Tề Ninh nở nụ cười, nhưng ai cũng thấy rõ, trong mắt hắn chăng hề có chút vui vẻ nào, ngược lại là vẻ ác liệt dị thường, mang theo hàn ý kinh người.
Tào Sâm bị Tề Ninh nhìn thẳng, sống lưng đổ mồ hôi, đến cả trán cũng rịn mồ hôi lạnh.
"Hầu gia, ty chức...!"
"Ở Hình bộ đại đường, không có Hầu gia." Tề Ninh lạnh lùng ngắt lời: "Tất cả nhớ kỹ, người ngồi ở đây là Hình bộ Thượng thư, hay còn gọi là Bộ đường đại nhân trong miệng các ngươi."
Tào Sâm vội vàng nói: "Bộ đường đại nhân, ty chức... ty chức tối qua về nhà, vẫn luôn ở nhà đọc hồ sơ ạ!"
Tê Ninh mỉm cười, gật đầu: “Mọi người nghe rõ đây, Tào tư thẩm nói, sau khi rời nha môn tối qua, hắn về nhà đọc hồ sơ đến tận giờ Tý, vì vậy nên hôm nay đến muộn gần một canh giờ.” Hắn ngồi thăng người, chậm rãi nói: “Nếu ai vì xã giao mà thức đêm, hôm nay đến muộn, ta sẽ trách phạt, chắc hắn có không ít người không phục. Kỳ thực ta đâu phải kẻ không biết thông cảm!” Đoạn, hắn cúi người, lấy từ đưới gầm bàn một tấm thẻ gỗ, tấm thẻ làm hết sức khác biệt, còn buộc dải lụa đỏ. Te Ninh giơ thẻ gỗ lên, lại cười nói: "Chư vị có biết đây là gì không?”
Các quan viên nhìn thấy, không ít người lộ vẻ kinh ngạc.
"Chắc hẳn trong chư vị, đã có người nhận ra tấm bảng này." Tề Ninh mỉm cười: "Nam nhân phong hoa tuyết nguyệt, kỳ thật cũng không phải là cái lỗi gì ghê gớm. Thành Bắc có một con ngõ nhỏ, gọi là Chi Nghiễn Mặc Hạng, nghe tên đã thấy hương diễm, kỳ thật trong ngõ kia, còn có chỗ hương diễm hơn, một nơi rất hay, gọi là Chi Nghiễn Các!"
Không ít quan viên lập tức lộ vẻ quái dị, có người hiểu ý thì bật cười.
"Chi Nghiễn Các là địa phương nào, chắc không cần ta phải nói nhiều." Tề Ninh nói: "Ở đó có mười mấy cô nương, oanh yến gầy có, tròn trịa mập mạp cũng có, phong tình nồng nàn ướt át. Mỗi cô nương đều có một tấm bảng, và tấm bảng này là của một 'hồng bài' ở Chi Nghiễn Các." Hắn ném tấm biển gỗ xuống chân Tào Sâm, thản nhiên nói: "Tào tư thẩm, ngươi nói cho mọi người xem, vị cô nương này tướng mạo ra sao?"
Tào Sâm vừa thấy tấm biển, sắc mặt đã trắng bệch. Đến khi tấm biển rơi xuống chân, trán hắn càng túa mồ hôi lạnh. Run rẩy cúi xuống nhặt tấm biến, chỉ liếc mắt một cái, toàn thân đã run lên dữ dội, vội dùng tay áo lau mồ hôi lạnh trên trán, há hốc mưệng, nhưng không thốt nên lời.
"Hôm qua, Tào tư thẩm đúng là rời khỏi Hình bộ nha môn vào giờ Dậu." Tề Ninh mắt sáng như đuốc, nhìn thẳng Tào Sâm: "Nhưng ngươi không về nhà." Hắn không biết từ lúc nào đã cầm trên tay một trang giấy, vừa nhìn vừa nói: "Ngươi đến thẳng Bách Hỉ Lâu ở thành đông, gặp một thân hào từ Hội Kê đến, tên là Ngô Hiến Trung!" Ngẩng đầu nhìn Tào Sâm, hỏi: "Ta nói đúng tên chứ?"
Lúc này, Tào Sâm đã mặt trắng bệch, toàn thân run rẩy, chẳng còn chút bình thản ung dung nào, chỉ liên tục dùng tay áo lau mồ hôi lạnh trên trán.
"Ở Bách Hỉ Lâu, các ngươi ở lại hơn một canh giờ, còn gọi hai ca kỹ đến." Tề Ninh nhẹ nhàng nói: "Rời khỏi Bách Hỉ Lâu, các ngươi đến thẳng Chi Nghiễn Các. Nơi này là chốn quen thuộc của Tào tư thẩm, tháng nào ngươi cũng ghé bốn năm lần. Hai tháng gần đây, ngươi luôn qua lại với một cô nương tên Ngọc Tuyết, tối qua cũng không ngoại lệ. Ngươi ở Chi Nghiễn Các đến tận giờ Tý mới rời đi. Tiêu xài ở đó đều do vị thân hào Ngô Hiến Trung kia chi trả. Không những thế, hôm qua Ngô Hiến Trung còn biếu ngươi một món hậu lễ, trị giá khoảng tám trăm lạng bạc ròng, hơn nữa còn hứa cho ngươi một chỗ ở riêng, rồi chuộc thân cho cô nương Ngọc Tuyết kia về đó." Nói đến đây, Tề Ninh thở dài, hỏi: "Tào tư thẩm, nếu ta nói sai chỗ nào, ngươi cứ việc phản bác."
Tào Sâm lúc này cảm thấy hai chân như nhũn ra, hết cả khí lực, khuỵu xuống đất, há miệng, không nói nên lời.
Các quan viên trong đại đường đều kinh hãi. Thấy phản ứng của Tào Sâm, họ biết T Ninh nói không sai, kinh hãi vì Te Ninh nắm rõ hành tưng của Tào Sâm đêm qua như lòng bàn tay.
"Tào Sâm, ngươi không nói gì, phải chăng là không dám cãi lời ta?" Tề Ninh cười nói: "Nếu ngươi thấy ta nói đúng, ta có thể cho gọi Ngô Hiến Trung đến ngay lập tức. Tuy rằng không nhiều người biết việc ngươi đến Chi Nghiễn Các tối qua, nhưng vẫn có vài nhân chứng. Nếu ngươi muốn, ta có thể cho gọi họ đến, kể cả cô nương Ngọc Tuyết kia. Tóm lại, ta sẽ không để ngươi phải chịu oan ức, ý ngươi thế nào?"
Tào Sâm cuối cùng cũng hoàn hồn, ngã quỵ xuống, run giọng nói: "Hầu... không... không, Bộ đường đại nhân, ty chức... ty chức đáng chết, ty chức tối qua...!"
"Ăn chơi đàng điếm không phải là lỗi, ta vừa mới nói rồi." Tề Ninh thở dài: "Nhưng ngươi dám lừa dối cấp trên, rõ ràng là ăn chơi say sưa, mà lại dám ở Hình bộ đại đường nói dối không biết ngượng, nói là thức đêm làm việc. Tào Sâm, ngươi thật to gan."
"Ty chức có tội, về sau... về sau không dám nữa. Xin Bộ đường đại nhân khai ân, tha cho ty chức lần này, ty chức không dám nữa!" Lúc này Tào Sâm chẳng còn chút kiêu căng nào, toàn thân run rẩy, liên tục dập đầu.
Te Ninh cười lạnh: "Vậy là ngươi thừa nhận lời ta vừa nói là đúng cả. Tốt lắm!" Hắn chuyển sang nhìn Chử Minh Vệ, hỏi: "Chư đại nhân, lừa dối cấp trên, không biết nên xử tội gì?"
Chử Minh Vệ thần sắc nghiêm nghị, chắp tay nói: "Hồi bẩm Bộ đường đại nhân, việc này phải căn cứ tình hình thực tế để trừng phạt. Theo tội của Tào Sâm, ít nhất phải chịu năm mươi trượng, ngoài ra còn bị bãi quan miễn chức, không được bổ nhiệm lại!"
"Thưởng phạt phân minh, nha môn nào cũng nên như thế, nhất là Hình bộ, nơi chấp chưởng hình phạt." Tề Ninh thản nhiên nói: "Tào Sâm, lời Chử đại nhân, ngươi nghe rõ chưa?"
Tào Sâm ngẩng đầu: "Bộ đường đại nhân, ty chức... ty chức thật sự có lỗi, nhưng ty chức đã ở Hình bộ hơn mười năm, hơn nữa... hơn nữa ban đầu là Tiền đại nhân một tay đề bạt..." Đến đây, hắn ý thức được mình lỡ lời, muốn rút lại cũng không kịp.
"Tiền đại nhân?" Tề Ninh quả nhiên bắt lấy: "Ngươi nói là Tiền Nhiêu Thuận?" Cười ha hả, nói: "Ta biết, trong Hình bộ này, không ít người mong chờ ngày Tiền Nhiêu Thuận có thể 'Đông Sơn tái khởi', và ta, Tề Ninh này, không chừng sẽ phải rời khỏi Hình bộ từ lúc nào. Có đúng không?"
Trong Hình bộ quả thật có nhiều người ôm tâm tư này. Lúc này nghe Tê Ninh nói thăng ra, ai nấy đều rùng mình.
"Nhưng ta vẫn khuyên chư vị, Thánh thượng đã hạ chỉ bãi nhiệm Tiền Nhiêu Thuận. Nếu Tiền Nhiêu Thuận còn có thể 'Đông Sơn tái khởi', chẳng phải nói ý chỉ của Thánh thượng không đủ anh minh hay sao?" Tề Ninh lạnh lùng nói: "Vụ án của Tiền Nhiêu Thuận vẫn đang được điều tra. Người này thân là Hình bộ Thượng thư, lại tri pháp phạm pháp, làm việc thiên vị, dùng nhục hình bức cung, còn ngụy tạo chứng cứ. Tội lớn như vậy, sao có thể dễ dàng tha thứ?"
Tề Ninh cất giọng lạnh lẽo, khiến các quan viên không dám nhìn thẳng vào mắt hắn.
"Ta nói những điều này, chỉ muốn các ngươi rõ ràng. Các ngươi trước kia sống thế nào, ta không xen vào, nhưng sau này phải sống theo điều lệ của triều đình." Tề Ninh thản nhiên nói: "Có người lo lắng rằng, ta, Tề Ninh, chưa từng có kinh nghiệm làm hình danh, đến Hình bộ sẽ phá hỏng điều lệ của Hình bộ. Các ngươi không cần lo lắng, Hoàng thượng hạ chỉ cho ta chấp chưởng hình danh, ta tự nhiên sẽ theo điều lệ của Hình bộ mà làm việc, mọi thứ đều có phương pháp, có thể theo. Ai phá hỏng điều lệ, cứ theo luật pháp mà xử lý."
Vốn dĩ có không ít quan viên định ra mặt cầu xin cho Tào Sâm, nhưng nghe Tề Ninh nói vậy, liền do dự.
Không ít người trong thâm tâm cũng có suy nghĩ giống Tào Sâm, cảm thấy Tiền Nhiêu Thuận đã giúp Tư Mã thị đại ân trong sự biến ở Hoàng Lăng. Tư Mã Lam đã là Trấn Quốc Công, đương triều Thủ phụ, chắc chắn sẽ không bỏ mặc Tiền Nhiêu Thuận, khả năng "Đông Sơn tái khởi” là rất lớn. Vì vậy họ tính toán rằng, nếu Tiền Nhiêu Thuận thật sự "Đông Sơn tái khởi”, mình không nên quá gần gũi với Te Ninh.
Nhưng lúc này họ chợt hiểu ra, với Cẩm Y Tề gia quấy nhiễu, Tiền Nhiêu Thuận chưa chắc đã có thể "Đông Sơn tái khởi". Điều quan trọng nhất là, Tề Ninh hiện tại là Hình bộ Thượng thư danh chính ngôn thuận. "Hiện quan hiện quản", lúc này vì còn ôm ý niệm về việc Tiền Nhiêu Thuận "Đông Sơn tái khởi" mà bài xích vị Tiểu hầu gia này, thật sự là không khôn ngoan.
Mọi người đều hiểu rõ, những gì xảy ra với Tào Sâm cho thấy Tề Ninh đã đoán trước được việc Tào Sâm cố ý gây khó dễ cho mình, nên đã sớm chuẩn bị. Hôm nay hắn cố ý sửa trị Tào Sâm một trận trước mặt mọi người.
Tào Sâm biết tai họa đến nơi, nhưng vẫn ôm một tia hy vọng cuối cùng, chắp tay hướng các quan viên xung quanh: "Chư vị, kính xin chư vị nể tình đồng liêu nhiều năm, giúp ta cầu xin Bộ đường đại nhân. Tào mỗ ở Hình bộ nhiều năm, luôn cẩn trọng, chỉ vì... chỉ vì hôm nay điểm danh muộn một canh giờ, mà phải chịu hình phạt này, thật sự là...!" Hắn không nói tiếp.
Các quan viên xung quanh biết Tề Ninh muốn "giết gà dọa khỉ", ai dám bị liên lụy, nên đều cúi đầu, không nhìn đến Tào Sâm.
Tề Ninh cười lạnh, nhìn Chử Minh Vệ. Chử Minh Vệ hiểu ý, trầm giọng nói: "Người đâu, mang Tào Sâm xuống, đánh năm mươi trượng vào mông!”
Tào Sâm biết năm mươi trượng đánh xuống, không chết cũng tàn phế, lúc này đành liều mình, lớn tiếng nói: "Chư vị đại nhân, hôm nay các ngươi muốn trơ mắt nhìn ta bị trách phạt sao? Hôm nay ta, Tào Sâm, chỉ vì đến muộn, mà phải chịu cực hình nặng nề như vậy. Ngày mai... ngày mai có lẽ vì những chuyện nhỏ nhặt khác, các ngươi cũng sẽ chịu bất công. Hình bộ ta chẳng lẽ không có ai dám nói?"
Hắn không chỉ phải chịu năm mươi trượng, còn bị bãi quan miễn chức, tiền đồ tan tành. Lúc này, trong tình thế cấp bách, hắn dứt khoát hạ quyết tâm, kêu to trước mặt mọi người, mong đợi các quan chức Hình bộ bắt tay nhau, cùng nhau đối kháng Tề Ninh.
Chỉ là lúc này, biết Tào Sâm tai họa đến nơi, ai lại dại dột nhúng tay vào vũng nước đục.
Lúc này đã có vài nha sai Hình bộ tiến vào nội đường, định lôi Tào Sâm xuống chịu cực hình. Nghe Tào Sâm kêu la, Tề Ninh giơ tay nói: "Chậm đã!" Hắn nghiêng người về phía trước, ánh mắt sắc như dao, nhìn chằm chằm Tào Sâm: "Tào Sâm, ta nể tình ngươi làm việc ở Hình bộ nhiều năm, vốn định giữ cho ngươi chút mặt mũi. Ngươi đã không biết xấu hổ, ta cũng không cần phải nể nang." Hắn lấy từ dưới gầm bàn một phần hồ sơ, đưa cho Chử Minh Vệ, cười lạnh: "Chử đại nhân, ngươi là Hình bộ Hữu Thị lang, vụ án này, giao cho ngươi xử lý!"