phương Vận mới tỉnh giấc, vận động thân thể một chút rồi bước ra ngoài khoang thuyền.
Mọi người đều đã đợi sẵn trên boong thuyền, không cần nói nhiều, lại cùng Phương Vận xuống thuyền.
Lần này, thứ chờ đợi Phương Vận không còn là những gương mặt tươi cười, mà là những gương mặt đầy khinh miệt, giễu cợt hoặc giận dữ.
Phương Vận vẫn không hề lay động, vì dù là nụ cười trước kia hay sự khinh miệt bây giờ, đều là kế sách của người Khánh quốc nhằm làm loạn tâm trí hắn. Phương Vận nhìn thấu vô cùng triệt để, nếu người Khánh quốc thực sự thích đường đường chính chính, thì đã chẳng có chuyện văn áp Cảnh quốc suốt hàng chục năm qua.
Phương Vận nhìn sắc trời, lại nhìn xung quanh, phát hiện người tụ tập không những không giảm mà còn đông hơn.
Trước cửa Châu Văn Viện là quảng trường, hai bên quảng trường là Văn Viện phố, phía trước quảng trường là tường sau của các dãy nhà, thế mà trên mái nhà cũng đứng đầy người. Người phía sau rào chắn đông nghẹt, rào chắn đã không còn tác dụng, hàng trăm sai dịch đang phải vất vả duy trì trật tự.
Phương Vận vừa xuất hiện, tiếng chửi bới của người Khánh quốc vang lên dồn dập, thường xuyên xuất hiện những tiếng chửi đồng thanh, rõ ràng là có người điều khiển. Phương Vận không khỏi liên tưởng đến khán giả trong các sự kiện thể thao, thông qua việc la ó hoặc hò hét để giúp phe mình và áp chế đối thủ, ảnh hưởng không nhỏ đến tâm lý người thi đấu.
Văn đấu một châu quá quan trọng, người Khánh quốc phải dùng mọi thủ đoạn để đảm bảo thắng lợi.
Phương Vận hiểu rõ mọi chuyện trong lòng, chẳng những không quan tâm, còn tiện tay kéo tai con thỏ lớn để trêu chọc nó, khiến con thỏ rất bất mãn, nhân cơ hội giả vờ tủi thân để đòi Lý Phồn Minh một củ cà rốt lớn ăn.
Những người lớn tuổi của Khánh quốc nhìn thấy hành động của Phương Vận, không khỏi khẽ thở dài.
"Đừng dùng mấy thủ đoạn nhỏ mọn đó nữa. Đứa trẻ này kiến thức uyên bác, tâm chí kiên định, đã vượt xa cử nhân thông thường. Những thủ đoạn này vô dụng với nó, ngược lại còn khiến người ta khinh thường người Khánh quốc chúng ta."
"Nó nhìn như đang đùa giỡn với con thỏ, thực ra là đang mượn con thỏ để giễu cợt chúng ta."
"Tên đã trên cung, không bắn không được. Những thủ đoạn đó vẫn phải tiếp tục, ta không tin nó là người đá, chút tâm tư cũng không hề lay động!"
Thịnh châu mục không còn vẻ tươi cười như trước, lạnh lùng nói: "Phương Trấn Quốc thật lớn lối, bắt toàn bộ con dân Tịch châu chúng ta phải đợi một mình ngươi!"
"À? Vừa rồi là kẻ nào nói thời gian không đủ, muốn 'tuyển phi'... à nhầm, tuyển cử nhân cơ mà. Ta đây là đang cho các người thời gian, từ lúc mới tối đến giờ Tý, cũng gần ba canh giờ rồi, ta đã nhân nghĩa hết mức rồi." Phương Vận mỉm cười hiền hậu.
Những người sau lưng Phương Vận bật cười. Phương Vận nói "tuyển phi" là đang ám chỉ cử nhân Khánh quốc không giống đàn ông. Người Khánh quốc tuy không vui, nhưng không dễ dàng bị kích tướng, đành giả vờ như không nghe thấy.
Thịnh châu mục hừ lạnh một tiếng: "Bớt nói nhảm! Văn đấu bắt đầu ngay! Đã là ngươi khơi mào văn đấu, theo quy tắc, bên ta chọn phương thức văn đấu, có thể chọn 'đề nghị phong cấm'. Tuân Tự, ngươi ra văn đấu với Phương Vận."
Chỉ thấy một cử nhân trẻ tuổi tầm hai mươi tuổi bước tới trước mặt Phương Vận. Người này mũi rất to, ánh mắt nhìn Phương Vận vô cùng ôn hòa, chắp tay mỉm cười: "Ta sớm đã biết đại danh Phương Trấn Quốc, vẫn luôn không có duyên gặp mặt, hôm nay được thấy, quả là vinh hạnh ba đời. Ta vốn không muốn văn đấu với ngươi, nhưng trưởng bối có lệnh, không thể không tuân. Mong Phương Trấn Quốc nương tay, đừng giết ta."
Phương Vận lười giả vờ giả vịt, nói: "Lời ngươi nói ta tin, bắt đầu đi."
Tuân Tự cứng đờ mặt, nhưng nhanh chóng khôi phục bình thường, mỉm cười: "Được, vậy ta bắt đầu ngay. Trận văn đấu thứ nhất này, ta không chọn 'Đấu Văn Đảm' và 'Đấu Tài Khí', mà chọn 'Đấu Chiến Thi Từ', nhưng không được xuất hiện chiến thi từ của chính mình! Bên ta phong cấm 'Văn Tâm'!"
Ánh mắt Phương Vận hơi lạnh. Phong cấm Văn Tâm nghĩa là cả hai bên không được sử dụng Văn Tâm, điều này cho thấy việc hắn sở hữu Thượng phẩm Văn Tâm đã bị lộ, ít nhất là người nhà họ Tuân đã biết. Còn là cố ý làm lộ hay vô tình thì không thể tra cứu.
Phương thức văn đấu không được viết chiến thi từ của chính mình lại càng độc địa hơn.
Phương Vận thành Tú tài chưa đầy nửa năm, lại thành Cử nhân trong Thánh Khư, căn bản không có cách nào đến Thánh Miếu học chiến thi từ của Cử nhân. Nếu đáp ứng đề nghị của Thịnh châu mục, thì chiến thi từ tấn công duy nhất mà Phương Vận có thể viết chỉ là bài "Dịch Thủy Ca", mà lại không được sử dụng Thượng phẩm "Phấn Bút Tật Thư", chắc chắn sẽ bại trận.
Nhưng đối thủ thì khác, Tuân Tự thành Cử nhân đã nhiều năm, chắc chắn đã học được rất nhiều chiến thi từ của Cử nhân tại Thánh Miếu. Chiến thi từ của Cử nhân đối đầu với chiến thi từ của Tú tài, không cần so cũng biết thắng bại đã định.
Phương Vận nói: "Phong cấm Văn Tâm là cách thường thấy trong văn đấu, nhưng việc ngươi 'không được viết chiến thi từ của chính mình' rõ ràng thuộc về đề nghị trong 'đề nghị phong cấm'. Đề nghị phong cấm hai bên chỉ được chọn mỗi bên một lần, ngươi vừa đề nghị vừa phong cấm, là vi phạm quy tắc văn đấu của Thánh Viện."
"Ồ, vậy đề nghị 'không viết chiến thi từ của chính mình' bị bãi bỏ, phong cấm đổi thành 'không được dùng Văn Tâm để viết chiến thi từ của chính mình'." Tuân Tự nói.
Phương Vận hừ lạnh, đây rõ ràng là phương án dự phòng của Khánh quốc, và cũng hiểm độc không kém.
Mặc Sam bất mãn nói: "Người Khánh quốc thông minh thật đấy. Sau khi đề nghị phong cấm kiểu này, chiến thi từ của Phương Vận chỉ còn hai cách. Cách thứ nhất là dùng Văn Tâm 'Phấn Bút Tật Thư' để viết nhanh bài 'Dịch Thủy Ca'. Các người cũng biết, 'Phấn Bút Tật Thư' của Cử nhân thiên hạ không ai sánh bằng hắn, nhưng uy lực của 'Dịch Thủy Ca' bình thường, rất dễ bị đối thủ né tránh, sau đó đối thủ dùng 'Xuất Khẩu Thành Chương' đọc ra chiến thi từ mạnh mẽ của Cử nhân để tấn công Phương Vận. Cách thứ hai, Phương Vận viết chiến thi từ của chính mình, nhưng không được dùng Văn Tâm. Mà lúc này người khác có thể dùng 'Phấn Bút Tật Thư' viết chiến thi từ của Thánh Miếu, tốc độ nhanh hơn Phương Vận, Phương Vận chắc chắn thua."
"Nghĩa là, Phương Vận trong văn đấu chỉ có thể dùng 'Phấn Bút Tật Thư' viết 'Dịch Thủy Ca'?"
"Đúng vậy. May mà Phương Vận cũng có thể đề nghị phong cấm, chỉ là không thể phủ quyết đề nghị của đối phương. Không biết hắn sẽ chọn thế nào."