Đến giữa trưa, Phương Vận về nhà, ăn cơm trưa như thường lệ, dường như hoàn toàn không nhớ mình có một đứa con trai tên là Trương Kinh An.
Buổi chiều, Phương Vận tiếp tục đi làm thuê, sau khi hoàn thành công việc cùng lão Quách, đến hơn chín giờ tối mới về tới nhà.
Những công việc chân tay này đối với Phương Vận mà nói vô cùng đơn giản. Dù là đi lính, làm đình trưởng hay làm người hốt phân, đều không ảnh hưởng nhiều đến hắn. Hầu hết thời gian hắn đều đắm mình trong thế giới kỳ thư, không ngừng học tập.
Theo việc tu tập ngày càng sâu sắc, Phương Vận cảm thấy mình ngày càng gần với cấp bậc Đại học sĩ, nhiều nhất là hai tháng nữa là có thể tấn thăng. Mà hiện tại, từ lúc hắn tấn thăng Hàn lâm còn chưa đầy hai năm.
Ăn cơm tối xong, Phương Vận tiếp tục đọc sách cho đến tận khuya, cửa lớn phủ họ Trương phát ra tiếng động nhẹ.
Trương Kinh An thất thần bước vào sân, đang định về phòng ngủ thì thấy trong thư phòng của cha mình đang thắp sáng Dạ Minh Châu.
Nhìn qua cửa sổ lưu ly, Trương Kinh An nhìn ánh sáng của Dạ Minh Châu, nhìn bóng dáng của Phương Vận, sững sờ tại chỗ. Lúc này cậu mới phát hiện ra, mỗi lần thức giấc giữa đêm, cậu đều thấy cha mình đang đọc sách học tập.
Hồi tưởng lại những ngày qua, Trương Kinh An nhớ lại, khi cha ở trong quân đội hoặc lúc đi làm, thỉnh thoảng lại xuất hiện dáng vẻ như mất hồn, đồng thời đôi môi khẽ mấp máy. Lúc đó cậu không để tâm, nhưng giờ mới hiểu, lúc đó cha hẳn là đang không ngừng nhẩm thuộc các kinh điển của chúng Thánh.
Trong lòng Trương Kinh An, chỉ có ông nội Trương Vạn Không là cao lớn vĩ đại, như một pho tượng bất hủ đứng sừng sững trong lòng cậu, đã được Trương Hoa mô tả thành một anh hùng vạn năng. Còn dáng vẻ của người cha Trương Long Tượng lại cực kỳ mơ hồ, bất kể là ai cũng rất ít khi nhắc tới, hoàn toàn bị hào quang của Trương Vạn Không che lấp.
Giờ khắc này, hình ảnh người cha trong lòng Trương Kinh An trở nên cụ thể hơn.
"Đây là một người đọc sách còn khắc khổ và nỗ lực hơn cả ông nội..."
Trương Kinh An cảm thấy hổ thẹn, đồng thời nhớ tới thiếu nữ mình gặp ban ngày, trong lòng vô cùng bứt rứt.
Trương Kinh An bước nhanh về phòng, nhưng dù thế nào cũng không ngủ được. Những chuyện xảy ra trong mấy ngày nay cứ hiện lên trong đầu, mỗi khi cậu muốn ngủ, cơn buồn ngủ lại bị đôi mắt của thiếu nữ kia xua tan.
Thiếu nữ đó là cháu gái của Bình Hải Hầu. Năm xưa cha của thiếu nữ và Trương Long Tượng từng nói đùa sau khi uống rượu rằng nếu có con cái thì sẽ kết làm thông gia, gần như là đính ước từ trong bụng mẹ.
Nhưng hiện tại, một bên là thiếu nữ tôn quý như công chúa, một bên lại là thiếu niên dân dã kéo xe phân.
Trương Kinh An không thể chịu đựng nổi sự chênh lệch này.
Đến tận rạng sáng, Trương Kinh An vẫn không ngủ được, bụng kêu òng ọc, đói đến hoa mắt chóng mặt, tâm phiền ý loạn, đành phải đứng dậy đi lại trong phủ, định uống chút nước.
Văn Khúc Tinh treo cao trên bầu trời, ánh sao chiếu xuống tuyết trắng tựa như bạc, đêm đông tĩnh lặng tràn ngập vẻ đẹp lạ thường.
Dạ Minh Châu trong thư phòng vẫn sáng.
Trương Kinh An ngẩn ngơ nhìn, cho đến khi lạnh đến mức không thể chịu nổi nữa, cậu bước nhanh vào thư phòng, đóng cửa lại, hai tay khẽ xoa vào nhau, không ngừng hà hơi.
Phương Vận đặt cuốn sách trong tay xuống, ngẩng đầu nhìn Trương Kinh An, ánh mắt bình thản.
Trương Kinh An liếc nhìn cha, trên mặt lộ vẻ hổ thẹn, giả vờ tự nhiên hỏi: "Lạnh thế này, sao không bảo hạ nhân chuẩn bị chậu than?"
"Ta là Hàn lâm, thời tiết này không làm khó được ta. Sao con vẫn chưa ngủ?" Phương Vận hỏi.
"Không ngủ được." Trương Kinh An đáp.
"Ngày mai tiếp tục đi làm chứ?" Giọng điệu của Phương Vận có chút kỳ lạ.
Trương Kinh An nhìn Phương Vận, im lặng không nói. Rõ ràng mình đang đứng, nhưng cảm thấy ánh mắt của người đang ngồi kia toát ra một vẻ siêu nhiên, như thể đang đứng trên đỉnh núi nhìn xuống mình. Thế mà bản thân lại không cảm thấy khó chịu.
"Con... không muốn làm nữa." Lời của Trương Kinh An gần như rặn ra từ kẽ răng, mặt cậu dần đỏ lên.
"Nếu không làm việc này, ta có một nghề tốt hơn, kiếm được nhiều hơn nghề này rất nhiều. Một tháng kiếm vài trăm lượng bạc là chuyện dễ như trở bàn tay, lễ tết còn nhiều hơn nữa." Phương Vận nói.
Nếu là Trương Kinh An trước kia, hẳn sẽ rất phấn khích, nhưng giờ cậu chỉ lộ vẻ tò mò hỏi: "Nghề gì?"
"Ta dẫn con đi, con cầm bát. Đến nhà các đại gia ở Kinh Châu xin cơm, đi ăn mày." Phương Vận mặt không cảm xúc nói.
Trương Kinh An theo bản năng nhớ lại cảnh tượng xảy ra ngày hôm nay, nhớ đến đôi mắt của thiếu nữ kia, mặt đỏ bừng.
"Cha..." Trương Kinh An không nói nên lời.
"Nếu con không làm người hốt phân, ta chỉ có thể dẫn con đi làm ăn mày." Phương Vận nói.
"Cha đường đường là Châu Giang Hầu, Hàn lâm của nhân tộc, mà lại hạ mình đi làm ăn mày sao?" Trương Kinh An hỏi.
"Ta ngay cả hốt phân còn làm được, ăn mày thì có là gì?" Phương Vận không chút bận tâm.
Ngoài cửa sổ gió lạnh gào thét, thư phòng chìm vào tĩnh lặng.
Trương Kinh An ngồi xuống đối diện Phương Vận.
Òng ọc...
Trương Kinh An vô cùng xấu hổ, khẽ hắng giọng nói: "Con không đi làm, con có thể đọc sách."
Trong thư phòng vang lên giọng nói lạnh lùng của Phương Vận: "Muốn làm gì thì làm, con tưởng con là ai? Con là Thiên vương lão tử, hay là Bán Thánh của nhân tộc!"
Cả thư phòng rung lên bần bật.
Mặt Trương Kinh An trắng bệch, lòng cậu chìm xuống đáy vực. Cậu vốn tưởng mình còn đường lui, nếu thật sự không chịu nổi khổ cực thì cùng lắm là đến học đường đọc sách, trà trộn mười mấy năm, có lẽ có thể đỗ Đồng sinh. Đợi người cha nghịch chủng này chết đi, mình chính là Châu Giang Hầu, dù thế nào đi nữa thì cả đời cũng không phải lo nghĩ.
Thế nhưng, những lời này dường như đã đập tan thứ gì đó, Trương Kinh An rơi vào nỗi hoảng sợ vô tận.
Trương Kinh An cẩn thận ngẩng đầu, phát hiện người cha vô cùng lạnh lùng. Rõ ràng chỉ cách nhau một cái bàn, vậy mà như thể cách nhau cả một dãy núi, như thể đứng ở hai thế giới khác biệt.
Trong lòng Trương Kinh An trào dâng nỗi hối hận, theo thời gian trôi qua, nỗi hối hận này càng lúc càng đậm đặc, thậm chí hình thành lòng căm thù chưa từng có đối với chính mình. Hận sự ngu xuẩn của bản thân, hận sự tự đại, hận sự mù quáng của chính mình.
Rõ ràng mình biết đọc sách là con đường tốt nhất, vậy mà lại giận dỗi, trốn tránh, hoang tưởng, cuối cùng chịu đủ mọi khổ sở, không những không làm nên trò trống gì, thậm chí ngay cả đường lui cuối cùng cũng bị cắt đứt.
Phương Vận đặt một khối ngọc thô to bằng nắm đấm lên bàn, khối ngọc thô phần lớn trông như đá, nhưng thỉnh thoảng lại có một hai đường vân ngọc trong suốt.
Sau khi khối ngọc thô này xuất hiện trong thư phòng, Trương Kinh An chỉ cảm thấy đầu óc vô cùng tỉnh táo, hít một hơi thậm chí có thể no bụng, không cảm thấy đói nữa, những cảm xúc tiêu cực trong lòng cũng dần giảm bớt.
"Đây là Tài Khí Ngọc ta lấy được từ mật thất của nhà họ Cẩu. Ngày đó ta đã quyết định, sau khi tìm thợ mài giũa tốt sẽ tặng cho con mang theo bên người. Thế nhưng, con đã làm ta thất vọng." Phương Vận nói xong, thu Tài Khí Ngọc lại.
Ánh sáng trong mắt Trương Kinh An nhạt dần theo sự biến mất của Tài Khí Ngọc. Khối ngọc đó dường như mang theo tất cả của cậu, rút cạn cơ thể cậu, đồng thời rót vào thứ mang tên "hối hận".
Tài Khí Ngọc, đối với bất kỳ người đọc sách nào trong Văn giới đều là chí bảo quan trọng ngang hàng với văn bảo của Bán Thánh. Chỉ cần có được, con người sẽ trở nên thông minh, dù có lười biếng đến đâu cũng sẽ được Tài Khí Ngọc kích phát toàn bộ tiềm năng, trở thành học sinh ưu tú.
Trong Khổng Thánh Văn giới có câu nói rất hay, dù là một con lợn nhận được Tài Khí Ngọc cũng có thể đỗ Tú tài.
Trương Kinh An không thể tin nổi, mình rõ ràng có một cơ hội nhận được Tài Khí Ngọc, vậy mà lại ngu xuẩn từ bỏ.