Te Ninh thầm thở dài trong lòng, có lẽ mọi ân oán đều bắt đầu từ đó.
Bắc Cung Liên Thành khi ấy khoảng ba mươi tuổi, chưa hẳn là độ tuổi bốc đồng, nhưng cũng chưa đến mức quá già để có thể cư xử lạnh lùng như sau này.
Để trở thành đại tông sư, ắt hẳn phải có ý chí tranh cường háo thắng. Những người này không bao giờ ngừng leo lên đỉnh cao. Nếu dễ dàng thỏa mãn, không mang dã tâm bừng bừng, khó mà tưởng tượng họ có thể đột phá giới hạn cơ thể, đạt tới hóa kình trong võ học. Họ say mê vũ đạo, nhưng quan trọng hơn là khát khao vĩnh viễn chinh phục đỉnh cao.
Tề Ninh có thể hình dung cảnh tượng lúc đó.
Khi mọi người đều bó tay, Bắc Cung Liên Thành đứng ra. Với hắn, việc tham gia Y Lang Tiết của Cảnh Trì Cốc có lẽ không chỉ để kết hôn, mà đơn giản là chứng minh điều người khác không làm được, hắn có thể làm. Đó là tâm của kẻ mạnh.
"Vậy chẳng phải tên ma đầu đó định kết hôn với A tỷ của ngươi?" Tê Ninh hỏi vậy, nhưng lòng biết chuyện không đơn giản như thế, nếu không đã chăng có ân oán sau này.
Cơ mặt Mộ Dã Vương giật giật, giọng lạnh lùng: "A tỷ ở chung với hắn gần một tháng đã bị hắn mê hoặc. Thấy hắn lấy được khăn trùm đầu, nàng rất vui mừng. Cha ta liền triệu tập mấy vị trưởng lão trong tộc chứng kiến, định ra hôn sự. Lúc đó chúng ta chỉ biết hắn là kẻ du lịch thiên hạ bình thường, không rõ thân phận thật. A tỷ tuy không phải hoàng thân quốc thích, nhưng ở Cảnh Trì Cốc ai cũng nể trọng. Chúng ta không chê thân phận hắn, muốn gả A tỷ cho hắn, thế mà…!"
Tề Ninh thấy người hắn hơi run, rõ ràng là vì phẫn nộ.
"Tên ma đầu đó lại dám trước mặt bao người từ chối hôn sự!" Mộ Dã Vương căm hận nói: "Mộ gia ta ở Nam Cương có địa vị gì, há để hắn sỉ nhục? Y Lang Tiết có lệ, hắn chà đạp phong tục Cảnh Trì Cốc như cỏ rác, ba mươi sáu tộc thấy vậy, sao dễ tha thứ?"
Tề Ninh đoán Bắc Cung Liên Thành năm đó đã từ chối hôn sự. Xem ra mình đã đoán đúng tâm tư Bắc Cung Liên Thành, hắn leo vách đá lấy khăn vải, mục đích không phải để kết hôn.
Nhưng Bắc Cung Liên Thành làm vậy thật bất cận nhân tình.
Y Lang Tiết là phong tục của ba mươi sáu tộc Cảnh Trì Cốc. Nếu không có ý kết hôn, đừng nên tham gia. Đã tham gia, lại lấy được khăn vải, phải cho người ta một lời giải thích.
Mộ Gia hẳn là hậu duệ của Nguyên Đấu Cung, sau khi phân liệt đã đến Nam Cương. Nguyên Đấu Cung năm xưa lừng lẫy võ lâm. Dù nhánh Nguyên Đấu còn sót lại ở Nam Cương tranh đấu với Vạn Độc Quật và thất bại, khiến danh tiếng Nguyên Đấu Cung biến mất ở Nam Cương, nhưng Mộ Gia dù sao cũng là thế gia võ lâm, lại có địa vị cao ở Cảnh Trì Cốc. Bắc Cung Liên Thành từ chối hôn sự trước mặt mọi người, chẳng phải làm Mộ Gia mất mặt?
Tề Ninh nghĩ, nếu là mình, đã gây họa thì phải chịu trách nhiệm, cho người ta một lời giải thích.
"Tên ma đầu đó từ chối hôn sự, có lý do gì?" Tề Ninh hỏi: "Chẳng lẽ không nói gì sao? Như thế thì quá đáng lắm." Hắn ra vẻ đồng cảm, biết Mộ Dã Vương sẽ không giấu giếm.
Mộ Dã Vương nói: "Tý do? Hừ, hắn cũng đưa ra một lý do, nói cả đời này không thể kết hôn, đã hiến dâng cho kiếm đạo, không thể vì chuyện thế tực mà ảnh hưởng việc theo đuổi cảnh giới chí cao.”
Tề Ninh thở dài trong lòng, thầm nghĩ Bắc Cung Liên Thành nói ra lý do này hẳn là rất thành kính, nhưng lý do đó không thể làm người Cảnh Trì Cốc hài lòng.
"A tỷ nghe hắn từ chối thì đau khổ gần chết. Bao nhiêu thanh niên Cảnh Trì Cốc theo đuổi, nàng chẳng thèm, cứ một lòng thích tên ma đầu đó." Mộ Dã Vương thở dài: "Hắn phá hỏng quy củ, còn muốn rời đi, ba mươi sáu tộc sao chấp nhận? Hắc hắc, hắn ngông cuồng vô cùng, bên hông chỉ có ngọc bội và thanh kiếm, mà đòi giết ra ngoài!"
Tề Ninh nhíu mày. Bắc Cung Liên Thành lúc đó kiếm thuật chưa thành, không thể so với sau này khi đã thành đại tông sư. Cảnh Trì Cốc người đông thế mạnh, Mộ Gia lại là nhánh Nguyên Đấu còn sót lại. Cái gọi là ba mươi sáu tộc, chỉ sợ là hậu duệ của nhánh Nguyên Đấu di chuyển đến Nam Cương, khai chi tán diệp, hẳn có người võ công giỏi. Chỉ riêng Mộ Gia đã có Đại Huyết Thủ Ấn thần công trấn giữ. Bắc Cung Liên Thành tài nghệ chưa thành mà đòi một mình một kiếm xông ra Cảnh Trì Cốc, thật hoang đường.
Nhưng trong tình huống đó mà dám rút kiếm, dũng khí thật đáng khâm phục.
“Tiền bối, các ngươi đông người như vậy, sao để hắn chạy thoát?”
"Nếu để hắn chạy, ba mươi sáu tộc còn mặt mũi nào." Mộ Dã Vương nói: "Chúng ta nhanh chóng chế trụ hắn, nhưng nể hắn cứu mạng ta, tộc nhân không định giết. Chỉ là hắn to gan, không coi ba mươi sáu tộc Cảnh Trì Cốc ra gì, không thể dễ dàng tha thứ. Sau đó các trưởng lão bàn bạc, nhốt hắn mười năm rồi thả đi."
Tề Ninh nghĩ, lẽ nào Bắc Cung Liên Thành năm đó thật sự bị nhốt mười năm ở Cảnh Trì Cốc?
"Sau khi nhốt, chúng ta phái người trông coi, không để hắn đói khát." Mộ Dã Vương chậm rãi nói: "Nhưng chỉ nửa tháng, hắn đã đào thoát. Tộc lập tức truy bắt. Lúc đó ta dẫn mười mấy người chia thành một đội đuổi theo. Thật trùng hợp, chúng ta đuổi hơn mười dặm thì tìm được dấu vết của hắn, nhưng…!" Hắn ngẩng đầu, cười khổ: "Nhưng khi tìm thấy hắn, ta phát hiện A tỷ đi cùng hắn."
Tề Ninh giật mình, hiểu ngay: "Là A tỷ lén thả hắn đi?"
“Ngục xây kiên cố, chỉ người có chìa khóa mới mở được." Mộ Dã Vương nói: "Mà chìa khóa luôn ở bên cha. A tỷ tìm được cơ hội, trộm chìa khóa của cha, lén thả hắn, hơn nữa. nàng biết nếu bị phát hiện, tộc nhân sẽ truy bắt, nên tự mình dẫn hắn trốn." Ngừng lại, lẩấm bẩm: "Ngoài A tỷ, còn có Ách Nô đi cùng hắn!"
Câu cuối này như đang nói với Tề Ninh, lại càng giống đang lẩm bẩm.
"Ách Nô?" Tề Ninh nghe cái tên này thì càng ngạc nhiên: "Tiền bối, Ách Nô là ai?"
Mộ Dã Vương nói: "Ách Nô là trẻ mồ côi bị bỏ rơi, còn trong tã lót đã bị vứt bỏ. Cha ta gặp được, đem về nuôi. Nó hơn A tỷ mấy tuổi, từ nhỏ lớn lên cùng chúng ta!"
"Hắn là người câm?"
Mộ Dã Vương lắc đầu: "Không phải câm, nhưng từ nhỏ đã không thích nói chuyện, cả tháng có khi chăng nói đến mười câu, nên chúng ta coi nó là người câm. Ách Nô rất nghe lời A tỷ, A tỷ bảo làm gì thì làm nấy. Ta biết A tỷ lo một mình không thể đưa tên ma đầu đó đi, nên bảo Ách Nô giúp đỡ. Ách Nô coi mạng của A tỷ còn hơn mạng mình, sẽ không phản bội nàng. `
"Các ngươi đuổi kịp hắn, có đem hắn về không?"
"Ta lúc đó thật muốn đem hắn về, nhưng A tỷ nói hắn không phải người Cảnh Trì Cốc, không cần tuân thủ phong tục Cảnh Trì Cốc, còn nói hắn là ân nhân cứu mạng của ta, ta không nên lấy oán trả ơn." Mộ Dã Vương thở dài: "Lúc đó ta mềm lòng, không nhìn thấu sự ghê tởm của hắn, nên thả họ đi. Lúc rời đi, ta hỏi A tỷ, nàng lén thả hắn, có biết hậu quả? Hắn đắc tội ba mươi sáu tộc Cảnh Trì Cốc, là cha ta và các trưởng lão liên tục bàn bạc mới quyết định nhốt hắn mười năm. A tỷ tự ý thả hắn, chẳng khác nào phản bội Cảnh Trì Cốc. Dù nàng là con cháu Mộ Gia, cũng phải bị trừng phạt nghiêm khắc."
Tề Ninh nghĩ, A tỷ đối với Bắc Cung Liên Thành thật tình sâu nghĩa nặng, không màng an nguy của mình, quyết để hắn chạy thoát.
Nhưng lúc này hắn càng nghi hoặc, nghĩ, A tỷ thả Bắc Cung Liên Thành, coi như có ân với hắn, sao Mộ Dã Vương lại nói Bắc Cung Liên Thành hại chết A tỷ? Chuyện gì đã xảy ra sau đó?
“Ta thật không ngờ, A tỷ đã tính toán kỹ trước khi thả Bắc Cung Liên Thành." Mộ Dã Vương khóe mắt co giật: Nàng nói hắn đã lấy khăn trùm đầu của nàng, theo phong tục Cảnh Trì Cốc, hắn là phu quân của nàng. Hắn không phải người Cảnh Trì Cốc, có thể không tuân thủ quy củ, nhưng nàng muốn tuân thủ phong tục của tộc. Cả đời này nàng đã nhận định hắn, dù hắn đi đâu, dù chân trời góc biển, nàng cũng muốn đi theo.”
Tề Ninh khẽ giật mình. Mộ Dã Vương tiếp tục: "A tỷ đã chuẩn bị cao bay xa chạy. Ta biết nếu nàng trở về, chắc chắn phải đối mặt với trừng phạt nghiêm khắc, không đành lòng nhìn nàng chịu khổ, nên… đành để nàng đi!" Đến đây, giọng hắn nghẹn ngào, đầy hối hận: "Nếu ta biết chuyện sau đó, dù có chết, cũng không để nàng rời đi."
"Ngươi thả họ đi, hắn nói gì không?" Tề Ninh nhíu mày: "Hắn có cảm ơn ngươi không?"
Mộ Dã Vương hừ lạnh: "Từ đầu đến cuối, hắn nhắm mắt, không nói một lời. A tỷ khóc đến thế, hắn cũng không nhìn nàng lấy một cái." Dừng một chút, mới nói: "Ta nhất thời mềm lòng, để họ rời đi, nhưng tộc nhân không muốn bỏ qua, nên bốn phía hỏi thăm tin tức về hắn. Một năm sau, chúng ta mới biết thân phận thật của hắn."
"Hắn rốt cuộc là ai?"
“Tiểu huynh đệ, hắn là ai, ngươi không cần biết." Mộ Dã Vương nói: "Chúng ta biết hắn không phải người bình thường, gia tộc hắn là danh môn vọng tộc nước Sở. Cha ta vì an nguy của tộc nhân nên thôi, không phải sợ hắn, chỉ là không muốn gây tai họa cho tộc. Cha ta tuyên bố với tộc nhân, trục xuất A tỷ khỏi gia tộc. Từ nay về sau, dù sống hay chết, A tỷ không còn quan hệ gì với Mộ Gia và ba mươi sáu tộc. Còn Ách Nô, nó đi theo A tỷ, cũng bị trục xuất khỏi tộc.”
Ps: Đoạn chuyện cũ Mộ Dã Vương kể liên quan trực tiếp đến mạch truyện chính của quyển sách, không phải kể chuyện lịch sử kiếm thần lúc rảnh rỗi. Không tiết lộ nhiều nội dung, mọi người nhớ kỹ đường dây này là được!