Biên quân khổ, đó là đạo lý mà lính tráng ai cũng biết.
Nhưng so với biên quân trấn thủ phía bắc biên thùy, quân lính canh gác Tần Lĩnh hiểm trở lại càng cảm thấy khổ gấp bội. Phạm vi hoạt động mỗi ngày chỉ quanh quẩn trạm gác, quân quy lại vô cùng nghiêm ngặt, binh lính canh giữ nơi hiểm yếu này không được uống rượu, càng không được gần nữ sắc.
Cấm rượu là để tránh hỏng việc, nhưng việc cấm sắc thì thật sự chẳng ai hiểu nổi vì sao.
Biên quân ở Bắc Cương cũng cấm rượu, nhưng triều đình hàng năm đều sung quân tội phạm ra biên ải. Còn ở trạm gác này, quanh năm suốt tháng khó mà thấy được một bóng đàn bà.
Quân lính canh giữ đường hẹp cứ nửa năm lại thay phiên một lần. Nửa năm đằng đẵng là một sự dày vò với tất cả mọi người, nhưng ai cũng không dám lơ là, bởi họ đang ở tiền tuyến, chẳng ai biết quân Sở sẽ xuất hiện bất ngờ lúc nào.
Niềm vui duy nhất của lính phòng thủ là quân lương của họ cao hơn hăn so với biên quân phía Bắc. Nghĩ đến số bạc đó, họ chỉ còn cách nhẫn nại ở lại nơi này.
Hôm nay Tào Anh có tâm trạng khá tốt. Trạm gác nằm sâu trong Tần Lĩnh, bốn phía chỉ có vách núi dựng đứng, dù có đầy bạc trong ngực cũng đừng hòng mua được một vò rượu. Mà Tào Anh lại là kẻ nghiện rượu.
Thèm rượu mà không được uống, dĩ nhiên là một cực hình. Hôm nay phái đoàn sứ Sở đến, biếu lại cho hắn một vò. Tào Anh hận không thể khui ra uống ngay tại chỗ, nhưng cố nén lại, đợi đến tối, gọi thêm hai ba người nữa cùng nhau nhấm nháp. Dù chỉ nhấp từng ngụm nhỏ, nhưng chưa đến một canh giờ, vò rượu đã cạn đáy.
Tào Anh đã nghĩ đến việc uống một mình, nhưng hắn biết nếu ăn mảnh, thế nào cũng có kẻ mách lẻo. Thế nên hắn rủ mấy người có vai vế ở trạm gác cùng uống, như vậy sẽ tránh được phiền phức về sau.
Rượu ngon, uống vào thơm nồng, nhưng tác dụng lại không kéo dài. Nếu là trước kia có lẽ không có phản ứng gì lớn, nhưng mấy tháng không được giọt rượu nào, hôm nay uống vào, mấy người đều cảm thấy hơi say.
Tuy say, Tào Anh vẫn không quên nhiệm vụ, dặn dò thuộc hạ cảnh giác cao độ, không được sơ sẩy. Hắn định trở về doanh phòng nghỉ ngơi, nhưng chân tay bủn rủn, đi đứng xiêu vẹo, lại không muốn ai dìu. Hắn sai người lấy cho cái chăn, rồi nằm ngay bên vách đá, trên đống cỏ khô. Mấy người khác cũng làm theo.
Trong lúc Tào Anh say giấc nồng, Tề Ninh đã dẫn quân mò đến gần doanh trại.
Công tác phòng thủ ở Tần Lĩnh hiểm trở vốn dĩ rất nghiêm ngặt. Dù đã nửa đêm, phần lớn binh lính đã chìm vào giấc ngủ, nhưng vẫn có hai người tuần tra, chia nhau canh gác hai đầu doanh trại. Trong đêm, hai binh sĩ mặc áo thu, đứng gác một trái một phải.
Tề Ninh dẫn hơn mười người, như những bóng ma trong đêm tối, lặng lẽ tiếp cận doanh trại. Bên ngoài doanh trại có treo đèn lồng, lay động trong gió đêm.
Hai gã lính Hán làm nhiệm vụ hẳn là đã ngủ bù ban ngày, nên không có vẻ mệt mỏi.
Một nhóm người núp sau đống đá cách doanh trại không xa. Lục Thương tay cầm trường cung, lưng đeo ống tên, tiến lại gần nói nhỏ: "Tước gia, ta và Tần Kiếm sẽ dùng cung tên giết hai tên gác đêm trước, sau đó mọi người cùng nhau hành động.”
Tề Ninh nghĩ đây là cách tốt nhất, bèn khẽ nói: "Phải cẩn thận."
Lục Thương mỉm cười, tự tin mười phần, quay lại ra hiệu cho Tần Kiếm đi theo. Tần Kiếm khẽ gật đầu, hai người nằm xuống đất, từ từ trườn về phía doanh trại.
Tề Ninh nắm chặt đao, cùng mọi người chờ đợi.
Lục Thương và Tần Kiếm đều là những tay cung lão luyện. Trước khi bắn tên, họ phải phán đoán chính xác khoảng cách. Đường hẹp ban ngày đã tối tăm và căng thẳng, trong đêm lại càng tối đen như mực. May mà có đèn lồng dẫn đường, giúp ích cho cả hai rất nhiều. Tần Kiếm tìm được vị trí thích hợp trước, Lục Thương ghé sát tai Tần Kiếm dặn dò vài câu, rồi tiếp tục trườn về phía trước, để đối phó tên còn lại. Tần Kiếm nằm trên mặt đất, quan sát động tĩnh của Lục Thương, thấy Lục Thương di chuyển được khoảng mười bước thì dừng lại.
Tần Kiếm lập tức quỳ nửa người, giương cung lắp tên. Anh ta ẩn mình trong bóng tối, lại được yểm trợ, nên lính Hân bên kia hoàn toàn không chú ý đến. Tuy vậy, anh ta không vội bắn tên, mà chờ tín hiệu của Lục Thương.
Hai gã lính Hán trực đêm muốn làm cho thật kín kẽ, nên phải đồng thời ra tay, hạ sát hai gã lính Hán trong nháy mắt.
Tần Kiếm nhắm mũi tên vào một tên lính Hán, ngón tay vững vàng. Một cơn gió đêm thổi qua, chợt nghe một tiếng huýt sáo rất khẽ vang lên. Tần Kiếm không do dự nữa, buông tay, mũi tên nhọn như xé gió, bắn xuyên qua tên lính Hán. Gần như cùng lúc đó, Lục Thương cũng bắn tên. Hai gã lính Hán không kịp phản ứng, chỉ nghe "phốc phốc" hai tiếng, hai mũi tên gần như đồng thời cắm vào yết hầu của hai tên lính, xuyên thủng cổ.
Hai gã lính Hán không kịp kêu một tiếng, ngã gục xuống đất.
Tề Ninh thấy hai gã lính Hán ngã xuống, không do dự nữa, vung tay lên, dẫn đầu xông vào doanh trại. Phía sau, đám dũng sĩ như hổ lang xông tới. Doanh phòng có tất cả sáu gian, Tề Ninh đã nắm rõ từ trước. Bên anh ta có tổng cộng ba mươi chín người. Trừ đội của anh ta là chín người, năm đội còn lại mỗi đội sáu người. Mọi người đều biết mình phải đối phó với gian phòng nào, nhanh chóng tiếp cận phòng, không vội phá cửa xông vào, mà dò xét tình hình bên trong qua cửa sổ, rồi nhìn về phía Tề Ninh.
Te Ninh khẽ gật đầu, các đội đều có người đến gần cửa gỗ, lặng lẽ dùng dao găm đẩy chốt bên trong.
Doanh trại này hết sức sơ sài, khe cửa khá rộng, đẩy chốt thật dễ dàng. Hơn nữa, có hai gian phòng còn không cài chốt... Đến khi chốt được đẩy ra, các đội đều ra hiệu về phía Tề Ninh. Tề Ninh giơ tay lên, ra hiệu chém xuống, mọi người không do dự nữa, khẽ đẩy cửa, lẻn vào trong phòng.
Tề Ninh sắc mặt lạnh lùng. Chốc lát sau, anh nghe thấy một tiếng kêu quái dị từ một gian phòng, nhưng tiếng kêu đó tắt lịm ngay lập tức. Một lát sau, các đội lần lượt đi ra từ trong nhà, đến trước mặt Tề Ninh bẩm báo.
Đã nửa đêm, lại thêm thời tiết giá lạnh, lính Hán trong doanh phòng đều ngủ say. Mọi người lẻn vào, giải quyết gọn ghẽ đám lính Hán trong giấc mơ.
Chỉ có một gian phòng xảy ra chút tình huống nhỏ. Một tên lính Hán nửa tỉnh nửa mê, phát hiện có người lẻn vào, định kêu lên, nhưng bị chém đứt yết hầu ngay tức khắc. Đó chính là tiếng kêu quái dị mà Tề Ninh vừa nghe thấy.
Tổng cộng có mười sáu người trong doanh trại, ngủ rải rác ở bốn gian phòng, còn hai gian thì không có ai.
Gần như trong khoảnh khắc, tất cả lính Hán trong doanh trại đều bị tiêu diệt. Để phòng ngừa bất trắc, Tề Ninh dặn dò mọi người kiểm tra lại doanh trại một lượt, xác định không còn người sống sót, mới tập hợp lại.
Doanh trại này cách trạm gác kia không quá vài dặm, rất nhanh sẽ đến.
Tề Ninh tập hợp mọi người lại, nói nhỏ: "Các huynh đệ đều biết, Hoàng Thượng lo lắng cho thiên hạ, muốn thống nhất giang sơn. Chỉ có thiên hạ thống nhất, dân chúng mới có thể an cư lạc nghiệp, không phải chịu cảnh binh đao. Chiếm được Hàm Dương, việc Đại Sở thống nhất thiên hạ sẽ nằm trong tầm tay. Muốn chiếm Hàm Dương, đêm nay chúng ta nhất định phải chiếm được trạm gác này." Anh chợt dừng lại, cười nói: "Thôi, không nói những đạo lý lớn lao này nữa. Các ngươi nghe đây, chúng ta đánh thông Tử Ngọ Đạo, chiếm được Hàm Dương, sau này vinh hoa phú quý các ngươi hưởng không hết. Vô luận là vàng bạc gái đẹp hay là làm rạng rỡ tổ tông, ta có thể đảm bảo các ngươi đều có thể đạt được. Ai lập được chiến công càng nhiều, đến lúc đó sẽ nhận được càng nhiều. Lời này có nghe rõ chưa?"
Mọi người nhìn nhau, lộ vẻ vui mừng. Một binh sĩ cười nói: "Tước gia, tiểu nhân xuất thân hèn mọn, nếu lập được đại công, có thể cưới được tiểu thư con quan không? Như vậy thật sự có thể quang diệu gia tộc!"
“Tiểu thư con quan?” Te Ninh cười hắc hắc: Muốn mấy người? Ngươi lập công, ta sẽ xin triều đình phong quan cho ngươi. Đến lúc đó tự mình làm quan tướng. Đến khi ngươi đã làm quan tướng, thích cô tiểu thư con quan nào, tự ngươi không giải quyết được, cứ nói với ta, ta sẽ giúp ngươi giải quyết."
Mọi người càng thêm hớn hở.
"Dũng cảm giết địch, ngày sau cùng hưởng phú quý!" Tề Ninh cầm đao trong tay, "Đi!"
Lời khích lệ của Tề Ninh khiến mọi người càng thêm nhiệt huyết dâng trào. Họ nghĩ rằng lần này được theo quốc công gia hành động, chỉ cần dũng cảm giết địch, quốc công gia sẽ thấy rõ. Làm quan hưởng lộc vua, ở chùa ăn lộc Phật. Có tiểu quốc công che chở, còn sợ không thể thăng quan tiến tước sao? Thế là ai nấy đều như hổ sói.
Trạm gác giờ hoàn toàn tĩnh mịch.
Trên tường đá có bốn năm tên binh sĩ thay phiên trực, đốt mấy ngọn đuốc, như bao nhiêu năm nay vẫn vậy, theo dõi động tĩnh phía nam đường hẹp.
Binh sĩ đóng quân ở đây nhận lương không ít, trách nhiệm tự nhiên cũng rất nặng nề. Hơn nữa, ai cũng được nhắc nhở vô số lần rằng, có lẽ mười năm tám năm nữa cũng không có địch nhân tấn công từ phía nam, nhưng không được vì thế mà lơ là. Vì vậy, tính cảnh giác của binh sĩ ở trạm gác này thực sự rất cao. Nhưng từ khi Sở Hán chia nhau lập quốc, tất cả các đường hẹp ở Tần Lĩnh gần như đã thành nơi hoang vu chim không thèm ị. Ngay cả trong ba năm Tần Hoài đại chiến khốc liệt nhất giữa Sở và Hán, cũng không có ai của nước Sở xuất hiện ở các đường hẹp Tần Lĩnh.
Dù ngày qua ngày binh lính vẫn lên dây cót tinh thần thực hiện nhiệm vụ lặp đi lặp lại, nhưng thực chất bên trong họ đã thư giãn rất nhiều. Chẳng ai tin rằng quân Sở thật sự sẽ xuất hiện trước mắt.
Hai tên lính canh trên tháp mặc áo bông dày cộm. Họ đứng ở trên cao, dĩ nhiên là đối tượng được gió đêm chiếu cố đặc biệt. Dù còn vài ngày nữa mới đến mùa đông giá rét, nhưng gió đêm thổi rát mặt vẫn khiến người ta cảm thấy một luồng hàn ý.
Một tên lính dựa vào góc tháp gỗ, liếc nhìn chiếc tù và sừng trâu. Anh ta hơi nghi hoặc. Chiếc tù và này đã ở đây nhiều năm, nhưng chưa từng được thổi lên. Anh ta thậm chí nghi ngờ liệu nó còn thổi được không.
Trong ca trực đêm, họ được phát một ít lương khô làm bữa khuya. Một tên lính sờ soạng trong túi nhỏ, lấy một năm đậu rang bỏ vào miệng, rồi đưa cho người đang mỏi lưng. Đã nửa đêm, còn phải canh gác thêm mấy canh giờ nữa mới được thay phiên. Nếu không phải quân lệnh như núi, lại thêm tiền lương hậu hĩnh, ai thèm đến cái nơi quỷ quái này mà canh gác. Trong lòng anh ta tính toán, sau khi thay phiên rời khỏi nơi này, có nên tìm kiếm quan hệ, để không phải đến cái nơi quỷ quái này nữa không.
Nhai đậu rang trong miệng càng nhai càng thơm, anh lính không kìm được lại đưa tay bốc thêm một nắm. Anh ta đang chuẩn bị đưa vào miệng, thì vai bị vỗ vỗ. Anh ta quay đầu lại, thấy đồng đội cau mày, chỉ tay xuống phía dưới: "Ai vậy?"
Anh lính kia nhìn theo ngón tay của đồng đội. Anh ta còn chưa kịp nhìn thấy gì, thì cổ họng đã nghẹn lại, dường như có vật gì đó đâm vào. Anh ta nhất thời thậm chí không cảm thấy đau đớn, chỉ cảm thấy toàn thân trong nháy mắt như rơi vào hầm băng, khó chịu không nói nên lời. Khóe mắt liếc thấy một mũi tên cắm vào cổ mình, anh lính trợn tròn mắt, cố hết sức bám vào lan can tháp, muốn kêu thành tiếng, nhưng không thể phát ra âm thanh nào, toàn thân mềm nhũn ngã xuống lan can.