Sau khi đỉnh tuyết sơn sụp đổ, nửa ngày trời không một tiếng động, Te Ninh không biết hai đại tông sư giao chiến đã phân thắng bại hay chưa. Trong lòng hắn vô cùng tò mò muốn biết kết cục, nhưng nhìn ngọn tuyết sơn đổ nát, một mảnh hỗn độn, chỉ lo hai vị đại tông sư có khi đã bị chôn sống dưới lớp băng kia rồi.
Cũng có lẽ kết quả là lưỡng bại câu thương.
Bốn phía mờ mịt, Tề Ninh chẳng biết giờ nào khắc nào. Nhìn con đường đá treo lơ lửng, lòng hắn không khỏi rợn người. Lúc trước, trong cơn vội vã, hắn cõng Tây Môn Vô Ngấn chạy từ con đường đá treo đó sang, hoàn toàn là do khát vọng sống sót mà tạo nên một kỳ tích nhỏ. Nếu trong tình huống bình thường, chưa chắc hắn đã có thể nhanh như vậy mà vượt qua con đường đá treo.
Dù hiếu kỳ kết quả bên kia thế nào, nhưng lúc này không thể quay lại xem xét được. Trời còn chưa sáng, không tiện cõng thi thể xuống núi. Vì kế hoạch, đành phải ở lại đây chờ đợi hừng đông rồi tính tiếp.
Trận quyết đấu của hai đại tông sư tuy không kéo dài, nhưng lại kinh thiên động địa. Dù không tận mắt chứng kiến, nhưng hắn đã ở rất gần. Trong thiên hạ, người được chứng kiến đại tông sư tỷ thí hiếm như lông phượng sừng lân. Lúc này, Tề Ninh vẫn còn hưng phấn. Hưng phấn cộng thêm cái lạnh, Tề Ninh không thể nào ngủ được. Đến khi hừng đông, mọi thứ trở nên rõ ràng hơn. Ngọn tuyết phong đối diện trông như ngọn núi lửa vừa phun trào, băng vỡ văng khắp nơi, ngổn ngang không chịu nổi. Giữa ngọn núi rõ ràng bị lõm xuống.
Từ khi tiếng động biến mất đêm qua đến giờ, bên kia không còn động tĩnh gì, cũng không thấy bóng dáng Giáo chủ và Pháp vương. Tê Ninh cảm thấy kỳ lạ, thầm nghĩ chăng lẽ hai đại tông sư thế lực ngang nhau, đốc toàn lực đánh cược một lần rồi đồng quy vu tận?
Dù biết lúc này chạy tới tìm tòi hư thực chưa chắc đã sáng suốt, nhưng nếu không tận mắt chứng kiến ai thắng ai thua, e rằng sẽ tiếc nuối cả đời.
Ánh mặt trời xuyên qua tầng mây, tuyết trắng mênh mang như dát bạc. Tề Ninh do dự một lát, cuối cùng quyết định đem thi thể Tây Môn Vô Ngấn an trí vào một hang động tuyết, rồi men theo con đường đá treo sang bên kia.
Qua con đường đá treo, không còn thấy con đường lên núi lúc trước. Tuyết phong sụp đổ, đá vụn và băng vỡ ngổn ngang. Tề Ninh chỉ có thể leo lên giữa đống đá nứt băng tan. Cái khí tức cường đại khiến không khí ngưng đọng đêm qua đã biến mất không dấu vết. Mất nửa ngày, hắn mới leo lên được đỉnh. Nhìn ngọn núi bị sụt xuống một mảng lớn, sắc mặt hắn biến đổi. Điều khiến hắn kinh ngạc là, dù tuyết phong sụp đổ, băng đài Pháp vương ngồi xếp bằng không hề bị hư hại nhiều. Pháp vương vẫn ngồi trên băng đài, hai tay chắp trước ngực.
Tề Ninh kinh hãi, thầm nghĩ Pháp vương còn sống, vậy Giáo chủ có lẽ lành ít dữ nhiều. Xem ra người thắng là Pháp vương. Hắn sợ Pháp vương nhìn thấy mình, định lặng lẽ rời đi. Đúng lúc này, hắn thấy không xa Pháp vương, giữa đống băng hỗn độn, một người khoanh chân ngồi bất động như lão tăng nhập định. Nhìn kỹ lại, chính là Hắc Liên Giáo chủ.
Nhìn dáng vẻ Giáo chủ, dường như không bị thương nặng. Hai vị đại tông sư cách nhau chưa đầy mười bước, nhưng đều ngồi xếp bằng, như hai pho tượng đá. Ai thắng ai thua, lúc này không thể nào biết được.
Tề Ninh kinh hãi thán phục. Đêm qua, đỉnh tuyết sơn long trời lở đất, cả ngọn núi sụp đổ. Dù đại tông sư có mạnh đến đâu, cũng khó ngăn được tình thế kinh khủng đó. Chỉ sợ bị băng đè chết cũng nên. Lúc này, thấy hai vị đại tông sư hình như không hề hấn gì, thật khiến người kinh ngạc.
Tề Ninh không dám xuống, chỉ trốn sau một tảng băng lớn, quan sát từ trên cao. Hắn kiên nhẫn chờ đợi hơn một canh giờ, hai đại tông sư vẫn không hề động đậy.
Tề Ninh cười khổ, nghĩ thầm chẳng lẽ hai người này đã chết? Nếu không, tại sao lâu như vậy mà không ai nhúc nhích?
Lại đợi thêm nửa giờ, mấy lần muốn xuống xem cho rõ ngọn ngành, nhưng hắn biết nếu Pháp vương còn sống, mình tuyệt đối không có lợi lộc gì, có thể nói là chui đầu vào lưới. Cho dù Giáo chủ còn sống, Giáo chủ bây giờ không còn là gã đàn ông xấu xí trước kia. Hơn nữa, Giáo chủ còn có nhớ chuyện khi mất trí nhớ hay không cũng là điều khó nói. Đã vậy, mình thật không cần phải đi xem làm gì. Nghĩ đi nghĩ lại, cuối cùng hắn từ bỏ ý định, cẩn thận mò xuống, lại đi qua con đường đá treo.
Tây Môn Võ Ngấn đã chết, xử lý thi thể thế nào? Trước mắt chỉ có thể xuống núi tìm Hồng Môn Đạo bàn bạc tiếp.
Cũng may hắn nhớ rõ con đường lên núi. Cõng thi thể Tây Môn Vô Ngấn, hắn men theo con đường cũ xuống núi. Đến lúc chạng vạng, còn cách chân núi một nửa đường, trời đã tối. Con đường tuyết trên núi hết sức hiểm trở, không cần vội vã xuống núi trong đêm. Hắn tìm một hang động, định nghỉ ngơi một đêm rồi hừng đông xuất phát.
Nửa đêm, chợt nghe ngoài động có tiếng "cọt kẹt" khe khẽ. Rõ ràng là tiếng giẫm lên tuyết đọng. Tề Ninh rùng mình, nắm chặt Hàn Nhận, tiến đến cửa động nhìn ra ngoài. Hắn thấy cách đó không xa có bảy tám bóng người đang giẫm lên tuyết hướng lên núi. Dù đêm tối không nhìn rõ mặt mũi, nhưng dáng người họ thì thấy rõ. Lờ mờ là bảy tám vị Lạt ma đang lên núi. Hắn lập tức biết những người này là người của Trục Nhật Thần Miếu.
Đêm qua, hai đại tông sư giao chiến, kinh thiên động địa, đỉnh tuyết sơn sụp đổ, âm thanh vang xa trăm dặm. Trục Nhật Thần Miếu ở ngay chân núi, trên núi có động tĩnh, dĩ nhiên họ nghe thấy. Lúc này, Trục Nhật Thần Miếu phái người lên núi, hẳn là vì họ cảm thấy có chuyện chẳng lành, nên phái người lên xem xét.
Các Lạt ma đều mặc tăng y bên trong, khoác áo choàng bên ngoài, đội mũ Ban Hà, bước chân rất nhanh. Họ đi gấp gáp, có vẻ muốn nhanh chóng lên đỉnh tuyết sơn, không chú ý đến hang động Tề Ninh đang ở. Khi họ đi khuất, Tề Ninh chợt nghĩ ra. Nếu Pháp vương và Giáo chủ thế lực ngang nhau, lưỡng bại câu thương, vậy những Lạt ma này chạy tới, không nghi ngờ gì là viện binh cho Pháp vương. Giáo chủ tất nhiên đang ở thế yếu.
Te Ninh không nghĩ đến chuyện giúp Giáo chủ một tay. Nếu Giáo chủ vẫn là gã đàn ông xấu xí trước kia, dù biết không địch lại, Te Ninh cũng sẽ toàn lực tương trợ. Nhưng Giáo chủ và gã đàn ông xấu xí tuy cùng một thân thể, nhưng vẫn là hai người khác nhau. Giáo chủ gặp nguy, Tê Ninh không có lòng muốn tương trợ. Chỉ là thấy đám Lạt ma này đi qua, Tê Ninh cảm thấy có chút không cam lòng nếu cứ xuống núi như vậy.
Đám Lạt ma đi nhanh, Tề Ninh cũng không chậm. Nhưng để tránh bị phát hiện, hắn cố ý giữ khoảng cách, chỉ lén nhìn bóng dáng họ từ xa.
Những người này quen thuộc địa hình trên núi, nên dù đi trong đêm tối, vẫn rất nhanh. Đến tờ mờ sáng, họ đã lên đến đỉnh tuyết sơn. Tề Ninh thấy mấy người đi qua con đường đá treo sang bên kia, rồi leo lên núi. Từ xa nhìn lại, thấy họ đang nhìn nhau ngơ ngác, hiển nhiên bị cảnh tượng trước mắt làm choáng váng. Chốc lát, họ nhao nhao đi xuống. Tề Ninh không do dự, nhanh chóng đi qua con đường đá treo sang bên kia, dùng tốc độ nhanh nhất leo lên núi. Từ trên cao nhìn xuống, chỉ thấy mấy tên Lạt ma đang vây quanh băng đài, chắp tay trước ngực tụng kinh.
Tề Ninh thấy Pháp vương và Giáo chủ vẫn giữ tư thế như hôm qua. Thật sự mà nói, từ hôm đó đến giờ, hai người không hề nhúc nhích. Hắn nhíu mày, thầm nghĩ chẳng lẽ hai người này đã chết rồi?
Các Lạt ma vây quanh Pháp vương tụng kinh hồi lâu. Tề Ninh mắt rất tốt, thấy cả Đại Hô Đồ Khắc Đồ A Tây Đạt Lạp và Cống Trát Tây đều ở trong số đó. Trang phục của A Tây Đạt Lạp đậm hơn những người khác, hiển nhiên địa vị cao hơn. Trong tám người, trang phục của Cống Trát Tây và một người khác tuy không bằng A Tây Đạt Lạp, nhưng lại đậm hơn những người còn lại. Tề Ninh lập tức biết, nếu mình đoán không sai, người còn lại cũng là một trong tứ đại Hô Đồ Khắc Đồ. Lần này, ba trong số tứ đại Hô Đồ Khắc Đồ đã lên núi.
Chợt thấy A Tây Đạt Lạp đứng đậy, quay người về phía Giáo chủ. Cống Trát Tây và những người khác cũng nhao nhao đứng dậy, đứng thành hình bán nguyệt phía sau A Tây Đạt Lạp, tất cả đều nhìn chằm chằm Giáo chủ.
Nghe thấy tiếng A Tây Đạt Lạp vang lên: "Tuyết sơn thánh địa, ngươi là ai, dám khinh nhờn thánh địa?" Hắn nói bằng tiếng Trung Nguyên, dù không lưu loát, nhưng đủ để người nghe rõ.
A Tây Đạt Lạp hiển nhiên nhận định Giáo chủ là người Trung Nguyên, nên dùng tiếng Trung Nguyên để nói chuyện.
Giáo chủ vẫn bất động.
Cống Trát Tây ghé sát tai A Tây Đạt Lạp, thì thầm vài câu. A Tây Đạt Lạp khẽ gật đầu, rồi nghe hắn dùng Cổ Tượng ngữ nói vài câu. Một người từ phía sau bước ra, đi về phía Giáo chủ.
Tê Ninh dù không hiếu A Tây Đạt Lạp nói gì, nhưng cũng đoán được, A Tây Đạt Lạp không biết Giáo chủ còn sống hay đã chết, nhưng lại hết sức kiêng ky Giáo chủ, nên không dám hành động thiếu suy nghĩ, chỉ phái một người lên trước dò xét.
Chỉ thấy Lạt ma từng bước một tiến gần Giáo chủ, dừng lại cách mấy bước, rồi đi vòng quanh Giáo chủ, có vẻ hơi kiêng kỵ. Bỗng nghe Lạt ma khẽ quát một tiếng, bất ngờ xông lên, tay phải nắm thành quyền, đấm thẳng vào Giáo chủ.
Giáo chủ không động không tránh. Cú đấm dễ dàng đánh vào ngực Giáo chủ. Tề Ninh cảm thấy nặng nề. Xem ra, Giáo chủ thật sự đã chết.