Lý Nguyên Cát cười như không cười hỏi: "Vậy nếu họ thấy thánh chỉ của cha ta mà vẫn không chịu quy thuận thì sao?"
Ngụy Trưng chậm rãi đứng thẳng người, nghiêm nghị đáp: "Vậy thì thần sẽ phải hỏi cho ra lẽ, xem họ là trung hay gian. Thần cũng sẽ công khai những hành vi của họ ra trước bàn dân thiên hạ, để sĩ lâm cùng nhau tẩy chay."
Lý Nguyên Cát giả vờ bừng tỉnh: "Ra là vậy! Vậy chuyện này giao cho ngươi đó."
Ngụy Trưng lại cúi người hành lễ: "Đa tạ điện hạ đã tin tưởng."
Lý Nguyên Cát cười ha hả: "Không cần đa lễ, ngươi chủ động xin gánh vác thêm việc là sự công nhận đối với ta, ta đương nhiên phải tin tưởng ngươi hơn rồi."
Ngụy Trưng đứng dậy, trịnh trọng gật đầu.
Sau đó là một hồi nhìn nhau trân trối.
Hồi lâu sau, Ngụy Trưng không nhịn được chủ động mở lời: "Điện hạ, thánh chỉ của Thánh nhân..."
Lý Nguyên Cát lại giả vờ như mới nhớ ra: "Suýt chút nữa ta quên mất chuyện này, ngươi đừng vội..."
Nói đoạn, Lý Nguyên Cát cầm bút lên bắt đầu viết, miệng còn nói: "Ta viết cho ngươi ngay đây..."
Khóe miệng Ngụy Trưng giật giật.
Hảo hảo, thánh chỉ của Hoàng đế mà ngươi lại tự viết sao?!
Việc này thì khác gì soán vị đâu chứ?!
Ép thiên tử để ra lệnh cho chư hầu chính là nói loại người như ngươi đấy! Quân gian tặc!!
Ngụy Trưng gào thét trong lòng, nhưng ngoài miệng không thốt ra một lời.
Không phải ông không muốn nói, mà là không thể nói.
Qua quan sát, ông nhận thấy Lý Nguyên Cát thực ra là một người khá giữ quy tắc.
Lý Nguyên Cát dám viết thánh chỉ ngay trước mặt ông, chứng tỏ Lý Uyên đã trao cho Lý Nguyên Cát quyền hạn này rồi.
Cho nên dù ông có chỉ ra việc này là không đúng, nếu có kiện lên tận mặt Lý Uyên, thì Lý Uyên cũng sẽ không chút do dự mà đáp rằng: "Ta bảo nó viết đấy, ngươi có ý kiến gì?"
Đến lúc đó, ông chỉ có nước rơi vào cảnh tiến thoái lưỡng nan, nên đành giả vờ như không thấy gì cả.
Thể thức của thánh chỉ từ xưa đến nay là đi từ đơn giản đến phức tạp, trái ngược hoàn toàn với văn tự. Ban đầu, thánh chỉ được viết trên lụa, vì người xưa có thói quen dùng hai ba chữ để tóm tắt cả một đoạn dài, nên thánh chỉ thuở sơ khai chỉ có hơn trăm chữ.
Sau đó theo thời gian, độ dài dần tăng lên, thành vài trăm, thậm chí hàng ngàn chữ. Đến thời nhà Thanh, những bản thánh chỉ rườm rà còn dài tới cả trượng.
May thay, thánh chỉ thời Đường chỉ cần vài trăm chữ là đủ, nên Lý Nguyên Cát viết rất nhanh, rồi sai người đến điện Lưỡng Nghi mời Lý Uyên đóng ấn tỷ.
Những chỉ dụ trực tiếp ban xuống cho quan viên, không liên quan đến việc thay đổi tước vị, quan chức, quyền hạn hay công việc chính sự, thì không cần thông qua môn hạ tỉnh, mà Lý Uyên có thể trực tiếp ban xuống. Người ta thường gọi đó là trung chỉ.
Chỉ là thời Đường không có khái niệm trung chỉ, nên người thời đó thích gọi là chiếu dụ.
Người được phái đi mời Lý Uyên đóng ấn quay về rất nhanh, đi cùng còn có Lưu Tuấn, trên tay Lưu Tuấn đang bưng một cái hộp.
Ngụy Trưng nhìn thấy cảnh này thì kinh ngạc, vô thức đứng bật dậy, ánh mắt dán chặt vào cái hộp trong tay Lưu Tuấn, không rời một tấc.
Lý Nguyên Cát thấy cái hộp trong tay Lưu Tuấn cũng giật mình, theo bản năng mà đứng lên.
"Đây là..."
Lý Nguyên Cát ngập ngừng hỏi khi Lưu Tuấn bước đến trước án thư.
Lưu Tuấn cung kính đặt hộp lên án thư bằng cả hai tay, lại hành lễ rồi mới dở khóc dở cười nói: "Đại gia nói, điện hạ đã học được cách viết thánh chỉ rồi, thì việc đóng ấn cũng nên học luôn đi, đừng có sai người chạy đến điện Lưỡng Nghi làm phiền ngài ấy nữa, phiền phức lắm."
Lý Nguyên Cát nhất thời không biết nói gì cho phải.
Thế này là thế nào chứ?!
Chỉ vì không muốn bị làm phiền mà đem cả ấn tỷ - biểu tượng cho hoàng quyền Đại Đường, đại diện cho thiên tử - đưa cho người ta dễ dàng như vậy sao?
Đây đâu phải cải thảo, đây là quyền hành muốn giết ai thì giết đấy!!
Lý Nguyên Cát không biết nên nói Lý Uyên hào phóng, hay nói ông không phân biệt được nặng nhẹ nữa.
Tuy nhiên, Lý Uyên đã đưa thì không có lý do gì để không nhận. Dù sao có thứ này trong tay, việc chấp chưởng quyền lực Đại Đường cũng thuận tiện hơn nhiều.
"Ực..."
Ngụy Trưng nhìn chằm chằm vào ấn tỷ, nuốt nước bọt một cái.
Ông cũng không biết nói gì nữa, vì trong mắt ông, cách làm của Lý Uyên quả thực không thể tin nổi, cũng khiến người ta không biết phải làm sao.
Ngoài những vị vua được ghi chép trong sử sách như Nghiêu, Thuấn ra, thật sự chưa từng có vị hoàng đế nắm quyền nào lại dễ dàng giao quyền lực ra như vậy.
Nói Lý Uyên không tham luyến hoàng quyền thì không đúng, vì ông giành được nó nhờ tạo phản. Nói ông tham luyến hoàng quyền thì cũng không phải, vì quyền lực ông nói cho là cho.
Thật sự là... không cách nào hình dung nổi.
"Điện... điện hạ chỉ còn thiếu một tờ chiếu lập thái tử nữa thôi..."
Ngụy Trưng lẩm bẩm trong lòng, tâm trí rối bời.
Chẳng phải là thiếu một tờ chiếu lập thái tử sao.
Dù sao thì quyền hành cần có đều đã có, ấn tỷ đại diện cho hoàng quyền Đại Đường cũng nằm chắc trong tay, chỉ cần thêm một tờ chiếu lập thái tử nữa là có thể dùng thân phận thái tử để thực hiện việc của hoàng đế.
Đợi khi Lý Uyên quy tiên, là có thể trực tiếp đăng cơ.
"Ngươi đang nghĩ gì vậy, thái tử của Đại Đường ta vẫn còn đó mà."
Lý Nguyên Cát liếc Ngụy Trưng một cái, vừa bực vừa buồn cười nói.
Ta không muốn làm hoàng đế, nhưng các ngươi hết ám chỉ lại ép buộc nhét những thứ thuộc về hoàng đế vào tay ta, các ngươi đây là đang hại ta, là kẻ có lòng dạ bất chính!!
Ngụy Trưng dần hoàn hồn, vẻ mặt phức tạp đáp: "Chẳng qua chỉ là bổ sung thêm một tờ chiếu phế thái tử mà thôi..."
Tâm thái của Ngụy Trưng có chút sụp đổ, nếu còn kích thích thêm nữa chắc sẽ tan tành mất.
Ông cùng Lý Kiến Thành và các đồng liêu ở Chiêm sự phủ ngày trước đều cho rằng Lý Uyên sẽ ngồi vững trên ngai vàng đến tận lúc chết, nên dù họ có nhắm vào ngôi vị đó nhưng cũng không quá để tâm.
Nếu sớm biết Lý Uyên hào phóng với con trai như vậy, sẵn sàng giao ngôi vị sớm, thì họ còn quan tâm đến Lý Thế Dân làm gì nữa?!
Trực tiếp ra tay với Lý Uyên, ép ông thiện vị, rồi lên ngôi là xong.
Như thế thì dù Lý Thế Dân có nắm trong tay trăm vạn hùng binh, họ cũng có thể ung dung đối phó, không đến nỗi rơi vào kết cục như ngày hôm nay.
"Ngươi nói bổ sung là bổ sung sao, ngươi là người quyết định à?"
Lý Nguyên Cát trừng mắt hỏi.
Lý Nguyên Cát nhận ra tâm thái của Ngụy Trưng có vấn đề, nên đã gióng một hồi chuông cảnh tỉnh cho ông.
Vẻ mặt Ngụy Trưng cứng đờ, sau đó nhanh chóng hồi phục, cúi người nói: "Là thần lỡ lời..."
Lý Nguyên Cát lại lườm Ngụy Trưng một cái, sai người đi gửi thánh chỉ mang lại đây, sau khi đóng ấn một cách dứt khoát lên thánh chỉ, liền bảo Lưu Tuấn đưa cho Ngụy Trưng.
"Được rồi, thứ ngươi muốn đã có rồi, mau đi làm việc đi."
Lý Nguyên Cát không khách khí đuổi.
Ngụy Trưng lại cúi người hành lễ, cầm thánh chỉ rời khỏi Chiêu Đức điện với vẻ mặt cô độc.
"Chúc mừng điện hạ, chúc mừng điện hạ, điện hạ lại tiến thêm một bước rồi."
Sau khi Ngụy Trưng đi, Lưu Tuấn lập tức cười hì hì bắt đầu nịnh nọt.
Lý Nguyên Cát sa sầm mặt mũi liếc Lưu Tuấn, chậm rãi ngồi xuống đệm, giọng không chút cảm xúc: "Có gì mà đáng chúc mừng chứ? Có gì mà đáng vui mừng?"
"Ngươi chỉ thấy ta tiến thêm một bước, mà không thấy nguy hiểm tiềm tàng trong đó."
Nói đoạn, chàng chỉ vào chiếc hộp đựng ấn tỷ trên án thư, gắt gỏng: "Thứ này đối với ta bây giờ chẳng khác nào củ khoai nóng bỏng tay."
"Trong trường hợp cha ta không đứng ra giải thích giúp ta, nếu tin tức thứ này đang nằm trong tay ta truyền ra ngoài, thì các phiên vương khắp nơi, cùng các tướng lĩnh nắm giữ trọng binh sẽ nghĩ sao?"
Lưu Tuấn sững sờ, nụ cười trên mặt cũng trở nên cứng nhắc.
Lý Nguyên Cát tiếp tục gắt gỏng: "Họ sẽ nghĩ rằng ta đã phát động chính biến trong cung, cướp đoạt quyền hành của cha ta."
Dù sao thì các phiên vương, tướng lĩnh không biết những gì xảy ra trong cung, khi thấy chàng trở thành người chiến thắng cuối cùng, lại còn nắm giữ cả ấn tỷ trong tay, chắc chắn sẽ cho rằng chàng đã phát động chính biến, cướp đoạt hoàng quyền.
Dù sao trong ba anh em, trước đây chàng là người thể hiện mờ nhạt nhất, cũng ít được kỳ vọng nhất, hầu như không ai tin chàng có thể cười đến cuối cùng, cũng không tin chàng có thể nắm giữ quyền hành Đại Đường.
Nay chàng không chỉ cười đến cuối cùng mà còn nắm giữ quyền hành, nếu nói không phát động chính biến thì ai mà tin cho được?!
Việc này giống như một học sinh ngày thường chỉ đạt vài chục điểm, đột nhiên lại đạt điểm tuyệt đối, trong khi học sinh thường xuyên đạt điểm tuyệt đối lại chỉ được vài chục điểm, nếu nói không có mờ ám thì ai tin?
Lòng người vốn phức tạp như vậy, nó cho phép người ở vị trí thấp từng bước leo lên, nhưng tuyệt đối không cho phép người ở vị trí thấp bỗng chốc đứng trên đầu tất cả mọi người.
Chỉ cần có người một bước lên mây, lòng người sẽ vô thức suy đoán, liệu hắn có dùng thủ đoạn bất chính gì không, có động chạm đến thứ gì phạm quy không.
Còn những thứ khác, lòng người sẽ không quan tâm.
Đây chính là hiện thực, rất tàn khốc cũng rất nực cười.
"Vậy... trả lại ạ?"
Lưu Tuấn sau khi hiểu ra lợi hại, theo bản năng thốt lên câu đó.
Lý Nguyên Cát muốn tê liệt luôn, chỉ vào ấn tỷ trên án thư mắng: "Ngươi tưởng đây là cái gì, rau cải à? Đâu phải muốn trả là trả được."
"Đây là hoàng quyền Đại Đường, cũng là biểu tượng của thiên tử. Truyền đi một lần là có ý nghĩa của nó, không thể tùy tiện trao, cũng không thể tùy tiện nhận. Nếu không thì còn ai coi trọng nó nữa?"
Lưu Tuấn có chút hoang mang: "Vậy... vậy phải làm sao đây?"
Lý Nguyên Cát suy nghĩ một chút, cảm thán: "Kế sách hiện nay, chỉ có thể dùng cách 'Lý đại đào cương' (mận chết thay đào) mà thôi..."
"Dạ?"
Lưu Tuấn ngẩn người trừng mắt, có chút không dám tin vào tai mình.
Lý Nguyên Cát không quan tâm đến phản ứng của Lưu Tuấn, tiếp tục nói: "Ngươi âm thầm sai người tung tin ra ngoài, nói rằng cha ta dùng chiếc ấn này không thuận tay, muốn thử dùng chiếc mà Tần Thủy Hoàng từng dùng, nên tạm thời giao chiếc này cho ta bảo quản. Để đổi lại, ta phải tìm lại chiếc ấn của Tần Thủy Hoàng về cho ngài."
"Đồng thời tung tin, nói rằng ai có thể cung cấp tin tức liên quan đến Truyền Quốc Ngọc Tỷ, ta nhất định sẽ trọng thưởng."
Lưu Tuấn chớp chớp mắt vội nói: "Việc này thần biết, có lời đồn rằng Truyền Quốc Ngọc Tỷ đã bị dư nghiệt tiền Tùy là Dương Thiện Kinh mang sang Đột Quyết, muốn dùng nó để phò tá Tùy vương Dương Chính Đạo. Điện hạ muốn tìm lại nó, phải bình định Đột Quyết trước."
Việc này Lý Nguyên Cát đương nhiên biết, dù sao trong lịch sử từng ghi chép, năm Trinh Quán thứ tư, Lý Tĩnh dẫn quân đánh Đột Quyết, Tiêu hậu nhà Tùy và Dương Chính Đạo rời Đột Quyết trở về Trung Nguyên, dâng Truyền Quốc Ngọc Tỷ cho Lý Thế Dân, Lý Thế Dân vô cùng vui mừng.
Nhưng mấu chốt của việc này không nằm ở chỗ Truyền Quốc Ngọc Tỷ đang ở đâu, mà là phải khiến người ta biết chàng đang tìm nó, phải khiến người ta tin rằng chàng và Lý Uyên có thỏa thuận này.
Chỉ có như vậy, ảnh hưởng của việc chàng nắm giữ ấn tỷ Đại Đường mới có thể giảm xuống mức thấp nhất.
Lý Nguyên Cát liếc Lưu Tuấn một cái: "Lời đồn chỉ là lời đồn, nếu là thật thì đã không phải là lời đồn rồi, cho nên treo thưởng thì vẫn phải treo, nhỡ đâu Truyền Quốc Ngọc Tỷ đang nằm ngay trong lãnh thổ Đại Đường ta thì sao?"