"Chuẩn bị xong chưa?" Trương Tiểu Cường nhìn mười đội viên đang đeo những chiếc túi lớn sau lưng. Biểu cảm của mười người bọn họ không giống nhau, có người lộ vẻ bi tráng, có người bình tĩnh, có người mặt cắt không còn giọt máu, cũng có người lặng lẽ nhìn đống lửa trại trước mắt không biết đang suy tính điều gì.
Lời Trương Tiểu Cường vừa dứt, mười đội viên đồng loạt ngẩng đầu nhìn hắn, lớn tiếng hô: "Chuẩn bị xong rồi..."
"Tốt..." Trương Tiểu Cường xoay người bước về phía nơi chất đống thi thể. Dương Khả Nhi cùng Quách Phi, Trần Diệp đi theo phía sau hắn, Thượng Quan Xảo Vân ôm súng bắn tỉa chuẩn bị yểm hộ.
Trong ánh đao bóng kiếm, những thi thể tàn tạ bay tứ tung. Trương Tiểu Cường dẫn theo tiểu đội của mình chém nát, hạ gục từng con tang thi một. Mười đội viên bám sát phía sau, một tay cầm khiên, tay kia cầm súng ngắn 54 cẩn thận cảnh giới. Chỉ cần có tang thi nhào tới trước mặt, bọn họ sẽ nổ súng bắn hạ, còn những con ở xa thì không màng tới. Cứ như vậy, cả nhóm dần dần giết tới chỗ núi xác.
Trương Tiểu Cường đứng ở rìa núi xác, liên tục chém chết và hất văng từng con tang thi. Dương Khả Nhi cùng Trần Diệp thì bảo vệ hai bên sườn hắn. Về phần Quách Phi, gã kia đã sớm giết tới điên cuồng, không cần phải nói thêm nữa. Một cảnh tượng hiện ra trước mắt khiến da đầu Trương Tiểu Cường tê dại: dưới ánh sáng của pháo sáng, vô số tang thi đen ngòm như kiến bò, đang từ từ leo lên theo ngọn núi thi thể.
Nhìn đám tang thi dày đặc trước mắt, Trương Tiểu Cường phát hiện ra điểm bất thường. Tất cả tang thi bên dưới đều là tang thi bình thường, một con tang thi tiến hóa cũng không có. Đám đông tang thi dày đặc không ngừng bò lên, Trương Tiểu Cường cùng những người bên cạnh liên tục chém chúng văng xuống.
"Chuẩn bị xong chưa..." Trương Tiểu Cường hét lớn về phía sau. Các đội viên phía sau đặt ba lô xuống, lấy ra thuốc nổ mỏ đã được bó gọn, sau khi nối dây điện xong liền hô lớn: "Xong rồi..."
Hai người lao lên giao thuốc nổ cho Trương Tiểu Cường. Hắn dùng đao Chuột Vương tiện tay cắt đứt đầu một con tang thi, vung tay trái xoay nửa vòng rồi ném mạnh ra ngoài. Gói thuốc nổ nặng mười cân vẽ thành một đường vòng cung, rơi trúng đầu một con tang thi đang leo phía dưới, đập nó lộn nhào. Nó vừa giãy giụa muốn lật người lại thì một con tang thi khác đã bò đè lên người nó, rồi hai con, một đám...
Guồng dây điện bọc trong cuộn dây quay tít phát ra tiếng "ù ù", một đội viên ôm guồng dây nhanh chóng rút lui. Đây là gói thuốc nổ thứ hai... gói thứ ba...
Khi Trương Tiểu Cường dẫn mọi người trở về trận địa chính một cách an toàn, Vương Lạc đang nối một sợi cáp vào máy kích nổ. Động tác của hắn rất nhanh nhẹn, vài phút sau mọi thứ đã sẵn sàng.
"Ầm..." Mười bó thuốc nổ đồng loạt phát nổ. Ngọn đồi rung chuyển dữ dội khiến tất cả mọi người không đứng vững nổi. Trong khoảnh khắc, mọi hỏa điểm đều ngừng bắn. Sau đó, như núi lửa phun trào, tầng đất và mảnh vụn tang thi bắn lên không trung cao hơn mười mét. Trương Tiểu Cường không còn nhìn thấy tình hình tang thi nữa, dù là pháo sáng đang lơ lửng trên trời cũng không xuyên thấu nổi lớp bụi mù mịt.
Ngay lúc Trương Tiểu Cường muốn tiến lên xem kết quả, chấn động dưới chân dường như không ngừng tăng lên. Tất cả mọi người kinh hoàng phát hiện ngọn đồi đang di chuyển. Sau đó, những âm thanh kỳ lạ truyền ra từ đám bụi mù. Đôi mắt sắc bén của Trương Tiểu Cường nhìn thấy một đường đen đang kéo dài về phía mình.
Trương Tiểu Cường lập tức sợ đến dựng cả tóc gáy, hắn xoay người hét lên: "Mau... mau... tất cả rút lui, rút mau..." Vừa hét, hắn vừa kéo hai người bên cạnh chạy về phía sau.
Đột nhiên tất cả mọi người đều rối loạn. Tổ súng máy vác súng máy hạng nặng bỏ chạy. Lúc này, súng máy của Mỹ mới lộ ra ưu điểm, vốn dĩ không nặng, xạ thủ một tay có thể xách chạy. Còn mấy khẩu kiểu 53 chỉ có thể hai người kéo lê, nhưng đến loại Maxim thì không xong, quá nặng nề.
Xạ thủ súng máy trong lúc cấp bách rút ống nước, ôm lấy nòng súng nóng bỏng vác lên vai. Tào tỷ bên cạnh vơ lấy mấy dải đạn, kéo theo giá súng chạy theo sau. Tổ súng máy của họ là tổ ở vị trí tiền tiêu nhất, cộng thêm súng quá nặng nên tốc độ của hai người chậm lại, mà ngọn đồi vẫn không ngừng rung chuyển khiến cả hai căn bản không đứng vững.
Một vết nứt khổng lồ trên đồi không ngừng lan rộng nuốt chửng về phía hai người. Tào tỷ quay đầu nhìn thấy vết nứt, sợ đến mức vứt luôn giá súng rồi lao về phía trước, vừa chạy vừa hét: "Đồ ngốc... mau vứt súng đi, vứt đi..."
Xạ thủ súng máy nghe tiếng Tào tỷ, quay đầu lại cũng thấy vết nứt đang lan tới gần. Hắn siết chặt thân súng trên vai, tăng tốc độ lên. Thế nhưng dù nhanh thế nào cũng không bằng tốc độ lan rộng của vết nứt. Xạ thủ súng máy trượt chân, khẩu súng trên vai rơi xuống đất lăn vào vết nứt, thân hình hắn cũng ngã nhào xuống đất, trượt nhanh về phía khe hở.
Xạ thủ súng máy muốn dùng hai tay bám chặt xuống đất, nhưng mặt đất đang biến dạng, nơi hắn nằm cũng dần nghiêng đi. Những ngón tay hắn cắm vào đất rồi không ngừng trượt đi, hắn không còn cảm giác được đầu ngón tay đã rướm máu, tuyệt vọng nhìn mặt đất dưới chân mình từ từ hướng lên bầu trời.
Đúng lúc này, một dải đạn đầy ắp được ném tới bên cạnh hắn. Hắn lao mạnh tới bám vào dải đạn vải gắn đầy đầu đạn. Một đầu dải đạn nằm trong tay Tào tỷ, bà nằm rạp xuống đất, dùng hai chân móc vào một cái cây thấp phía sau. Cảm nhận được dải đạn trong tay chùng xuống, bà siết chặt lấy.
Sức lực phụ nữ vốn không bằng đàn ông, lúc này Tào tỷ cảm thấy lực kéo từ dải đạn như muốn xé toạc hai cánh tay mình, nhưng bà cắn chặt răng không buông. Sau đó, dải đạn truyền đến từng đợt rung động, đó là xạ thủ súng máy đang men theo dải đạn bò lên. Những đầu đạn kim loại liên tục cọ xát vào lòng bàn tay Tào tỷ, rất nhanh dải đạn đã bị máu nhuộm đỏ, máu tươi trơn tuột khiến dải đạn bắt đầu tuột khỏi tay.
Xạ thủ súng máy men theo dải đạn từ từ bò lên, vừa ló đôi mắt ra đã thấy Tào tỷ nằm rạp trên đất, dùng hết sức bình sinh kéo lấy dải đạn. Đôi tay kéo dải đạn dưới ánh pháo sáng đã bị máu nhuộm đỏ, mà dải đạn vẫn đang chậm rãi trượt khỏi tay bà.
Chưa hết, điều tồi tệ nhất là chấn động của ngọn đồi khiến vô số vết nứt nhỏ xuất hiện bên trong lòng núi. Rễ của cái cây thấp mà Tào tỷ đang móc chân vào cũng bị rung cho lỏng lẻo, giờ đây cái cây đang dần bị đôi chân của bà kéo bật khỏi mặt đất.
Thấy vậy, xạ thủ súng máy biết Tào tỷ không thể chống đỡ cho mình bò lên được nữa, vì trước mặt hắn vẫn là một mặt dốc xuống. Tào tỷ và cái cây phía sau bà đang ở ngay rìa mặt dốc. Hắn muốn lên trên thì phải tiếp tục kéo dải đạn bò lên.
"Tào tỷ... kiếp sau tôi vẫn muốn cưới bà..." Xạ thủ súng máy hét lớn câu này rồi buông hai tay ra, thân hình lao nhanh về phía vết nứt lớn.
Nhìn người đàn ông trẻ tuổi vừa hét muốn cưới mình đã trượt xuống vết nứt, Tào tỷ phát ra một tiếng gào thét thê lương: "A..." Bà gào thét như một con sói cái bị thương, nước mắt trong mắt làm ướt đẫm cả khuôn mặt. Bà đứng bật dậy, nhổ tận gốc cái cây thấp phía sau rồi ném xuống vết nứt.
Nhìn vết nứt đang mở cái miệng lớn, Tào tỷ nhớ lại những lời xạ thủ súng máy từng nói với bà: "Chuyện sau này ai mà nói trước được, nếu tôi tử trận, bà cũng không sống nổi, bà bị tang thi ăn thịt, tôi cũng chẳng thoát được. Tôi cứ nghĩ thế này, không chết thì chúng ta ở bên nhau, đánh trận thì đánh trận, có thể sinh con thì sinh con..."
Nghĩ đến đây, Tào tỷ lao mạnh về phía vết nứt bên dưới. Một bàn tay to lớn chộp lấy vạt áo kéo bà lại. Tào tỷ mở đôi mắt đỏ ngầu nhìn về phía sau...
"Tôi đã mất đi một xạ thủ súng máy xuất sắc, nhưng tôi không thể mất cùng lúc hai người. Xin lỗi, tôi đến chậm một bước." Trương Tiểu Cường nhìn xạ thủ phụ trước mặt nói.
Tào tỷ nhìn thấy Trương Tiểu Cường thì bình tĩnh lại. Bà nhặt dải đạn dính đầy máu và bụi bặm trên đất lên, lặng lẽ đi về phía sau. Nhìn bóng lưng tiêu điều của bà, Trương Tiểu Cường không kìm được tiếng thở dài. Hắn không ngờ ý tưởng đột xuất của mình lại dẫn đến kết cục này. Mặc dù núi xác đã bị đánh sập, nhưng phía hắn cũng phải trả cái giá không nhỏ.
Bao gồm cả xạ thủ súng máy, có ba đội viên mất tích, tổn thất năm khẩu súng máy hạng nặng, đều là loại Maxim nặng nề, một khẩu súng máy phòng không nòng đôi cũng bị hỏng. Trương Tiểu Cường thậm chí không hiểu nổi mình là lời hay lỗ.