“Thu Thiên Dịch và Lạc Vô Ảnh rợn da gà biến sắc, ngay cả những giáo chúng đứng gần đó nghe thấy cũng đều tái mặt, nhất thời hai bên nhìn nhau đò xét.”
Lạc Vô Ảnh thần sắc lạnh lùng, thản nhiên nói: "Tiểu hầu gia, Hắc Liên Giáo trên dưới một lòng, sao lại có nội gián?"
"Chư vị ở đây, dĩ nhiên là đồng tâm đồng đức." Tề Ninh thở dài: "Trong thời khắc sinh tử tồn vong này, ta cũng không rảnh giở trò vờ vịt. Theo ta được biết, Hắc Liên Giáo ẩn mình xây dựng lực lượng mấy chục năm, lại ở tận Tây Thùy xa xôi, người trong thiên hạ biết đến không nhiều, đối với những chuyện đã xảy ra của Hắc Liên Giáo, đương nhiên cũng không thể biết tường tận. Có lẽ chư vị đều là tinh nhuệ của Hắc Liên Giáo, nhưng các ngươi tự hỏi xem, qua nhiều năm như vậy, Hắc Liên Giáo có thực sự bền chắc như thép?"
Tình thế hôm nay hung hiểm vạn phần, Tề Ninh hiểu rõ mình như cá nằm trên thớt, sinh tử không còn nằm trong tay.
Đường ra duy nhất của hắn là tìm kiếm khả năng trong cái không thể, thuyết phục Hắc Liên Giáo cùng tám bang, ba mươi sáu phái đàm phán.
Thần Hầu Phủ thống lĩnh tám bang, ba mươi sáu phái đang ở ngoài điện, bọn họ đương nhiên không biết Cẩm Y Hầu gia đã lọt vào Hắc Thạch Điện. Te Ninh hiếu rõ, một khi tin tức hắn bị địch thủ bắt giữ lan truyền ra, Thần Hầu Phủ tuyệt đối không thể khoanh tay đứng nhìn, nhất định sẽ tìm mọi cách cứu hắn, dù phải thỏa hiệp với Hắc Liên Giáo.
Dù sao Cẩm Y Hầu là một trong tứ đại thừa kế hầu tước của Đại Sở, Thần Hầu Phủ nếu biết Hầu gia đang ở đây, ngay dưới mắt quần hào, tuyệt đối không dám bỏ mặc.
Hắn hiện chỉ cầu có thể thuyết phục Hắc Liên Giáo thử đàm phán với Thần Hầu Phủ, thậm chí không quan tâm việc bọn họ dùng mình làm con tin, chỉ cần vậy, hắn sẽ có thêm cơ hội thoát thân.
Tề Ninh cũng hiểu rõ, muốn thuyết phục đám người này, tuyệt đối không phải chuyện đơn giản, nhất định phải có lý do đủ sức thuyết phục.
Hắn dù đã phỏng đoán từ lời Lê Tây Công rằng Tây Môn Thần Hầu muốn thông qua lần tranh đấu này để suy yếu thực lực của tám bang, ba mươi sáu phái, nhưng vụ dịch độc ở kinh thành còn ẩn chứa huyền cơ khác.
Te Ninh cũng cho rằng Tây Môn Võ Ngấn dù có ý định tìm cơ hội khơi mào tranh chấp, nhưng không đến mức dám cả gan gây ra tai họa dị thường như vậy ở kinh thành. Theo phán đoán của hắn, phía sau chắc chắn có kẻ khác cố Ý gây sóng gió ở kinh thành, còn Tây Môn Vô Ngấn chỉ vừa vặn tìm được cơ hội và cái cớ.
Hắc Liên Giáo hiển nhiên đã bị người hãm hại. Việc có thể lôi kéo một Hắc Liên Giáo sắp có đại tông sư vào vòng xoáy tranh đấu này, đương nhiên không phải chuyện hai ba người có thể làm được, phía sau chắc chắn có một thế lực cực kỳ khổng lồ. Tề Ninh nhạy bén nắm bắt được điểm này, muốn dùng nó để thúc đẩy Hắc Liên Giáo đàm phán, đồng thời cũng hy vọng có thể từ Hắc Liên Giáo nắm được manh mối, biết đâu lại tóm được thế lực kia.
Sau một hồi im lặng, Thu Thiên Dịch rốt cuộc lên tiếng: "Ngươi nói có nội gián, rốt cuộc là ai?" Cách hắn hỏi như vậy cho thấy hắn cũng có chút hoài nghi.
Tề Ninh thấy nhẹ nhõm phần nào, hắn chỉ sợ Hắc Liên Giáo căn bản không thèm đoái hoài đến chủ đề vớ vẩn này. Việc có thể truy vấn đã là có cơ hội, hắn hắng giọng, nói: "Thực không dám giấu diếm, nếu ta biết được là ai, cũng sẽ không bỏ qua loại đồ vô sỉ ăn cây táo, rào cây sung đó."
"Ngươi đã không biết là ai, sao dám kết luận là có nội gián?" Thu Thiên Dịch lạnh lùng hỏi.
Te Ninh chắp tay nói: "Hai vị Thánh sứ, không biết có thể cho ta mượn một bước nói chuyện không?”
"Các ngươi, triều đình, cứ thích lén lén lút lút, không cần phải thế ở chỗ này." Thu Thiên Dịch tức giận nói: "Nơi này đều là huynh đệ Hắc Liên, có chuyện cứ việc nói thẳng."
Lạc Vô Ảnh cũng nói: "Lão độc vật, tiểu hầu gia đã muốn nói chuyện riêng, tự nhiên có lý do, chúng ta cần gì phải trái ý tiểu Hầu gia." Hắn giơ tay: "Tiểu hầu gia, mời đi bên này!" Nói rồi quay người dẫn đường, Tề Ninh nghĩ thầm Lạc Vô Ảnh này tuy hành sự quỷ dị, nhưng xem ra cũng biết đại cục, lập tức theo sau. Thu Thiên Dịch hừ lạnh một tiếng, cuối cùng cũng đi theo.
Bên cạnh đại sảnh có một căn phòng, bày biện đơn giản. Sau khi vào phòng, Lạc Vô Ảnh mới nói: "Tiểu hầu gia, nơi này chỉ có ba người chúng ta, có chuyện cứ việc nói thẳng."
"Được. Độc Vương hỏi ta đã không biết nội gián là ai, tại sao lại kết luận là có nội gián," Tề Ninh nói: "Chỉ bằng hai điểm vừa rồi, là có thể kết luận. Độc Vương, sương mù hạ độc, quả thực cao minh, ngươi dĩ nhiên là am hiểu độc tính như lòng bàn tay."
Thu Thiên Dịch hừ lạnh nói: "Lão phu tốn mấy năm trời, mới có được loại độc dược giấu kín trong sương mù này, vốn là để phòng ngày nào đó có kẻ xâm phạm Thiên Vụ Lĩnh. Dược vật do lão phu điều chế, tự nhiên am hiếu dược tính." Dừng một chút, ông ta mới giải thích: Toại độc này lão phu đặt tên là Vụ Ấn, ẩn trong sương mù, không mùi, rất khó phát giác. Một khi hít vào cơ thể, chỉ ba canh giờ sau, độc tính sẽ phát tác, khí ngừng khó thông, nội lực tiêu tán.”
"Loại thuốc này có thể duy trì bao lâu?" Tề Ninh hỏi.
Thu Thiên Dịch nói: "Ba ngày ba đêm dược tính cũng không biến mất."
"Độc Vương dụng độc thuật, thiên hạ hiếm thấy, dốc hết tâm huyết chế biến ra loại độc chất này, đương nhiên không thể bị người đơn giản phá giải."
Thu Thiên Dịch lập tức nói: "Những cao thủ dụng độc nổi danh trong thiên hạ, lão phu đều biết rõ. Có thể phá giải loại độc này không quá ba người, nhưng bọn họ nhanh nhất cũng phải mất mười ngày nửa tháng mới có thể phá giải, trong khoảng thời gian ngắn, tuyệt đối không thể."
“Nhưng trên thực tế, tám bang, ba mươi sáu phái đều đã bình yên vô sự.” Te Ninh thở dài: "Bọn họ vây ở ngoài điện, Độc Vương không thấy kỳ lạ sao?”
Thu Thiên Dịch vốn rất oán hận Tề Ninh, nhưng lúc này đã bớt nóng giận, ông ta cau mày nói: "Việc này lão phu cũng luôn nghi hoặc. Chẳng lẽ trên giang hồ còn có cao thủ dụng độc mà lão phu không biết? Coi như là vậy, hắn phát giác có độc, có thể lập tức phá giải, nhưng để điều chế giải dược, cần rất nhiều dược vật. Tìm kiếm những dược liệu này đã tốn không ít thời gian, lại còn phải chế tác thành giải dược, vậy cũng phải kéo dài hồi lâu, tuyệt đối không thể trong thời gian ngắn ngủi khiến tất cả mọi người giải độc."
Tề Ninh khẽ vuốt cằm, nói: "Vậy chỉ có một khả năng, đó là có người đã sớm chuẩn bị sẵn giải dược. Tám bang, ba mươi sáu phái sau khi trúng độc, tuy có bộ phận chết, lại còn bị các ngươi bắt không ít con tin, nhưng sau đó bọn họ rất nhanh đã có giải dược."
Thu Thiên Dịch nhíu mày càng chặt: "Lão phu luyện chế Vụ Ẩn, trước đây không ai biết được, bọn họ làm sao biết trước?"
"Bọn họ không biết, nhưng người của Hắc Liên Giáo biết." Tề Ninh nói: "Độc Vương, người của Hắc Liên Giáo dĩ nhiên đã sớm uống giải dược."
Thư Thiên Dịch lắc đầu nói: "Độc tố Vụ Ấn, tán trong sương mù trên sườn núi, Liên Hoa Phong cũng không có nơi nào không có độc. Để phòng ngừa bất trắc, lão phu cũng không hề đem giải dược phát ra sớm. Lạc Vô Ảnh xưống núi bắt được con gái của Tây Môn Vô Ngấn, chúng ta muốn dùng cô ta dẫn dụ bọn họ lên núi, khi đó lão phu mới phân phát giải dược cho mọi người. `
"Như thế nói đến, khả năng Hắc Liên Giáo để lộ giải dược trước đó là không lớn." Tề Ninh nói: "Chẳng lẽ Độc Vương trước đó đã từng phát giải dược cho ai?"
Thu Thiên Dịch liếc nhìn Lạc Vô Ảnh, Lạc Vô Ảnh cười lạnh nói: "Lão độc vật, ngươi sẽ không phải nghi ngờ ta để lộ giải dược chứ?"
Thu Thiên Dịch nói: "Trước đó ta đem giải dược cho rải rác mấy người, mấy người kia đối với Hắc Liên Giáo đều trung thành tận tâm, tuyệt đối không có nhị tâm."
Lạc Vô Ảnh cũng nhíu mày, nói: "Lão độc vật, chẳng lẽ...!" Trong mắt hắn lóe lên quỷ khí âm trầm, lạnh như hàn đao.
Thu Thiên Dịch cũng chấn động, nói: "Hắn. hắn!” Rồi ngập ngừng không nói tiếp.
Tề Ninh tự nhiên nhìn ra mánh khóe, nói: "Hai vị có phải đã đoán được ai là nội gián?"
"Tuyệt không thể nào." Thu Thiên Dịch chắc như đinh đóng cột nói: "Hắn nhập giáo mấy chục năm, sao có thể, sao có thể bán đứng chúng ta."
"Lão độc vật, ngươi đừng quên, chuyện năm xưa nhìn như thời gian qua đi cảnh vật đổi thay, nhưng có những người trong lòng chưa hẳn đã buông bỏ." Lạc Vô Ảnh cười lạnh nói: "Trừ tiểu đồ đệ của ngươi, chuyện lấy được giải dược trước đó chỉ có ta và Đoạn Thanh Trần!"
Tề Ninh thầm nghĩ Đoạn Thanh Trần này là thần thánh phương nào?
Thu Thiên Dịch hai tay nắm chặt, mặt mày âm trầm, Lạc Vô Ảnh tiếp tục nói: "Địa hình Thiên Vụ Lĩnh, ta và ngươi đều rõ ràng, tám bang, ba mươi sáu phái tuyệt đối không thể quen thuộc địa hình đến thế. Việc có thể bao vây chân núi, từ dưới núi tập kích bất ngờ đi lên, trừ phi có người cho bọn họ bản đồ địa hình Thiên Vụ Lĩnh, chỉ cho bọn họ đường vào.”
Thu Thiên Dịch thân thể hơi chấn động, nói: "Ý ngươi là, kẻ tiết lộ giải dược, chỉ đường vào, chính là Đoạn Thanh Trần?"
"Đoạn Thanh Trần dẫn người xuất chiến, từ đó biệt vô âm tín." Lạc Vô Ảnh lạnh lùng nói: "Ngươi nghĩ hắn hiện giờ ở đâu?"
Tề Ninh lờ mờ hiểu ra điều gì, hỏi: "Đoạn Thanh Trần này, là Thái Âm hộ pháp của Hắc Liên Giáo? Có phải Sắc sứ?"
Lạc Vô Ảnh thản nhiên nói: "Hắn là Sắc sứ trong tứ đại Thánh sứ, hiện nay hạ lạc không rõ. Tiểu hầu gia, lời nhắc nhở của ngươi lần này, thật khiến chúng ta bừng tỉnh."
“Nếu quả thật là hắn, ta nhất định lấy mạng hắn.” Thu Thiên Dịch cả giận nói: "Phản giáo cẩu tặc, nhất định phải chịu vạn độc tra tấn.”
Tề Ninh nói: "Độc Vương, lời nói thật mất lòng, tánh mạng của ngươi cũng chỉ còn sớm tối. Coi như hôm nay biết rõ nội gián là ai, chỉ sợ cũng không giúp ích được gì. Vị Sắc sứ kia của các ngươi, đã dám phản giáo, dĩ nhiên đã suy nghĩ kỹ càng, biết rõ tánh mạng các ngươi khó giữ được, hắn không cần phải lo lắng việc các ngươi tìm hắn báo thù."
Thu Thiên Dịch lạnh lẽo nhìn Tề Ninh, nói: "Nếu lão phu chết ở đây, ngươi cũng phải chôn cùng với lão phu."
Tề Ninh thở dài: "Tánh mạng của ta nằm trong tay các ngươi, vậy đã không còn gì để nói. Chỉ là rốt cuộc ai đã đánh cắp Kim Tàm Cổ Độc của Độc Vương, lại là ai ở kinh thành hạ độc hãm hại Độc Vương, rồi liên lụy đến Hắc Liên Giáo, khiến cho lần tranh đấu này xảy ra, chẳng lẽ Độc Vương không muốn tìm ra hay sao? Tám bang, ba mươi sáu phái cùng Hắc Liên Giáo các ngươi đẫm máu chém giết, lưỡng bại câu thương, rốt cuộc ai muốn đẩy Hắc Liên Giáo các ngươi vào chỗ chết?"
Thần sắc Lạc Vô Ảnh trở nên ngưng trọng, nói: "Tiểu hầu gia, ngươi không phải là do bọn họ phái tới để đàm phán chứ?" Trong mắt mang theo vẻ hoài nghi: "Ngươi làm thế nào vào được thánh điện?"
"Quỷ Sứ đoán không sai, tám bang, ba mươi sáu phái, còn chưa có tư cách sai khiến bản hầu." Te Ninh nghiêm nghị nói: "Kỳ thật bản hầu phụng ý chỉ của hoàng thượng, đặc biệt đến điều tra vụ án này.”
Lạc Vô Ảnh và Thu Thiên Dịch liếc nhau, đều nửa tin nửa ngờ.
"Hoàng Thượng không muốn vì việc này mà gây ra rung chuyển cho người Miêu. Hắc Liên Giáo từ khi sáng lập đến nay hơn mười năm, cũng không bước ra Tây Xuyên, lần này lại tiến về kinh thành hạ độc, quả thật là không thể tưởng tượng." Tề Ninh chậm rãi nói: "Hoàng Thượng anh minh, đã phỏng đoán trong chuyện này có điều kỳ lạ, nhưng trong triều có người một lòng muốn khơi mào tranh chấp, lại còn có chứng cứ, Hoàng Thượng cũng không thể ngăn cản."
Hai vị Thánh sứ hiển nhiên đã tin tưởng vài phần, Thu Thiên Dịch lạnh lùng nói: "Hoàng thượng của các ngươi cũng không tính là ngu ngốc."
"Hoàng Thượng lo lắng sự kiện lần này chỉ là khởi đầu." Tề Ninh nghiêm mặt nói: "Hai vị đã biết, tiên đế băng hà, tân quân đăng cơ, triều đình không còn được thái bình. Hoàng Thượng lo lắng sau lưng có người giở trò âm mưu, gây nguy hiểm cho giang sơn xã tắc, cho nên mật lệnh bản hầu đi vào Tây Xuyên, trên thực tế là hy vọng bản hầu có thể tìm cơ hội tiếp xúc với các ngươi, làm rõ chân tướng sự tình."
Lạc Vô Ảnh cười nhạt nói: "Hoàng thượng của các ngươi không lo lắng ngươi bị chúng ta giết chết sao?”
"Không vào hang hổ, sao bắt được hổ con." Tề Ninh cười nói: "Nếu không mạo hiểm, thì làm sao có thể tiếp xúc với các ngươi, thì làm sao có thể làm rõ chân tướng sự tình? Hai vị Thánh sứ, Đoạn Thanh Trần phản giáo theo địch, ta hiểu tâm tình của các ngươi, các ngươi muốn thanh lý môn hộ, tìm ra hung phạm hãm hại Hắc Liên Giáo phía sau màn, bản hầu cũng phải vì Hoàng Thượng phân ưu, tìm ra bàn tay đen bày ra âm mưu phía sau màn, cho nên từ góc độ nào đó mà nói, bản hầu cùng hai vị, là bạn không phải địch, ít nhất chúng ta có chung đối thủ."
Thu Thiên Dịch phát ra tiếng cười quái dị cũ kỹ, nói: "Tiểu hầu gia, ngươi thật đúng là khua môi múa mép, vài ba câu nói, vậy mà đã cùng chúng ta thành bạn bè. Ngươi tốn nhiều công sức như vậy, không phải là muốn bảo toàn mạng sống hay sao, đừng coi chúng ta là con nít ba tuổi."
Tề Ninh cười ha ha một tiếng, nói: "Độc Vương, ta chỉ hỏi một câu, ta biết rõ Hắc Thạch Điện là tổng đàn của các ngươi, nếu không phải vì hợp tác với các ngươi, thì vì cái gì phải mạo hiểm đến đây? Ta và Độc Vương từng có hiềm khích, biết rõ như vậy, lại muốn cùng ngươi gặp lại, chẳng phải là tự tìm đường chết?"
Câu nói này của hắn rất quan trọng.
Thư Thiên Dịch và Lạc Vô Ảnh đương nhiên không biết Tê Ninh ngộ nhập Hắc Thạch Điện, lúc này nghe hắn nói vậy, chủ cảm thấy cực kỳ có lý, dù sao đường đường Cẩm Y Hầu, nếu không phải tự nguyện đến đây, thì không ai có thể sai khiến hắn đến nơi hiểm địa.
Tề Ninh biết rõ những lời này có tác dụng, lại cười nói: "Đoạn Thanh Trần khiến các ngươi lâm vào tuyệt cảnh, kỳ thật điều các ngươi lo lắng nhất hiện nay là một chuyện khác."
"Chuyện gì?"
"Các ngươi lâm vào tuyệt cảnh, nếu ta là Hắc Liên Giáo chủ, tuyệt đối sẽ không khoanh tay đứng nhìn." Tề Ninh thở dài: "Nhưng Hắc Liên Giáo chủ lại chậm chạp chưa tới, hai vị không thấy trong chuyện này có gì đó không đúng sao?"
Thu Thiên Dịch hỏi ngược lại: "Ngươi muốn nói gì?"
“Đoạn Thanh Trần nếu là một trong tứ đại Thánh sứ, cùng hai vị quyền thế ngang nhau, ta cho rằng cũng không phải hạng người hời hợt." Te Ninh nói: "Hắn phản giáo theo địch, thứ hắn sợ nhất chỉ e không phải hai vị, mà là Hắc Liên Giáo chủ, nhưng hắn bí quá hóa liều, vẫn phản giáo, vì cớ gì? Hắn không chỉ đoán ra các ngươi không đường có thể trốn, chỉ sợ ngay cả Hắc Liên Giáo chủ cũng bị hắn tính toán."
Hai người đều hơi biến sắc, Thu Thiên Dịch lạnh lùng nói: "Ý ngươi là, Đoạn Thanh Trần tính kế giáo chủ, vậy giáo chủ...!"
"Đây chỉ là phán đoán của ta." Tề Ninh cố ý thở dài, "Nếu không tính kế Hắc Liên Giáo chủ, Đoạn Thanh Trần làm sao có gan lớn đến vậy?" Nhưng trong lòng thì nghĩ, hai người này căn bản không biết rõ Hắc Liên Giáo chủ và Thanh Đồng tướng quân lưỡng bại câu thương, đây là cơ hội tốt để lợi dụng việc này, "Nếu Hắc Liên Giáo chủ còn sống, Đoạn Thanh Trần coi như trốn đến chân trời góc biển, chỉ sợ cũng không được an bình."
Sắc mặt Hắc Liên song sứ đều trở nên băng lạnh, liếc nhìn nhau, sau một hồi trầm mặc, Thu Thiên Dịch rốt cục nhìn chằm chằm Tề Ninh hỏi: "Ngươi muốn làm gì?"