Huyền Vũ Môn (tám)
Lý Hiếu Cung trừng mắt, không muốn nói lời nào.
Sắc mặt Lý Nguyên Cát trầm xuống, lên tiếng: "Vậy ta hạ lệnh từ bỏ chống cự nhé?"
Lý Hiếu Cung nghiến răng, hung dữ nói: "Ngươi được lắm!"
Lý Nguyên Cát nhếch miệng cười: "Thế mới đúng chứ!"
Đúng cái đầu nhà ngươi! Lý Hiếu Cung thầm chửi rủa trong lòng.
Lý Nguyên Cát lại vỗ vai Lý Hiếu Cung, nói tiếp: "Đường huynh, giúp ta chính là giúp ngươi. Nhị ca ta ngay cả anh em ruột thịt cũng xuống tay được, đại ca ta cũng đang chuẩn bị ra tay với anh em, chỉ có ta là chưa từng nghĩ tới chuyện này. Cho nên dù là đại ca ta lên ngôi hay nhị ca ta lên ngôi, ngươi đều sẽ không có ngày lành. Vì vậy, chỉ có giúp ta, ngươi mới có thể tự tranh lấy cho mình một tương lai tốt đẹp."
Hừ! Lý Hiếu Cung cười lạnh trong lòng, thầm mắng một câu: "Ngươi cũng chẳng phải thứ tốt lành gì."
"Nguyên Cát, ngươi đừng có vu khống ta, ta chưa bao giờ nghĩ tới việc làm hại bất cứ ai trong các ngươi." Lý Kiến Thành nghe Lý Nguyên Cát nói xấu mình ngay trước mặt, trong lòng vô cùng khó chịu, nên không chút do dự lên tiếng biện bạch.
Lý Nguyên Cát chẳng buồn để ý đến Lý Kiến Thành, Lý Hiếu Cung cũng vậy. Những việc Lý Kiến Thành đã làm và dự định làm, họ đều biết rõ, làm sao có thể tin vào lời quỷ biện của hắn.
Nói không khách khí, nếu đổi vị trí của Lý Kiến Thành và Lý Thế Dân hiện tại, chưa biết chừng Lý Kiến Thành còn tàn độc hơn cả Lý Thế Dân.
"Đường huynh, ngươi hãy nhớ kỹ, sau khi đoạt được An Lễ Môn, nhất định phải tử thủ, dù thế nào cũng không được để nhị ca và đám người đó rời đi, nếu không Đại Đường ta sẽ gặp đại nạn." Lý Nguyên Cát nhìn chằm chằm Lý Hiếu Cung, vẻ mặt nghiêm trọng nhắc nhở.
Đây là việc quan trọng nhất trong cuộc biến loạn cung đình lần này, không được phép xảy ra bất kỳ sai sót nào, nếu không tất cả những người tham gia đều sẽ trở thành tội nhân thiên cổ.
Lý Hiếu Cung thấy Lý Nguyên Cát nghiêm túc chưa từng có, do dự một lát rồi cũng gật đầu.
"Được rồi, những gì cần dặn ta đã dặn xong, ngươi mau chóng tới Cam Lộ Môn chờ binh mã của Tả Giám Môn Phủ tập hợp đi." Khi binh sĩ ở Thần Long Môn và An Nhân Môn chạy đến trước Cam Lộ Điện, Lý Nguyên Cát ra hiệu cho Lý Hiếu Cung có thể rời đi.
Binh sĩ của Cam Lộ Môn, Thần Long Môn và An Nhân Môn cộng lại có chừng hai ngàn người, cộng thêm một ngàn năm trăm Trường Lâm Binh dưới trướng Lý Kiến Thành, cùng hơn năm trăm bộ khúc do anh em Tiết Vạn Thuật, Tiết Vạn Triệt thống lĩnh, tổng cộng hơn bốn ngàn người. Nếu lấy Cam Lộ Điện làm lá chắn, hẳn là có thể cầm chân Lý Thế Dân một thời gian.
Số binh mã còn lại không cần tập trung về Cam Lộ Điện nữa, cứ để Lý Hiếu Cung dẫn tới An Lễ Môn là được.
Lý Hiếu Cung lườm Lý Nguyên Cát một cái đầy ác ý rồi vội vã rời đi.
Sau khi Lý Hiếu Cung đi khỏi, Lý Nguyên Cát ra lệnh cho toàn bộ binh mã trước Cam Lộ Điện: "Tất cả vào trong Cam Lộ Điện, lấy điện làm nơi nương tựa, nghênh chiến quân phản nghịch!"
Đám người Tiết Vạn Thuật cùng binh sĩ các cửa thành gần như không chút do dự, lập tức chạy về phía Cam Lộ Điện.
Lý Kiến Thành vẫn còn do dự, người của hắn cũng đứng yên tại chỗ không nhúc nhích.
Lý Nguyên Cát lạnh lùng liếc nhìn Lý Kiến Thành một cái: "Nếu ngươi không muốn chết thì giao người của ngươi cho ta."
Lý Kiến Thành nghiến răng nói: "Tại sao ta phải tin ngươi? Ngộ nhỡ ngươi lừa ta vào trong điện rồi giở trò xấu thì sao?"
Lý Nguyên Cát cười lạnh: "Tùy ngươi!" Nói xong, hắn cầm đại đao bước vào Cam Lộ Điện.
Lý Kiến Thành đứng tại chỗ, thần sắc biến đổi liên tục, trong lòng đang vô cùng giằng xé và do dự.
Triệu Thành Ung ngập ngừng nói: "Điện hạ, Tần Vương sắp dẫn người giết tới nơi rồi, bây giờ không phải lúc do dự đâu ạ."
Lý Kiến Thành trừng mắt nhìn Triệu Thành Ung: "Trước có sói, sau có hổ, ngươi bảo ta phải làm sao?"
Triệu Thành Ung nghiến răng: "Chi bằng cứ nghe theo Tề Vương điện hạ..."
Lý Kiến Thành nhìn Triệu Thành Ung bằng ánh mắt như nhìn kẻ phản bội.
Triệu Thành Ung chắp tay, trầm giọng nói: "Điện hạ, hiện giờ người duy nhất có thể cứu ngài chính là Tề Vương. Tuy trước đó Tề Vương từng khiến thủ quân Nghi Thu Môn phản chiến, suýt chút nữa hại ngài rơi vào cảnh vạn kiếp bất phục, nhưng từ đầu đến cuối Tề Vương không hề có ý hại ngài, ngược lại, ngài ấy đã cứu ngài ít nhất hai lần. Vì vậy, thần cho rằng Tề Vương chắc chắn sẽ không làm hại ngài."
Lý Kiến Thành bán tín bán nghi suy ngẫm lại mọi chuyện xảy ra kể từ khi gặp Lý Nguyên Cát và người của hắn. Nhưng hắn còn chưa kịp nghĩ thông suốt các chi tiết thì người của Lý Thế Dân đã giết tới.
Một mũi nỏ tiễn mang theo kình phong sượt qua vai hắn, cắm phập xuống phía sau, găm theo một mảng thịt lớn trên vai hắn. Hắn cảm nhận được cơn đau rát truyền đến từ vai, cùng một luồng hơi lạnh từ xương cụt xộc thẳng lên tận đỉnh đầu.
Hắn không chút do dự nói với Triệu Thành Ung: "Ta tạm tin ngươi một lần, nếu ngươi hại ta, dù có chết ta cũng kéo ngươi chết theo."
Nói đoạn, không đợi Triệu Thành Ung phản ứng, hắn vội vã dẫn người chạy về phía Cam Lộ Điện.
Triệu Thành Ung nhìn bóng lưng có phần chật vật của Lý Kiến Thành, cười khổ một tiếng rồi gọi anh em theo sau.
Khi nhóm người tiến vào Cam Lộ Điện, Lý Nguyên Cát đã chỉ đạo Tiết Vạn Thuật và Tiết Vạn Triệt bố trí xong phòng thủ bên trong.
Lấy Cam Lộ Điện làm lá chắn thực ra không thuận lợi bằng việc dựa vào một ngọn núi hay một thung lũng. Nhưng trong cung chẳng có ngọn núi hay thung lũng nào để làm lá chắn, đành phải chọn phương án thứ hai.
Hơn nữa, phía sau Cam Lộ Điện chính là Cam Lộ Môn, nơi tập trung các cung điện chính của Thái Cực Cung. Nếu không giữ được Cam Lộ Điện, vẫn có thể lui về cố thủ tại Cam Lộ Môn, Lưỡng Nghi Môn, Chu Minh Môn, Thái Cực Môn. Cứ tiêu hao qua từng lớp cửa như vậy, chắc chắn sẽ vắt kiệt thể lực của quân sĩ Hữu Truân Vệ, đủ để cầm cự cho đến khi Lý Uyên dẫn đại quân tới.
Đây chính là lý do Lý Nguyên Cát chọn giao chiến với Lý Thế Dân tại Cam Lộ Điện. Mục đích hắn vào cung tham gia chính biến của Lý Thế Dân không phải để giết địch, cũng không phải để làm "chim sẻ rình bọ ngựa", nên không cần thiết phải phân thắng bại hay tử chiến đến cùng với Lý Thế Dân.
Hắn chỉ muốn kéo cả Lý Kiến Thành và Lý Thế Dân xuống khỏi "thần đàn", biến họ thành những kẻ mang tội, sau đó ép họ chấp nhận đề nghị của mình mà thôi.
Chỉ cần Lý Kiến Thành và Lý Thế Dân mang thân phận tội nhân, họ sẽ không còn tư cách đưa ra điều kiện với Lý Uyên hay với hắn nữa. Khi đó, họ chỉ còn hai con đường: Một là đồng ý với đề nghị của hắn; hai là bị Lý Uyên bãi quan tước, tước đoạt quyền lực, đày làm thứ dân.
Dù sao đi nữa, một kẻ đang giết anh em, một kẻ chuẩn bị giết anh em, Lý Uyên dù có coi trọng và cưng chiều họ đến đâu cũng không thể để họ tiếp tục ngồi ở vị trí Thái tử và Tần Vương được nữa.
Lý Uyên coi trọng cơ nghiệp nhà họ Lý, coi trọng sự kế thừa trật tự của ngôi vị Đại Đường, nhưng ông cũng coi trọng mạng sống của các con mình. Nếu các con cứ giết hại lẫn nhau không dứt, lỡ như giết đến mức tuyệt tự dòng chính, thì dù ông có coi trọng cơ nghiệp nhà họ Lý đến đâu đi chăng nữa cũng có ích gì?
"Triệu Thành Ung, ngươi dẫn một ngàn người canh giữ cửa điện, năm trăm người còn lại giao cho Tiết Vạn Triệt thống lĩnh!" Sau khi Lý Kiến Thành và Triệu Thành Ung dẫn người vào điện, Lý Nguyên Cát không chút do dự giao nhiệm vụ khó khăn nhất cho Triệu Thành Ung.
Triệu Thành Ung cười khổ không nói lời nào.
Lý Kiến Thành bất mãn: "Tại sao lại bắt người của ta canh cửa? Sao không để người của ngươi làm?"
Canh giữ cửa nghĩa là phải đối mặt với đợt tấn công trực diện của quân Lý Thế Dân, áp lực sẽ rất lớn, thương vong chắc chắn sẽ rất thảm khốc. Lý Kiến Thành vốn chỉ còn lại ngần ấy người, sau khi mất một nửa ở An Lễ Môn và Hoằng Văn Điện, nếu còn tổn thất nữa thì hắn thành tư lệnh không quân mất, tất nhiên hắn không muốn.
Lý Nguyên Cát không chút do dự rút đại đao trong tay ra, lạnh lùng nhìn chằm chằm Lý Kiến Thành: "Nghe ta hay nghe ngươi?"
Lý Kiến Thành ấm ức há miệng, cuối cùng vẫn phải khuất phục trước sự đe dọa của Lý Nguyên Cát. Hắn không thể không phục, vì Lý Nguyên Cát rút đao không phải để hù dọa, mà là thực sự dám ra tay.
"Nhớ kỹ, khi không trụ nổi nữa thì phải báo cho ta, tuyệt đối đừng cậy mạnh." Lý Nguyên Cát thấy Lý Kiến Thành đã phục tùng, không thèm để ý đến hắn nữa mà quay sang dặn dò Triệu Thành Ung.
Triệu Thành Ung chắp tay hành lễ: "Thần biết nặng nhẹ!"
"Vút vút vút vút!"
"Giết!"
Khi Triệu Thành Ung dẫn người lập trận ở cửa Cam Lộ Điện, Lý Thế Dân đã giết tới nơi. Đội tiên phong do Trình Giảo Kim và Vũ Văn Sĩ Cập dẫn đầu, sau khi xông đến trước Cam Lộ Điện, trước tiên là một trận mưa tên, sau đó không chút do dự dẫn quân xông lên bậc đá.
"Lập trận!" Triệu Thành Ung thấy Trình Giảo Kim dẫn đầu xông lên bậc đá, liền trầm giọng ra lệnh với vẻ mặt nghiêm nghị.
Trường Lâm Binh bên cạnh hắn nhanh chóng kết thành một chiến trận, bịt kín cửa Cam Lộ Điện. Thực ra họ không giỏi tác chiến bộ binh, càng không giỏi tác chiến theo cách này. Nhưng Lý Kiến Thành nhất quyết bắt họ làm bộ binh, họ chỉ còn cách đâm lao phải theo lao.
Tuy nhiên cũng may, họ tòng quân đã lâu, sớm đã hình thành tố chất chiến đấu cực cao, một số người trước kia từng làm bộ binh, nên đối mặt với bất kỳ chiến trường nào, họ đều có phương án đối phó và quyết tâm tử chiến. Vì vậy, dù đối mặt với quân số đông gấp bội, họ cũng không hề sợ hãi.
Lý Nguyên Cát nhìn qua lỗ hổng do nỏ tiễn bắn ra, sau khi dặn dò Tiết Vạn Thuật và những người khác chớp thời cơ bắn tên, hắn cầm lấy một cây nỏ tiễn, nhắm vào ô cửa sổ dán giấy lụa của Cam Lộ Điện rồi phóng ra.
Mũi nỏ tiễn vút đi, xuyên thủng một lỗ trên cửa sổ Cam Lộ Điện, trong chớp mắt đã bay đến trước mặt đám người Lý Thế Dân. Khi họ kịp phản ứng, mũi tên đã găm thẳng vào ngực Trương Công Cẩn, xuyên thấu qua người hắn.
Đám người Phòng Huyền Linh cố nén nỗi kinh hoàng, nhanh chóng tụ lại trước mặt Lý Thế Dân, trừng mắt nhìn chằm chằm vào ô cửa sổ Cam Lộ Điện, đề phòng mũi tên tiếp theo.
"Một tiễn xuyên giáp, dư lực vẫn còn, chỉ có Nguyên Cát mới có bản lĩnh này!" Lý Thế Dân tận mắt chứng kiến Trương Công Cẩn ngã nhào xuống ngựa, sắc mặt nặng nề nói. Tuy xe nỏ cũng có thể đạt được hiệu quả này, nhưng nhóm người Lý Nguyên Cát không có xe nỏ, nên người có thể dùng một mũi tên xuyên thủng bộ giáp gia truyền lẫn thân thể Trương Công Cẩn, chắc chắn chỉ có thể là Lý Nguyên Cát.
"Truyền lệnh cho tất cả mọi người, cẩn thận ám tiễn!"