Lạc Vô Ảnh cả đời lăn lộn qua không ít hiểm nguy, chứng kiến vô vàn cảnh tượng kinh hãi. Khi xưa Hắc Liên Giáo mới thành lập, nỗ lực của các thế lực lớn nhỏ ở Tây Thùy không hề nhỏ. Triều Vụ Lĩnh này từng là địa bàn của một thế lực như vậy. Hắc Liên Giáo chỉ mất nửa năm đã quét sạch các thế lực nhỏ ở Tây Thùy, độc bá một phương. Trong công cuộc đó, Lạc Vô Ảnh lập công lớn, tay nhuốm đầy máu tươi.
Hắn từng có lúc sợ hãi, nhưng lý trí mạnh mẽ giúp hắn nhanh chóng vượt qua.
Thế nhưng, khi nhìn thấy cảnh tượng hai bên vách núi, lồng ngực Lạc Vô Ảnh lại dâng lên cảm giác buồn nôn.
Trên vách đá, cách mặt đất hơn mười mét, những mỏm đá nhô ra tua tủa treo đầy những mảnh thi thể cụt tay chân, như thể bị dã thú xé xác. Hơn chục cái đầu người cũng cắm trên đỉnh các mỏm đá. Số ít giáo chúng đi theo Lạc Vô Ảnh phía sau đều tái mét mặt mày, ánh mắt lộ rõ vẻ kinh hoàng.
Đội tuần tra phát hiện thảm trạng kinh người trên vách đá, lập tức phái người bẩm báo Lạc Vô Ảnh. Đầu lĩnh đội tuần tra biết rõ sự việc trọng đại, cho người canh giữ hai đầu đường núi, không cho ai tiến vào, tránh để sự việc lộ ra ngoài, gây hoang mang cho giáo chúng.
Triều Vụ Lĩnh là căn cơ của Hắc Liên Giáo, con đường núi này lại không xa Liên Hoa Phong, thuộc địa phận nội địa Triều Vụ Lĩnh, là nơi Hắc Liên Giáo phòng bị nghiêm ngặt nhất, ngày nào cũng có người tuần tra.
Vậy mà không một dấu hiệu nào, ở nơi này lại xuất hiện cảnh tượng đáng sợ đến rợn người.
Từ khi thành lập đến nay, Triều Vụ Lĩnh vững như thành đồng vách sắt, không ai dám xâm phạm. Ngoại trừ lần Thần Hầu Phủ dẫn đầu tám bang mười sáu phái đánh vào Triều Vụ Lĩnh, hơn hai mươi năm gần đây, Triều Vụ Lĩnh chưa từng chịu sự xâm nhập của kẻ thù bên ngoài.
Việc có kẻ lọt qua vòng phòng thủ nghiêm ngặt, lẻn vào đây, rồi giết hơn mười giáo chúng Hắc Liên Giáo trong im lặng, lại còn biến thi thể của họ thành bộ dạng này, đối với giáo chúng Hắc Liên Giáo mà nói, quả là chuyện khó tin.
Ai dám tự tiện giết giáo chúng Hắc Liên Giáo ngay tại Triều Vụ Lĩnh này?
Ai có năng lực lén vào Triều Vụ Lĩnh, giết người không một tiếng động?
Kẻ địch sau khi giết người không hề giấu xác, mà treo lên vách núi đá. Nơi này ngày nào cũng có đội tuần tra đi qua, chắc chắn sẽ phát hiện những thi thể này. Rõ ràng, hành động của đối phương là để thị uy với Hắc Liên Giáo.
Giáo chúng người người hoảng sợ, Lạc Vô Ảnh mặt mày lạnh lùng. Hắn biết rõ đối phương làm vậy, chắc chắn không chỉ vì giết hơn mười giáo chúng quèn.
Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng Lạc Vô Ảnh.
"Ừm... Thần Hầu Phủ?" Tên đầu lĩnh đứng sau Lạc Vô Ảnh run giọng căm phẫn nói: "Bọn chúng... lại... giết đến rồi!"
Lạc Vô Ảnh đột ngột quay đầu, trừng mắt nhìn tên đầu lĩnh. Ánh mắt hắn sắc như dao. Tên đầu lĩnh rùng mình, cúi gằm mặt xuống. Lạc Vô Ảnh vẫn nhìn chằm chằm, nhưng ánh mắt thâm trầm, tựa hồ nghĩ ngợi điều gì. Một lát sau, hắn lắc đầu: "Không phải Thần Hầu Phủ. Thực lực Thần Hầu Phủ không đủ để một mình đối phó với chúng ta, tất nhiên phải triệu tập tám bang ba mươi sáu phái. Nhưng muốn tập hợp toàn bộ những người này, không thể nào không có chút động tĩnh nào." Hắn cười lạnh, nói tiếp: "Hơn nữa, tám bang ba mươi sáu phái lần trước tổn thất nặng nề. Dù Thần Hầu Phủ thực sự trở mặt, muốn ra tay với thánh giáo, tám bang ba mươi sâu phái chưa chắc đã nghe lệnh.”
Giáo chúng biết Lạc Vô Ảnh nói có lý, nhưng nhất thời không thể nghĩ ra ai dám đối địch với Hắc Liên Giáo.
Các thế lực đối địch ở Tây Thùy sớm đã bị Hắc Liên Giáo tiêu diệt sạch sẽ. Hắc Liên Giáo độc bá Tây Thùy, lại không hề bành trướng về phía đông, kỳ thực không có thâm thù đại hận gì với võ lâm Trung Nguyên. Thêm vào đó, Tề Ninh đang bị bao vây. Trong thời gian ngắn, tám bang ba mươi sáu phái không thể gây khó dễ cho Hắc Liên Giáo.
"Cho người thu..." Lạc Vô Ảnh vừa nói ra đã ngập ngừng.
Hắn vốn muốn bảo thủ hạ thu thập thi thể trên vách đá đem chôn, nhưng nghĩ lại, những thi thể kia treo giữa vách núi, muốn thu hết số thi thể này là việc cực kỳ khó khăn. Suy nghĩ một chút, hắn sửa lời: "Phái người canh giữ hai bên, không cho ai đến gần."
Thuộc hạ giáo chúng hiểu ý Lạc Vô Ảnh, hành lễ tuân lệnh.
Khi Lạc Vô Ảnh trở lại Hắc Thạch Điện, trời đã tối. Trong điện tĩnh mịch. Hắn cảm thấy cổ họng khô khốc, rót một chén nước. Vừa định uống cho trơn cổ, Lạc Vô Ảnh chợt cảm thấy sau lưng lạnh toát, toàn thân cứng đờ, mặt mày trở nên lạnh lùng. Hai mắt hắn liếc xéo. Một lát sau, Lạc Vô Ảnh đột ngột quay người lại, nhanh như chớp, vung tay ném mạnh chén trà.
"Choang!"
Chén trà vỡ tan trên vách tường. Lạc Vô Ảnh mắt sắc như dao, nhưng phía sau lưng trống rỗng.
Hắn nhíu mày. Vừa rồi, trong khoảnh khắc đó, hắn chỉ nhạy bén cảm nhận được phía sau truyền đến tiếng thở nhẹ. Dù tiếng thở rất khẽ, nhưng Quỷ Sứ Lạc Vô Ảnh cảnh giác rất cao, công lực lại không yếu, tự nhiên có thể phát giác ra. Hắn đột ngột quay lại, dồn hết sức lực vào tay, vốn muốn nhân lúc tốc độ cực nhanh đánh đối phương một đòn bất ngờ, nhưng đã thất bại. Phía sau không một bóng người.
Lạc Vô Ảnh nhìn quanh. Trong phòng đốt đèn, phòng ốc không lớn, ánh đèn chiếu sáng cả gian phòng. Phòng ốc bài trí đơn giản, bốn phía có thể nhìn thấu ngay.
Hắn lắc đầu, ngồi xuống lần nữa, uống cạn chén nước.
Đúng lúc này, ngoài cửa vọng vào tiếng gọi: "Quỷ Sứ...!" Giọng nói vô cùng hoảng loạn. Người nọ còn chưa kịp nói ra chuyện gì, Lạc Vô Ảnh đã cảm thấy nặng trĩu trong lòng, biết chắc không phải tin tốt. Thân hình hắn lóe lên, lách mình ra ngoài, thấy hai gã giáo chúng quấn khăn đứng ở ngoài cửa, thần sắc hoảng sợ.
"Quỷ Sứ, xảy... xảy ra chuyện lớn!" Một tên giáo chúng nói: "Bên ngoài...!"
Lạc Vô Ảnh không đợi hắn nói hết, thân hình đã chớp động như quỷ mị, xuất hiện trước Hắc Thạch Điện. Bảy tám tên giáo chúng đã rút đao, bảo vệ bên ngoài cửa điện. Nghe tiếng bước chân, giáo chúng quay đầu lại thấy Lạc Vô Ảnh, đều hành lễ. Ánh mắt Lạc Vô Ảnh đã đổ dồn vào khoảng sân trước Hắc Thạch Điện. Chỉ thấy trên mặt tuyết cách cửa điện không xa, xếp thành một hàng tám cái đầu. Những cái đầu này rõ ràng vừa mới bị cắt xuống không lâu, tuyết đọng đã bị máu tươi nhuộm đỏ. Mấy cái đầu vẫn còn trùm khăn.
Lạc Vô Ảnh kinh hãi, nhưng vẫn giữ vẻ điềm tĩnh. Hắn nhìn quanh, cười lạnh: "Đã đến rồi, dù ân oán gì, thánh giáo xin đón nhận. Không cần giấu đầu hở đuôi." Tiếng nói vọng xa. Giáo chúng vốn có chút hoảng sợ, nhưng thấy Lạc Vô Ảnh công lực thâm hậu, lại nghĩ kẻ địch đang ở ngay trước mặt, có Quỷ Sứ trấn giữ, hơn nữa còn có Thần Hầu và giáo chủ, nên cũng không quá sợ hãi.
Thấy không ai đáp lời, Lạc Vô Ảnh thản nhiên nói: "Đưa bọn chúng đi an táng." Hắn hơi dừng lại, mới nói: "Ra lệnh cho Trường Cốt và Thiên La mau đến gặp ta." Nói xong, hắn quay người trở vào điện, không nói thêm gì.
Trường Cốt và Thiên La đều là nòng cốt của Hắc Liên Giáo, là tâm phúc có tài dưới trướng Lạc Vô Ảnh.
Khi xưa, bốn Thánh Sứ của Hắc Liên Giáo đều là những nhân vật một mình đảm đương một phương. Trước khi Huyền Dương trưởng lão phản giáo, giáo chúng Hắc Liên Giáo do bốn Thánh Sứ trực tiếp thống lĩnh. Mỗi vị Thánh Sứ dưới trướng có mấy trăm người. Trường Cốt và Thiên La là bộ hạ thân tín của Lạc Vô Ảnh từ những năm đó, nhiều năm qua vẫn trung thành như một. Hôm nay, người chủ sự thực tế ở Triều Vụ Lĩnh là Lạc Vô Ảnh, cho nên Trường Cốt và Thiên La cũng đều kiêm nhiệm những chức vụ quan trọng, là những nhân vật thực quyền trong giáo.
Cảnh đêm bao phủ Triều Vụ Lĩnh. Khi Trường Cốt và Thiên La đến Hắc Thạch Điện, Lạc Vô Ảnh đang đi đi lại lại trong phòng, lộ vẻ tâm thần có chút không tập trung. Thấy hai người đến, Lạc Vô Ảnh mới dừng bước, ý bảo Trường Cốt đóng cửa lại.
Hai người thi lễ. Lạc Vô Ảnh nói ngay vào việc chính: "Biết ta gọi các ngươi đến vì chuyện gì chứ?"
Hai người khẽ gật đầu. Vụ vách núi treo tàn thi dù không bị người ngoài biết, nhưng hai người này là tâm phúc của Lạc Vô Ảnh, tất nhiên đã nhanh chóng nhận được tin tức. Tám cái đầu người ngoài Hắc Thạch Điện, hai người cũng đã rõ. Trường Cốt dáng người gầy cao, nói: "Quỷ Sứ, thuộc hạ đã thấy thi thể trên vách núi đá. Võ công của những huynh đệ kia không cao, giết bọn chúng không khó, băm thây cũng không khó. Nhưng muốn treo thi thể lên vách núi đá... việc này... tuyệt đối không đơn giản."
Thiên La cũng vuốt cằm nói: "Đối phương có thể vô thanh vô tức lẻn vào Triều Vụ Lĩnh, giết các huynh đệ. Những huynh đệ kia thậm chí không kịp phát tín hiệu cầu cứu. Đối phương chẳng những võ công cao cường, mà còn ra tay cực nhanh, căn bản không cho họ cơ hội cầu cứu..." Hai hàng lông mày hắn nhíu chặt: "Quỷ Sứ, thuộc hạ thực sự không nghĩ ra đối phương là ai."
"Trong Miêu Cương không có cao thủ lợi hại như vậy, cũng không thể có ai đối địch với chúng ta." Trường Cốt thần sắc lạnh lùng: "Đối phương ra tay tàn độc, thủ đoạn tàn nhẫn, giống như... giống như có thù không đội trời chung với thánh giáo."
"Thánh giáo chưa từng vượt qua Trung Nguyên, không có thâm cừu đại hận gì với tám bang ba mươi sáu phái." Thiên La chậm rãi nói: "Khi xưa, giáo chủ lập nên thánh giáo, cừu địch trong Miêu Cương đều đã bị chúng ta tiêu diệt sạch sẽ..."
Lạc Vô Ảnh khẽ vuốt cằm, suy nghĩ một chút, mới nói: "Ta tìm các ngươi đến, một là muốn tìm hiểu đối phương là ai, hai là muốn tìm cách đối phó.”
"Có nên bẩm báo giáo chủ không?" Trường Cốt bỗng nhiên nói.
Lạc Vô Ảnh lắc đầu: "Giáo chủ vẫn luôn bế quan. Người đang tu luyện thần công. Trước khi đại công cáo thành, không ai được quấy nhiễu."
Thiên La nói: "Quỷ Sứ, thuộc hạ nhớ đến một người, nhưng... cảm thấy khả năng không lớn."
"Ai?"
Thiên La do dự một chút, mới hạ giọng nói: "Huyền Dương trưởng lão!”
Khóe mắt Lạc Vô Ảnh giật lên. Trường Cốt cũng giật mình. Thiên La nói tiếp: "Huyền Dương dị thường quen thuộc địa hình Triều Vụ Lĩnh. Năm xưa, vì phản bội giáo mà bỏ trốn, trong lòng ắt hẳn còn oán hận thánh giáo. Lần này... có phải hắn trở về báo thù?"
Lạc Vô Ảnh đi đến ngồi xuống ghế, trầm ngâm một lát, mới nói: "Ngươi cho là hắn đã trở về?"
"Sau khi Huyền Dương trốn tránh, Thái Âm trưởng lão đích thân đuổi bắt, đáng tiếc..." Thiên La dừng một chút, mới nói: "Đáng tiếc ngay cả Thái Âm trưởng lão cũng bị hắn hãm hại. Người này tuy không có tin tức gì, nhưng cũng không có bất kỳ chứng cứ nào chứng minh hắn đã chết. Có lẽ... nhiều năm qua, hắn luôn chuẩn bị trở lại thánh giáo báo thù."
Trường Cốt rót một chén trà cho Lạc Vô Ảnh, hai tay dâng lên. Lạc Vô Ảnh sau khi nhận lấy, mới nói: "Nếu thật là hắn đã trở về, quả là khó đối phó." Uống một ngụm trà, hắn lộ vẻ suy tư.