Trương Thanh Phong mỉm cười, nói: "Chúng ta mới tới nơi này, đối với Lưỡng Giới Sơn vẫn chưa hiểu rõ lắm. Tối nay nếu có thời gian nhàn rỗi, không biết hai vị thư biện có thể nể mặt, cùng nhau đàm đạo thi từ văn chương chăng?"
Hai vị Cử nhân nhìn nhau, Giải Bỉnh Tri không nói gì, Khuất Đồng gật đầu, đáp: "Công vụ ở Lưỡng Giới Sơn vô cùng bận rộn, thường là không có thời gian rảnh. Nếu có dịp, ngồi lại đàm luận thi văn cũng là một việc tao nhã."
"Như vậy thì tốt quá." Trương Thanh Phong mỉm cười nói.
Phương Vận biết tâm tư của Trương Thanh Phong. Thực ra những lời này vốn nên do chính mình nói ra, nhưng nhớ tới thái độ của hai vị Cử nhân trước đó, đặc biệt là sự bất mãn và thiếu kiên nhẫn của Khuất Đồng, khiến Phương Vận chẳng buồn giao thiệp với người này.
Lưỡng Giới Sơn không giống những nơi khác, đây là trọng địa của Nhân tộc, quản lý vô cùng nghiêm ngặt. Phương Vận tin rằng dù Khuất Đồng có thủ đoạn thông thiên, cũng không dám giở trò cản trở mình.
Trương Thanh Phong đưa mắt ra hiệu cho Phương Vận, Phương Vận gật đầu, hiểu rằng lão tướng quân Trương muốn nói chuyện này cứ để ông ứng phó, hơn nữa đường đường là Châu Giang Hầu thì không thích hợp đi lấy lòng hai vị Cử nhân.
Đi được một lúc, Trương Thanh Phong mỉm cười hỏi: "Hai vị Tổng thư, người ta vẫn nói Lưỡng Giới Sơn vô cùng đặc biệt, sao thoạt nhìn nơi đây chẳng khác gì Văn Giới của chúng ta?"
Khuất Đồng lười biếng đáp: "Lưỡng Giới Sơn là nơi giao thoa giữa hai giới, nếu các Thánh không dùng thủ đoạn, nơi này sẽ tràn ngập những cơn bão kỳ dị, bầu trời sẽ là những tia hung quang rực rỡ mà nguy hiểm. Để Nhân tộc chúng ta có thể sinh sống ở đây, tự nhiên phải che đậy đi một vài thứ."
Giải Bỉnh Tri mỉm cười nói: "Lưỡng Giới Sơn rất lớn, là một quần thể thành phố khổng lồ có thể chứa tới mấy tỷ người. Ngay cả Khổng Thành, nơi lớn nhất của Nhân tộc cũng không thể sánh bằng nơi này. Nơi chúng ta đang đứng chỉ là khu vực chuẩn bị chiến tranh của Lưỡng Giới Sơn mà thôi, cách khu vực giao chiến phía trước ít nhất trăm dặm."
Mọi người trong Châu Giang quân khẽ gật đầu.
Trương Thanh Phong hỏi: "Hai vị Tổng thư có thể giới thiệu sơ qua về Lưỡng Giới Sơn được không?"
"Để tiểu Giải nói đi." Khuất Đồng nói.
Giải Bỉnh Tri gật đầu, nói: "Nhìn từ trên cao, Lưỡng Giới Sơn giống như một chiếc quạt, hẹp ở phía Bắc và rộng ở phía Nam. Phía Bắc xa nhất chính là tường thành Lưỡng Giới Sơn nổi tiếng, bên ngoài tường thành chính là Yêu Giới. Từ tường thành Lưỡng Giới Sơn kéo dài đến ba mươi dặm là khu vực giao chiến, tướng sĩ sống ở đây phải sẵn sàng chiến đấu bất cứ lúc nào. Từ khu vực giao chiến đi về phía Nam hai trăm dặm là khu vực chuẩn bị chiến tranh, chúng ta đang ở trong phạm vi này."
"Người sống trong khu vực chuẩn bị chiến tranh đều có khả năng phải đi tới khu vực giao chiến, chiến đấu trên tường thành Lưỡng Giới Sơn. Tướng sĩ ở khu vực chuẩn bị chiến tranh mỗi ngày chủ yếu làm hai việc: một là học tập kiến thức về Yêu Man, hai là thao luyện, thao luyện và lại thao luyện! Chỉ khi đạt đến tiêu chuẩn nhất định mới có tư cách đi tới Lưỡng Giới Sơn, nếu không, trừ khi tướng sĩ phía trước tử trận hết, còn không thì vĩnh viễn không có tư cách tham chiến."
"Nơi này cách tường thành Lưỡng Giới Sơn tận mấy trăm dặm, có lầu các và núi non che chắn nên không thể nhìn thấy tường thành. Đi tiếp về phía Nam chính là khu vực cư trú chiếm diện tích lớn nhất. Từ vài trăm năm trước, Nhân tộc đã không ngừng di cư tới Lưỡng Giới Sơn, tướng sĩ ở khu vực chuẩn bị hoặc giao chiến, còn gia đình họ thì ở khu vực cư trú. Khu vực cư trú tương đối an toàn và nhàn nhã, tuy nhiên, các người không có người thân ở đó nên không thể tới đó được. Phía Nam cùng chính là đường thông tới Thánh Nguyên Đại Lục."
Trương Thanh Phong cảm thán: "Toàn thể Nhân tộc đều biết sự hy sinh của người Lưỡng Giới Sơn, nghe nói tất cả những người sống ở Lưỡng Giới Sơn đều sinh ra là để chống lại Yêu Man. Nữ giới phải chịu trách nhiệm trồng trọt chăn nuôi hoặc làm việc trong công xưởng; nam giới hầu hết đều bị huấn luyện thành binh lính, gần như không thể làm nghề khác. Hai vị vất vả rồi."
Trên mặt Khuất Đồng và Giải Bỉnh Tri hiện lên vẻ phức tạp.
Giải Bỉnh Tri nói tiếp: "Trong Lưỡng Giới Sơn có rất nhiều ngọn núi nhỏ, tổng cộng có ba mươi sáu ngọn núi lớn. Tương truyền, giữa hai giới vốn là hư không bị xé rách, sau này Khổng Thánh luyện núi định giới, trấn áp sức mạnh hư không, hình thành nên quần sơn Lưỡng Giới. Vì vậy, đừng thấy Lưỡng Giới Sơn được bao quanh bởi núi non, nếu có thể xuyên qua quần sơn nhìn sang hai phía Đông Tây, sẽ thấy sức mạnh vĩ đại của hai giới và dòng chảy hư không đáng sợ, đủ sức dễ dàng xé nát cả Bán Thánh..."
Mọi người vừa đi vừa nghe Giải Bỉnh Tri giảng giải mọi điều về Lưỡng Giới Sơn.
Gần tới cửa thung lũng, Trương Thanh Phong hỏi: "Châu Giang quân chúng ta khoảng bao lâu thì có thể rời khỏi khu vực chuẩn bị chiến tranh để tới khu vực giao chiến?"
Giải Bỉnh Tri quay đầu nhìn các tướng lĩnh Châu Giang quân, trầm mặc một lát rồi chậm rãi nói: "Các người may mắn đấy, có lẽ trong vòng một tháng sẽ đi thôi."
"Ồ, tại sao lại vậy?"
"Nghe nói là vì tướng sĩ Văn Giới không thể ở lại Lưỡng Giới Sơn lâu dài, nên đều phải tham chiến sớm nhất có thể." Giải Bỉnh Tri nói.
Các tướng lĩnh Châu Giang quân nhìn nhau, trong lòng đầy mâu thuẫn. Ai cũng muốn lập công danh, nhưng không ai muốn bị đẩy vội vã ra chiến trường như thế.
Mọi người bước ra khỏi cửa thung lũng rồi nhìn ra xung quanh.
Đây là một thao trường cực lớn, có hình chữ nhật không đều, nơi dài nhất vượt quá mười dặm, những nơi khác của Nhân tộc tuyệt đối không thể có thao trường rộng rãi như vậy.
Dưới bầu trời quang đãng, ánh mặt trời rực rỡ, có hơn một triệu người đang thao luyện, tiếng giết vang tận trời, chiến ý ngút ngàn, khiến tất cả mọi người trong Châu Giang quân đều thở gấp, chỉ muốn lập tức lao vào thao luyện.
"Châu Giang Hầu, sau này chúng ta sẽ kề vai sát cánh chiến đấu rồi." Một giọng nói già nua vang lên.
Phương Vận cùng các tướng lĩnh Châu Giang quân nhìn theo hướng phát ra âm thanh.
Kỳ Sơn Hầu Cẩu Bảo đang dẫn theo Kỳ Sơn quân mới chỉnh biên chậm rãi đi tới từ một phía.
Phương Vận và Cẩu Bảo bốn mắt nhìn nhau.
Sau khi Trương Vạn Không chết, Cẩu Bảo từng dẫn người xông vào phủ Châu Giang Hầu, cướp đi đại kỳ của Châu Giang quân làm chiến lợi phẩm.
Năm ngoái, Phương Vận xông thẳng vào phủ Kỳ Sơn Hầu của Cẩu Bảo, không những đoạt lại đại kỳ Châu Giang quân mà còn cướp luôn cả đại kỳ của Kỳ Sơn quân.
Cẩu Bảo vẫn luôn không nhắc tới chuyện đại kỳ Kỳ Sơn Hầu. Ban đầu Phương Vận cứ ngỡ Cẩu Bảo đang âm thầm chuẩn bị, nhưng sau này mới biết, Cẩu Bảo đang đợi Sở Vương ra tay, đáng tiếc là cuối cùng Sở Vương thất bại.
"Kỳ Sơn Hầu đại nhân, ở Lưỡng Giới Sơn, mọi việc đều tuân theo mệnh lệnh của Binh bộ Lưỡng Giới Sơn, cho nên Châu Giang quân chúng ta không còn chịu sự tiết chế của ngài nữa. Nếu có cơ hội trở về nước Sở, mong Kỳ Sơn Hầu bẩm báo sự thật với Sở Vương."
"Lão phu cũng vừa mới biết chuyện này, nhất định sẽ bẩm báo với Sở Vương. Tuy nhiên... xin Châu Giang Hầu hãy trả lại đại kỳ Kỳ Sơn quân cho ta."
Sắc mặt Cẩu Bảo vàng vọt, khuôn mặt như gỗ mục điêu khắc, không cảm nhận được chút sinh khí nào, ánh mắt lẫn giọng điệu đều lạnh băng.
"Cẩu Đại học sĩ nói đại kỳ Kỳ Sơn quân bị mất sao? Đây là chuyện lớn đấy. May mà đại kỳ Châu Giang quân của chúng ta vẫn còn." Phương Vận nói.
"Khi lão phu rời nhà, ngươi xông vào Cẩu gia đoạt lấy đại kỳ, xin hãy vật quy nguyên chủ." Cẩu Bảo lặp lại lần nữa.
"Vậy năm đó Cẩu Đại học sĩ đoạt đại kỳ Châu Giang quân là vì lý do gì?"
"Tất nhiên là để bảo vệ danh dự cho Châu Giang quân, tránh việc phủ Châu Giang Hầu suy tàn rồi đến cả đại kỳ cũng không giữ nổi!"
Phương Vận gật đầu nói: "Ồ, ta cũng có suy nghĩ giống Cẩu Đại học sĩ. Đã vậy, vì Cẩu gia không xứng với đại kỳ Kỳ Sơn quân, thì bản Hầu thay mặt bảo quản vậy."
Khóe miệng Kỳ Sơn Hầu lộ ra nụ cười lạnh: "Ta biết ngươi đã là Đại học sĩ cảnh giới Cách Vật, tuy nhiên, không phải chỉ có một mình ngươi nhận được lợi ích từ vết nứt của Văn Khúc Tinh đâu!"