Lại mấy ngày trôi qua, Tê Ninh thấy đồ ăn lại được đưa vào qua lỗ thủng, bèn nhích lại gần nói: "Cô nương, sau này không cần đưa cơm nữa, ta. ta đang bệnh nặng, ăn nhiều chủ lãng phí thôi. Cô nói với họ một tiếng, nếu ta chết, đừng vứt xác ta ngoài đồng, tìm nơi phong cảnh đẹp mà chôn cất.”
Người bên ngoài vẫn làm ngơ như cũ. Tề Ninh nghe tiếng bước chân rời đi, vội gọi: "Chờ một chút, cô nương, cô không nói gì, ta cũng chẳng biết gì. Ta biết cô không muốn nói chuyện với ta, nhưng ta thấy không khỏe, cô có thể tìm đại phu đến khám cho ta được không? Thủ lĩnh của cô đã nhốt ta ở đây, hẳn là không muốn ta chết sớm. Nếu ta bệnh chết ở đây, cô sẽ gặp rắc rối lớn đấy." Hắn cố ý làm giọng yếu ớt, mong người kia chịu đáp lời.
Tề Ninh hiểu rõ, mình không phải thần tiên, không thể độn thổ. Muốn thoát khỏi nơi này, trước hết phải moi được tin tức từ người đưa cơm. Đó là người sống duy nhất hắn gặp trong hơn một tháng qua. Ngoài cách mở miệng người này, hắn không còn cách nào khác.
Nhưng người bên ngoài dường như sắt đá, không hề để ý đến lý lẽ. Tề Ninh tức giận, nhưng cũng biết người này được giao nhiệm vụ đưa cơm, chắc chắn đã bị cấm nói chuyện với hắn.
Hắn biết nếu không có chuyện đặc biệt, dù hắn nói gì, người kia cũng không nói thêm lời nào. Suy nghĩ một chút, hắn đẩy đồ ăn từ lỗ thủng ra ngoài.
Hơn một tháng nay, hắn ngày hai bữa, không no nhưng đủ để hồi phục thể lực. Hắn vốn nghị lực phí thường, nhịn đói hai ba ngày cũng không ảnh hưởng nhiều.
Đến bữa thứ hai, người nọ thấy đồ ăn bị đẩy ra, không nói gì, vẫn đưa phần mới vào.
Tề Ninh vẫn đẩy ra, nhưng người kia vẫn im lặng, cứ như không quan tâm hắn có ăn hay không, chỉ làm tròn nhiệm vụ.
Đến bữa thứ năm, Tề Ninh thấy hơi nao núng. Nhịn ăn thì được, nhưng hai ngày không uống nước, miệng khô khốc. Hắn muốn dùng cách này để khơi gợi lòng trắc ẩn của cô nương kia, chỉ cần cô chịu nói chuyện, hắn sẽ tìm cách moi tin tức.
Lần duy nhất hắn nghe người đưa cơm nói là hơn một tháng trước, hắn biết người này là một cô nương trẻ.
Nhưng không ngờ cô nương trẻ tuổi mà tàn nhẫn, hoàn toàn lãnh khốc. Hắn thở dài, nghĩ bụng nếu cách này không lay chuyển được cô ta, rủnh cũng không nên tuyệt thực thật, chết đói ở đây thì quá thảm.
Hắn định kiên trì thêm chút nữa, nhưng lần này vừa đẩy đồ ăn ra, bên ngoài đã vọng vào giọng nói: "Ba ngày không đưa cơm!" Giọng cô nương trẻ đó nói, ý là ba ngày tới sẽ không có cơm. Tề Ninh sững sờ. Hắn đã đói hai ngày, nếu ba ngày nữa không có cơm, hắn sẽ phải nhịn đói năm ngày. Năm ngày không ăn không uống, dù nghị lực đến đâu cũng suy yếu. Hắn muốn dụ đối phương nói chuyện, ai ngờ lại tự đào hố chôn mình. Hắn lúng túng, cười khổ: "Các ngươi muốn giết ta thì cứ giết thẳng đi, cần gì phải bày vẽ."
Người kia không để ý. Tề Ninh thở dài: "Thôi, nói với cô cũng vô ích. Các ngươi giết người không ghê tay, lãnh huyết vô tình."
Nhưng giọng bên ngoài lại nói: "Để tên cẩu quan này chết đói đi." Giọng đầy căm hận.
Tề Ninh vất vả lắm mới bắt được một câu, sao có thể bỏ qua, vội nói: "Cẩu quan? Ai bảo ta là cẩu quan? Cô nương ghét quan lại?" Hắn mong cô nương tiếp lời, nhưng cô ta im bặt.
"Cẩu quan?" Te Ninh cười khổ: "Ta bây giờ còn không bằng ăn mày.”
Hắn nghĩ cô nương này hẳn là được huấn luyện nghiêm chỉnh, hơn một tháng qua hắn tốn bao tâm tư cũng vô ích, hôm nay xem ra cũng vậy.
"Ở đây không bị lạnh, lại có người đưa cơm, ăn mày sao bì kịp?" Cô nương kia trái với dự đoán đáp lời: "Loại cẩu quan như ngươi không biết dân gian khổ cực, tưởng ăn mày cũng há miệng chờ sung à?"
Tề Ninh mừng thầm, nhưng hiểu phải giữ bình tĩnh, tỏ ra tùy ý, cười nói: "Không phải cái gì cũng tuyệt đối. Trong quan lại có tham ô hối lộ, kiếm chác tư lợi, nhưng cũng có người vì dân làm việc. Ăn mày cũng không phải ai cũng đói rét, trong đám ăn mày cũng có kẻ hung ác, làm nhiều chuyện xấu, còn đáng ghét hơn tham quan ô lại."
Bên ngoài im bặt. Tề Ninh nghĩ bụng chẳng lẽ cô nương này lại im lặng, lát sau mới nghe cô ta nói: "Lời ngươi cũng có lý, ăn mày cũng có nhiều kẻ xấu, nhưng phần lớn là người tốt. Làm quan thì mười người may ra được một người tốt."
"Cô nương rất ghét quan phủ?” Te Ninh nói: “Nhiều quan viên áp bức dân chúng, ta cũng rất ghét. Ta muốn diệt trừ bọn tham quan ác bá. Cô nương nói đúng, có lẽ quan tốt không nhiều, nhưng vì vậy ta càng phải bảo vệ những thanh liêm quan. Thêm một quan tốt, bọn tham quan ô lại sẽ thêm một phần sợ hãi, cô nói có đúng không?”
"Ngươi cũng tự nhận là quan tốt à?" Cô nương kia cười lạnh. Tề Ninh nghĩ cô nương này đầu óc thông minh, dịu giọng nói: "Ta chưa chắc là quan tốt, nhưng ta muốn dân chúng sống tốt."
"Xạo ke." Cô nương lạnh lùng nói: "Ngươi làm nhiều chuyện ác, hại bao nhiêu dân chúng, còn ở đó nói mình là quan tốt?"
Tề Ninh nói: "Cô nương biết ta là ai? Cô nói ta làm nhiều chuyện xấu, vì sao lại nói vậy?" Hắn nghĩ cô nương này chắc chắn mình là tham quan, có lẽ có người cố ý bôi nhọ hắn, vu oan cho hắn, nên cô nương mới lạnh nhạt như vậy.
Cô nương không nói gì. Tề Ninh sốt ruột, nghe tiếng bước chân rời đi, càng lo lắng, gọi vài tiếng nhưng cô ta không quay lại.
Hậu quả là một thời gian dài không ai đưa cơm. Tê Ninh nghĩ bụng chăng lẽ ba ngày tới mrủnh phải nhịn đói thật?
Nhưng ngoài dự liệu, chỉ khoảng một ngày sau, cô nương kia đã mang cơm đến. Tề Ninh mừng rỡ, không phải vì không phải nhịn đói, mà vì cô nương này đã bớt ác cảm với hắn. Nghe tiếng bước chân cô ta định rời đi, hắn vội nói: "Cô đừng tin lời ngoài đường, cho rằng ta là người xấu. Cô biết kinh thành từng xảy ra dịch bệnh, dân chúng và cả đệ tử Cái Bang đều khổ sở. Chính ta đã tìm cao nhân phối chế giải dược, cứu giúp mọi người. Ta làm vậy thì xấu xa chỗ nào?"
Tề Ninh lần trước nói chuyện không nhiều, nhưng đã nhận ra cô nương này oán hận quan phủ, lại thương cảm người cùng khổ, nên cố ý nhắc đến Cái Bang.
Lời vừa ra, quả nhiên tiếng bước chân dừng lại, lát sau mới nghe cô nương kia hỏi: "Kinh thành dịch bệnh? Là sao? Ngươi biết Cái Bang?"
Tề Ninh nghĩ bụng có vẻ cô nương không biết vụ dịch bệnh ở kinh thành. Vụ đó lớn, lan truyền rộng, nhưng không phải ai cũng biết. Hắn vội nói: "Cô không biết vụ dịch bệnh ở kinh thành? Cái Bang? Đúng vậy, ta và Cái Bang giao tình không tệ."
Cô nương cười lạnh: "Ngươi là cấu quan làm mưa làm gió, sao lại quen Cái Bang, còn dám ăn nói bậy bạ.”
"Cô nương, ta không nói dối." Tề Ninh vội nói: "Chẳng lẽ cô cũng biết Cái Bang? Vậy Hướng Bang chủ cô có biết không? Tứ đại trưởng lão cô biết không?"
Cô nương im lặng, rồi nói: "Ta biết bang chủ Cái Bang họ Hướng, nhưng không biết tên gì."
"Hắn tên là Hướng Bách Ảnh." Tề Ninh lo cô nương im bặt, vội nói: "Hướng Bang chủ là một đại anh hùng, đại hào kiệt. Không giấu gì cô, ta và Hướng Bang chủ giao tình không cạn, còn có Thanh Long, Huyền Vũ nữa, đều là người quen." Không đợi cô nương nói, hắn tiếp tục: "Quỷ Kim Dương phân đà ở kinh thành, Bạch Đà chủ cũng là bạn tốt của ta."
Hắn nhận ra cô nương có cảm tình với Cái Bang, nên không giấu giếm.
Cô nương cười lạnh: "Ngươi biết họ cũng chẳng lạ, ngươi làm quan, điều tra Cái Bang thì biết tên họ thôi. Nhưng biết tên chưa chắc đã quen. Đệ tử Cái Bang không giao du với quan phủ, bọn tham quan ô lại chỉ bắt nạt ăn mày, sao có thể là bạn tốt?”
Tề Ninh thở dài, chân thành nói: "Ta biết cô nương không tin, nhưng sự thật là vậy. Lần trước Cái Bang tổ chức Thanh Mộc đại hội ở Cổ Long Trung, ta cũng có mặt."
"Thanh Mộc đại hội?" Giọng cô nương rõ ràng giật mình: "Ngươi... Ngươi biết Thanh Mộc đại hội?"
"Trưởng lão và đà chủ các phân đà đều đến Thanh Mộc đại hội." Tề Ninh nói: "Hôm đó đông người lắm, cô nương cũng biết Thanh Mộc đại hội?"
Cô nương trầm ngâm hồi lâu, rồi nói: "Ngươi nói các phân đà đều đến, vậy... ngươi có biết Dực Hỏa Xà phân đà?"
"Dực Hỏa Xà?” Te Ninh không biết vì sao cô nương lại nhắc đến Dực Hỏa Xà phân đà, đầu óc nhanh chóng xoay chuyển, cảm thấy cái tên này quen thuộc, rồi chợt nhớ ra, vội nói: “Cô nói Mã Đà chủ của Dực Hỏa Xà phân đà? Cô nương quen Dực Hỏa Xà phân đà? Mã Đà chủ không thân với ta lắm, nhưng ta biết. Dực Hỏa Xà là một trong Thất Túc của Cái Bang phía Nam, dưới trướng Chu Tước trưởng lão. Ta từng gặp Mã Đà chủ ở Thanh Mộc đại hội.”
"Vậy... Mã Đà chủ mang bao nhiêu người đi?" Cô nương hỏi, Tề Ninh cảm thấy giọng cô hơi run.
Tề Ninh nghĩ ngợi rồi nói: "Mang bao nhiêu người thì ta không chắc, nhưng... Đúng rồi, có mấy vị Đường chủ đi theo hắn."
"Vậy ngươi có biết Phương Hoàng?" Cô nương vội hỏi: "Hắn... Hắn là Đường chủ Cái Bang ở Hội Trạch Thành!"