Trần Thao Chi khẽ nhíu mày. Tạ Đạo Uẩn cải nam trang là chuyện riêng tư của nàng, hắn vốn không nên nói với người khác, nhưng người này lại là Lục Uy Nhuế, hắn nên trả lời thế nào đây? Nếu nói đã gặp, rằng Tạ Đạo Uẩn chính là Chúc Anh Đài đó, thì có vẻ không thỏa đáng; còn nếu nói chưa từng gặp, thì lại là lừa dối Lục Uy Nhuế, càng không thỏa đáng hơn—
"Trần lang quân, sao lại nhíu mày?" Lục Uy Nhuế ân cần hỏi.
Trần Thao Chi giãn mày mỉm cười, nói: "Người rất thân quen đôi khi lại thấy thật xa lạ, mà có những người lần đầu gặp mặt lại thấy như đã quen từ lâu, đúng không?"
Lục Uy Nhuế gật đầu đồng ý. Trần Thao Chi đột nhiên cầm lấy tay nàng, đặt một nụ hôn lên mu bàn tay, rồi nói: "Uy Nhuế, đợi ta cưới nàng nhé?"
Đôi má Lục Uy Nhuế ửng hồng, đáp: "Thiếp vẫn luôn đợi chàng." Trong lòng nàng tràn đầy ngọt ngào, cũng vì thế mà quên mất việc hỏi về Tạ Đạo Uẩn, bước chân nhẹ nhàng theo Trần Thao Chi trở lại đại điện.