Lời nói của Phương Vận ẩn chứa sức mạnh "Ngôn xuất pháp tùy" tương tự như của Đại học sĩ, mỗi người đều nghe rõ mồn một, thậm chí chủ động suy ngẫm sâu xa, cuối cùng không biết từ lúc nào đã âm thầm tán đồng với Phương Vận.
"Chúng ta cũng đã đánh giá quá cao hắn rồi." Thường Đông Vân lắc đầu.
"Thật không ngờ, quen biết Vi Dục bao nhiêu năm nay, hôm nay mới biết sau gáy hắn lại có phản cốt."
"Nếu như muốn làm con rể quý của nhà họ Lôi, chúng ta là đồng môn lẽ ra nên chúc mừng, đến ngày tân hôn nhất định sẽ gửi một phần đại lễ. Đáng tiếc, lại đi nhận giặc làm cha!"
"Cứ ngỡ Vi huynh chỉ vì muốn vào Thượng xá, hóa ra là vì mỹ nhân của nhà họ Lôi. Thôi bỏ đi, từ nay về sau cũng đừng gọi là Vi huynh nữa."
"Khụ khụ, chư vị đều là người đọc sách, Vi Dục dù thế nào cũng chỉ là làm việc dựa theo quy củ của Học cung, cần gì phải vậy?"
"Cần gì ư? Công khai hãm hại học tử Cảnh quốc như thế này, còn cần phải nói gì nữa?"
"Lời ấy sai rồi!" Vừa dứt lời, một nhóm người che ô đi tới từ phía xa, hầu hết đều là người của Khang xã, dẫn đầu là con trai của Khang Vương, Tiểu Quốc công.
Thường Đông Vân hừ lạnh một tiếng, nói: "Tiểu Quốc công có vẻ như có cao kiến."
Tiểu Quốc công mỉm cười, nói: "Ta biết Thường Đông Vân ngươi nghĩa bạc vân thiên, nhưng đừng quên một chuyện, Vi Dục dù thế nào cũng đều rất đường hoàng, thậm chí còn nói rõ mình sắp cưới nữ tử nhà họ Lôi. Ta hỏi các ngươi, nếu tài học của các ngươi tương đương với Thường Đông Vân, nếu có cơ hội tranh Thượng xá, các ngươi có muốn tranh với Phương Vận không?"
Thường Đông Vân đáp: "Tự nhiên là không! Công lao của Phương Vận đối với Cảnh quốc lớn gấp vạn lần ta, nếu ta cướp mất Thượng xá của huynh ấy, đừng nói là phụ thân sẽ đánh chết ta, chính bản thân ta cũng không còn mặt mũi nào để nhìn ai! Thượng xá quan trọng, hay là đạo nghĩa trong lòng mình quan trọng? Tiểu Quốc công, ngươi có thể trả lời câu hỏi của ta không?"
Tiểu Quốc công mỉm cười: "Đạo nghĩa trong lòng ngươi chỉ là đạo nghĩa nhỏ bé của cá nhân ngươi! Đạo nghĩa trong lòng Vi Dục chưa chắc đã lớn, nhưng chắc chắn hơn hẳn ngươi! Học cung chia làm ba xá, mục đích chính là để khích lệ học tử! Vi Dục dù thân phận thế nào, đã đạt được mục đích khích lệ Phương Vận cũng như ngươi và ta, vậy thì hắn đã hơn xa những học tử bị đạo nghĩa nhỏ bé che mắt như các ngươi! Chưa kể Vi huynh làm vậy chỉ để giúp em vợ, đó là đại ái nhân luân. Việc này không phải ác, huống chi, cho dù là kẻ ác, khi họ làm việc thiện chúng ta cũng nên hết lòng ủng hộ!"
Thường Đông Vân cười lạnh, lớn tiếng nói: "Ai cũng bảo Tiểu Quốc công có tài hùng biện, quả nhiên không sai. Chỉ có điều, Tiểu Quốc công quên một chuyện, thân là người Cảnh quốc lại giúp người ngoài hãm hại người Cảnh quốc, dù có mượn danh nghĩa quy củ, vẫn là kẻ thù của Cảnh quốc ta! Cái ác của hắn không nằm ở chỗ tranh Thượng xá, thậm chí không nằm ở tư tâm, mà nằm ở chỗ phá hủy nền tảng của Cảnh quốc ta! Nếu ai ai cũng vì tư tâm mà hãm hại rường cột nhân tộc, cuối cùng nhân tộc dù không diệt vong, cũng sẽ trở thành nô lệ của yêu tộc! Hôm nay có người từng nghe Phương Văn Hầu nói, người tài nên làm nhiều, càng nên được hưởng nhiều. Phương Văn Hầu không cần gì khác, chỉ cần một chút sự bảo vệ của người Cảnh quốc, chỉ cần người Cảnh quốc không hãm hại huynh ấy! Chỉ thế thôi! Chỉ thế thôi! Thế mà, lũ súc sinh các ngươi đang mong chờ Cảnh quốc diệt vong lại không buông tha cho huynh ấy!"
Trước cửa Đệ nhất xá im phăng phắc.
Ai cũng biết Vũ quốc và Khánh quốc có ý đồ chia cắt Cảnh quốc. Ai cũng biết Tả tướng cấu kết với Khánh quốc, Khang Vương cấu kết với Vũ quốc, nhưng kẻ dám công khai mắng họ là súc sinh thì lại vô cùng hiếm.
Tiểu Quốc công mặt mày tái mét, nói: "Nói càn! Ai mong Cảnh quốc diệt vong?"
Phương Vận chậm rãi nói: "Tiểu Quốc công, ngươi và ta đều là Cử nhân, ta là Văn Hầu, ngươi là Quốc công, quan giai không khác biệt là bao, chi bằng chúng ta học theo các bậc tiền bối, lấy việc ngươi có mong Cảnh quốc diệt vong hay không làm niệm, va chạm Văn đởm!"
Ánh mắt Tiểu Quốc công chớp động, vội vàng ra hiệu cho Vi Dục.
Vi Dục nhìn Tiểu Quốc công, rồi lại mang vẻ dò hỏi nhìn về phía Lôi Viễn Đình.
Lôi Viễn Đình khẽ gật đầu.
Vi Dục theo đó gật đầu. Đang định lên tiếng, Thường Đông Vân đột nhiên lớn tiếng nói: "Học tử Học cung Thường Đông Vân chính thức phát động tranh Thượng xá với Phương Vận! Theo quy củ Học cung, một khi đã chính thức phát động thì không được từ chối!"
Vi Dục nổi trận lôi đình, chỉ vào Thường Đông Vân mắng nhiếc: "Đồ súc sinh đạo mạo! Ta sớm đã biết ngươi muốn nhân cơ hội trời cho này để tranh Thượng xá với Phương Vận rồi thắng huynh ấy, chính thức bước vào Đệ nhất xá! Ta lại bị ngươi lừa gạt!"
Phương Vận kinh ngạc, không ngờ Thường Đông Vân lại làm thế, chính mình muốn ngăn cản cũng không kịp, sau đó trong mắt lóe lên một tia khác lạ, cũng không hề tức giận.
Những người vừa ủng hộ Thường Đông Vân lúc trước đều giận đến tím mặt, một vị Tiến sĩ thậm chí trong miệng xuất hiện kiếm quang, bất cứ lúc nào cũng có thể chém giết Thường Đông Vân.
Thường Đông Vân khinh miệt nhìn Vi Dục, chậm rãi nói: "Ta tự biết không bằng Phương Vận, xin nhận thua tại đây! Theo quy củ Học cung, trong vòng một tháng học tử Học cung không được tranh Thượng xá với Phương Vận, còn ta, rời khỏi Cảnh quốc Học cung, kiếp này không được vào Khổng phủ Học cung hay Thánh viện tu nghiệp."
Đến lúc này mọi người mới hiểu ra.
Thường Đông Vân dùng tiền đồ cả đời, đổi lấy sự yên ổn một tháng cho Phương Vận!
Huynh ấy muốn bảo vệ nền tảng của Cảnh quốc, chỉ thế thôi, chỉ thế thôi!
Thường Đông Vân xoay người chắp tay nhìn quanh mọi người, chậm rãi nói: "Ngày mai ta sẽ lập tức khởi hành đi Bắc Cương, chạy đến quân doanh trợ chiến, từ biệt từ đây, không biết bao giờ mới gặp lại. Hôm nay tranh Thượng xá, chỉ để cho lũ tiểu nhân biết, Cảnh quốc ta, vẫn còn đó những kẻ đọc sách!"
Lời này như tiếng sấm vang vọng bên tai mọi người.
Thường Đông Vân cuối cùng vái chào Phương Vận, rồi nói: "Cáo từ." Nói đoạn phủi tay áo, thong dong rời đi.
"Chúc Thường huynh thuận buồm xuôi gió!" Một người vứt ô xuống, cúi người hành lễ.
"Tháng sau đến lượt ta bảo vệ nền tảng của Cảnh quốc! Đông Vân, chúng ta gặp nhau ở quân doanh Bắc Cương!" Vị Tiến sĩ vừa rồi định dùng môi thương lưỡi kiếm giết Thường Đông Vân nghẹn ngào hành lễ.
"Tháng mười một đến lượt ta, không được tranh với ta! Ta ghét nhất là đọc sách trong Học cung!"
Phương Vận chắp tay về phía bóng lưng Thường Đông Vân, sau đó nói: "Ngày mai cùng tiễn Đông Vân huynh, thế nào?"
"Cùng đi."
Phương Vận nhìn bóng lưng Thường Đông Vân, hít sâu một hơi, nén cơn giận trong lòng, quay đầu nhìn Vi Dục dưới bậc thềm, lạnh lùng nói: "Ngươi về Nội xá thu dọn hành lý đi, ngày mai khi ta bước ra khỏi Lăng Yên Các, chính là lúc trục xuất ngươi khỏi Học cung!"
Vi Dục tức giận đến run rẩy cả người.
"Ngươi... ngươi cuồng vọng! Ngươi... đừng nói là Cuồng Quân, ngay cả Cuồng Thánh cũng không dám nói ra lời này! Ngươi chưa từng đặt chân đến Lăng Yên Các, vậy mà vọng tưởng lần đầu tiên đã vượt qua đình thứ năm? Ngươi nằm mơ! Cho dù là Tào Tử Kiến năm xưa, hay Nhan Vực Không ngày nay, lần đầu tiên đặt chân đến Lăng Yên Các cũng chỉ miễn cưỡng vượt qua đình thứ ba mà thôi!" Tay Vi Dục không ngừng run rẩy, phẫn nộ đến tột cùng.
Tiểu Quốc công cười gằn: "Phương Văn Hầu, đây là ngươi tự nói đấy nhé! Ngày mai ngươi muốn 'trục xuất' Vi Dục khỏi Học cung! Nếu Văn tướng đại nhân phê chuẩn, ngươi mà vượt qua được đình thứ năm, Vi Dục cút khỏi Học cung, từ nay không được bước vào nửa bước. Còn nếu ngươi thua, không những bị trục xuất ngược lại khỏi Học cung, mà còn phải sung quân mười năm! Bây giờ ngươi muốn thu hồi lời này, cũng không kịp nữa rồi!"
Phương Vận nhìn Tiểu Quốc công, nói: "Ngươi thích lắm mồm lắm miệng thế sao, vậy tháng sau ta trục xuất ngươi!"
"Ngươi..." Tiểu Quốc công tức đến mức tóc dựng đứng, hận không thể mắng Phương Vận, đường đường là con trai Khang Vương, Quốc công Cảnh quốc mà bị trục xuất khỏi Học cung, thì chắc chắn sẽ làm lung lay địa vị của Khang Vương phủ tại Cảnh quốc.
"Ta sớm đã ngứa mắt cái đồ ăn cây táo rào cây sung này rồi! Không hổ danh là Phương Văn Hầu, thật hả giận!"
Phương Vận thản nhiên nói: "Đông Vân huynh không thể đi không, phải có người đi cùng huynh ấy. Chọn Khang xã đi."
Trên bầu trời vang lên tiếng sấm thứ ba.
"Ngươi... ngươi... ngươi lại dám vọng tưởng nhổ tận gốc Khang xã..." Tiểu Quốc công tức đến mức ôm ngực, những lời phía sau không sao thốt ra được.