Nói ra cũng thật kỳ lạ, khi binh lính phát hiện ra không chỉ có mình bị mắc kẹt trên đảo, mà thậm chí còn có cả một vị tướng quân ở đây, quân tâm cứ thế mà ổn định lại.
Thật ra binh lính nào có sợ chết, họ chỉ sợ bị hy sinh vô ích mà thôi. Nếu tướng quân có thể chết ngay phía trước, thì những tên lính quèn xuất thân từ nông nô này còn gì phải luyến tiếc nữa?
Vì tướng quân đã nói là chuyển dịch chiến lược, vậy thì cứ tin là chuyển dịch chiến lược đi. Trên bãi biển, những người lính hỗn loạn đã chẳng còn tìm thấy biên chế đơn vị nào nữa, mọi người chỉ có thể dựa vào quân hàm của đối phương để tạm thời tìm đội ngũ.
"Đối diện có một vị đại úy, ừm, quân hàm cao hơn mình, mình cứ theo sau lưng ông ta mà nghe lệnh. Phía trước có một vị đại đội trưởng đang phất cờ hô hào, tuy không quen biết nhưng đó cũng là cấp trên, cứ theo ông ta mà làm."
Trong lúc hỗn loạn, quân hàm đóng vai trò quan trọng trong việc ổn định quân tâm. Tuy mọi người chẳng ai biết ai, nhưng có quân hàm là có trên dưới, có chỉ huy, cũng tức là có tổ chức.
"Toàn quân lục soát tất cả các kho hàng ở đây! Hòn đảo này sản xuất nhiều đường phèn, mang được càng nhiều càng tốt, chúng ta phải đưa đến pháo đài, đây đều là lương thực của đại quân chúng ta..."
"Ngươi làm cái gì thế? Đồ khốn, ngươi không biết tiếng Anh thì phải bảo ta chứ! Những thứ này chính là đồ hộp, đồ hộp do Mỹ sản xuất. Nhớ kỹ, mang nhiều thịt bò vào, đồ trái cây thì một cái cũng không được lấy, giảm bớt trọng lượng..."
"Nhìn cho rõ con số trên chai rượu Rum, nhớ lấy loại có độ cồn cao nhất ấy! Cái gì? Ngươi không biết chữ? Mẹ kiếp, không biết chữ thì làm sao ngươi làm được trung đội trưởng? Tức chết ta rồi..."
Toàn bộ thôn Lại Hộ Nội lúc này đã biến thành căn cứ trung chuyển để đại quân vơ vét nhu yếu phẩm. Phân hạm đội mắc cạn trên biển vẫn đang điên cuồng nã pháo lên núi, hai bên đánh nhau không ai nhường ai.
Thời điểm này chính là cơ hội tốt để thu gom nhu yếu phẩm. Dưới sự dẫn dắt của vô số sĩ quan, hàng ngàn quân Sa Nga như đàn kiến bắt đầu lục soát mọi vật tư có thể sử dụng được.
Đường phèn khối lớn, rượu Rum, thịt khô, đồ hộp, muối ăn... cùng với lương thực, những thực phẩm giàu nhiệt lượng, giàu protein được tập trung lại. Binh lính khoác lên mình những chiếc ba lô nặng trĩu, bắt đầu băng đèo vượt núi tiến về phía pháo đài.
Lúc này trên tàu Thánh Peter, trong phòng đơn gần đuôi tàu, A Khắc Sâm đã phát điên. Hắn cầm chiếc ghế gỗ sồi đập mạnh vào cửa khoang: "Thả ta ra! Ta thề nhân danh Chúa, ta sẽ xử bắn ngươi! Ta nhất định phải xử bắn các ngươi..."
Rầm rầm rầm... Tiếng đập cửa dữ dội khiến mí mắt Ni Cổ Lạp Tư đứng gác bên ngoài giật liên hồi: "Trưởng quan! Ngài đừng làm khó tôi có được không? Tôi chỉ là một tên lính quèn, tôi không hiểu những đạo lý mà ngài nói. Các ngài nói đều có lý, tôi không biết phải làm sao cả..."
Đập xong cửa chính, A Khắc Sâm lại đập cửa sổ mạn tàu. Tấm kính tròn dày cộp bị đập vỡ, những mảnh thủy tinh sắc nhọn rơi xuống biển. Thế nhưng A Khắc Sâm vừa định trèo ra ngoài thì phát hiện ra cái cửa sổ nhỏ bé kia căn bản không đủ chỗ cho hắn chui lọt.
Vị thiếu tá giận dữ như con hổ đói, đi đi lại lại trong phòng. Là quý tộc cao cấp của đế quốc, hắn không thể chấp nhận sự sỉ nhục này: "Ta đã hết lần này đến lần khác cúi đầu trước các người. Các người bảo ta rút khỏi núi Thang Loan, ta chấp nhận! Các người ép ta phải rút lui lên chiến hạm trước, ta cũng đành phải chấp nhận... Bây giờ các người lại bắt ta làm kẻ đào ngũ sao?"
"Đừng tưởng ta không biết kế hoạch của các người. Các người chính là muốn bỏ rơi đám bộ binh này, các người cuối cùng vẫn là muốn bảo toàn hạm đội này, chứ không phải bộ binh..."
"Ha ha ha..." A Khắc Sâm cười như một kẻ điên: "Đúng vậy mà! Hải quân quý giá biết bao, mỗi chiến hạm đều tốn kém hàng triệu đồng, chiến hạm được tạo nên bằng cả quốc lực làm sao có thể so sánh với những tên lính nông nô hèn mọn kia chứ?"
"Chi phí huấn luyện hai vạn bộ binh cộng với tiền tuất cho tất cả những kẻ tử trận, gộp lại thì được bao nhiêu tiền? Ta nghĩ cũng chỉ bằng hai ba chiến hạm chủ lực mà thôi! Tính toán hay lắm, thật sự là tính toán hay lắm!"
"Ni Cổ Lạp Tư! Ta biết ngươi đang nghe ta nói, ta biết ngươi đang nghe... Ta nghĩ ngươi phải hiểu một điều, chiến tranh tuy tàn khốc và mất hết nhân tính, nhưng dù lúc nào đi chăng nữa, chúng ta cũng phải đảm bảo một điều: tâm chúng ta phải ngay thẳng!"
"Hạm đội này chính là muốn bỏ rơi bộ binh, bỏ rơi các người! Để họ tử thủ đến chết trên núi Thang Loan, thậm chí trở thành tù binh! Đây là điều ngươi muốn sao? Họ không coi trọng anh em bộ binh, còn ngươi thì sao, ngươi cũng không coi trọng sao?"
A Khắc Sâm tựa vào cửa khoang, đau đớn nói: "Ta biết một chỉ huy xuất sắc cần phải học những gì, ta cũng biết thế nào là hy sinh, thế nào là từ bỏ! Trong trận huyết chiến đêm qua, ta hoàn toàn có thể làm ngơ trước sự sống chết của binh lính xung phong, bất chấp mọi giá để đánh bại kẻ thù..."
"Thế nhưng, bất chấp mọi giá cũng không thể máu lạnh đến mức độ này! Bỏ rơi toàn bộ bộ binh, chính là bỏ rơi niềm tin chiến thắng của chúng ta! Chính là chứng minh chúng ta đã thừa nhận không bằng những kẻ người Trung Quốc kia!"
"Tâm ma một khi đã hình thành, sau này các người cứ thấy quân đội của Tiêu Nhạc Thiên là sẽ vô thức sợ hãi. Đến lúc đó, chiến thắng sẽ mãi mãi chẳng còn liên quan gì đến các người nữa..."
"Đây là trận đánh lớn đầu tiên giữa đế quốc Sa Nga chúng ta và Hoa tộc đấy! Nó liên quan đến sĩ khí của hai quân trong hàng chục năm tới, lúc này sao có thể tính toán những chuyện nhỏ mọn như vậy? Vì cái khí thế kia, vì để sau này chúng ta không phải đái ra quần mỗi khi gặp quân đội Hoa tộc trên chiến trường..."
"Chỉ vì cái niềm tin tất thắng đó, chúng ta cũng không thể chạy trốn! Ni Cổ Lạp Tư... coi như ta cầu xin ngươi, ta thật sự không thể làm kẻ đào ngũ!"
Hốc mắt A Khắc Sâm sưng đỏ, nước mắt nóng hổi lăn dài. Hắn dựa lưng vào cửa, từ từ trượt xuống ngồi bệt trên sàn: "Ni Cổ Lạp Tư! Ngươi có biết thân phận của ta không? Gia tộc của ta là dòng dõi quý tộc cổ xưa đã truyền thừa hàng ngàn năm tại Sa Nga, Diệp Tạp Tiệp Lâm Na... Ta không thể để gia tộc mình bị bôi tro trát trấu được! Hu hu hu..."
Thân phận quý tộc đôi khi là một đặc quyền, nhưng cũng có khi là một trách nhiệm, có thể đè nặng lên vai những người trẻ tuổi ngoài hai mươi khiến họ không thở nổi.
Đúng lúc này, cánh cửa sau lưng hắn đột nhiên mở mạnh ra, A Khắc Sâm không kịp đề phòng liền ngã nhào ra ngoài. Ni Cổ Lạp Tư túm lấy vị thiếu tá, sau đó đứng nghiêm chào hắn.
"Đại đội trưởng đại đội cảnh vệ, Ni Cổ Lạp Tư, xin tuyên thệ trung thành với ngài. Từ giây phút này, tôi chính là lưỡi dao trong tay ngài..."
Theo sau đó là tiếng gầm thấp đồng loạt trong hành lang tàu: "Toàn thể đại đội cảnh vệ, xin tuyên thệ trung thành với ngài! Từ giây phút này, chúng tôi là lưỡi dao của ngài..."
Khoảnh khắc đó, A Khắc Sâm cuối cùng đã dựa vào mị lực cá nhân, chứ không phải thân phận quý tộc, để thu phục đội quân tư nhân đầu tiên trong đời mình. Vị thiếu tá trẻ tuổi rưng rưng nước mắt, giơ tay đáp lễ.
Toàn bộ đại đội cảnh vệ hộ tống A Khắc Sâm đi xuyên qua khoang dưới, dọc đường đi khiến vô số công nhân nồi hơi, nhân viên bảo trì và người xúc than phải sững sờ... Đi qua từng khoang tàu, mọi người đến kho chứa than. Dưới sự đe dọa vũ lực của Ni Cổ Lạp Tư, thủy thủ đành phải mở cửa khoang vận chuyển than, đón lấy gió biển lạnh buốt, phía dưới chính là mặt biển xanh biếc mênh mông.
"Anh em! Từ đây đến bờ chỉ còn hơn tám mươi mét, chỉ cần chúng ta nỗ lực thì có thể bơi qua... Chỉ cần lần này chúng ta sống sót trở về, từ nay về sau sống chết phú quý có nhau!"
"Nhảy thôi!" A Khắc Sâm làm gương, là người đầu tiên nhảy xuống biển.