“Phành!”
Một tiếng súng vang, con mồi chạy mất, viên đạn cũng không biết bay đi nơi nào.
"Ha ha ha ha!"
Triệu Hãn bị chọc cho thoải mái cười to, bản thân giương súng nhắm thẳng vào con nai núi. Thuận theo tiếng súng vang lên, đạn bắn tung tóe cát đá, tuy nhiên cũng không trúng mục tiêu, nhưng khảng cách con mồi chỉ cách nửa thước.
“Giá!”
Triệu Hãn nhận lấy súng toại phát của thị vệ, cây súng này đã được lên đạn sẵn. Lúc này phóng ngựa nhanh chóng đuổi theo, “Trụy Điện” ở dưới người vô cùng thần tuấn, trong tình huống dục ngựa ở tốc độ cao Triệu Hãn lại bắn một phát súng.
Cưỡi ngựa dùng súng toại phát bắn, cũng xem như là bản linh kỵ xạ đi?
Liên tục bắn hai phát súng không trúng, thị vệ còn muốn đuổi con nai rừng trở về, Triệu Hãn cười nói: “Thả cho nó trốn đi, hai phát súng không trúng, mạng chưa nên tuyệt.”
Liễu Như Thị cũng lấy một cây toại phát súng đến, sau khi thỉnh giáo thị vệ, lập tức luyện tập với cây cối. Nhìn bộ dáng lóng ngóng tay chân của nàng, thị vệ ở xung quanh đều tránh ra, sợ một lúc không cẩn thận sẽ trở thành con mồi.
“Phành!”
Một viên đạn bay lên trên trời, cả người Liễu Như Thị đều ngả ra phí sau, xoa xoa cánh tay phát tê hưng phấn nói: “Nổ rồi, nổ rồi!”
Triệu Hãn cười to nói: “Nắm chặt một chút, đừng để súng đụng vào mặt rồi bị thương.”
Liễu Như Thị liên tục gật đầu: “Phụ quân yên tâm, thiếp thân sẽ luyện tập thật tốt. Cung tiễn không luyện được, khí lực không đủ giương cung, hỏa thương này đơn giản hơn nhiều.”
Nàng có một lòng rong ruổi sa trường, bình thường chỉ có thể nghĩ, hôm nay có thể cưỡi ngựa nổ súng đã rất thỏa mãn rồi.
Săn bắn đến nửa buổi chiều, chỉ săn được một con lợn rừng, một con hươu, núi rừng ở xung quanh bị bọn họ làm cho chướng khí mù mịt.
Hơn trăm thị vệ tiếp tục đi tìm con mồi, Triệu Hãn cùng với hậu phi, nữ quan thì xuống ngựa nghỉ ngơi, còn có một vài thị vệ đứng ở quanh người cảnh giới.
Triệu Hãn để cho nhóm nữ quan tản ta, thậm chí Liễu Như Thị cũng bị mời sang một bên, chỉ để lại Điền Tú Anh nói: “Nam Kinh có gián điệp của Thát Tử, đang ở khắp nơi thu mua quan viên. Ngươi cùng với con cái của Sùng Trinh, nếu như có tiếp xúc với một vài người xa lạ, thì đừng gây ra tiếng động gì. Bọn họ cho bạc, ngươi cứ toàn bộ nhận lấy, rồi lặng lẽ báo cáo với ta.”
Điền Tú Anh cả kinh, lập tức gật đầu: “Dân nữ tuân mệnh!”
Triệu Hãn còn nói: “Phụ thân kia của ngươi, cùng với Thát Tử đi Liêu Đông. Sau này tiêu diệt Thát Tử, ta cố gắng cứu phụ thân ngươi trở về, ngươi nhất định không được giấu diếm hướng đi của mật thám.”
“Vâng!” Điền Tú Anh càng thêm kinh hãi.
Điền Tú Anh được Sùng Trinh phong làm Quý Phi, đứng đầu các phi, gần với vị trí Hoàng Hậu. Đương nhiên Điền Hoằng Ngộ cũng được dính ánh sáng, làm quan đến tả Đô Đốc, chức vụ có thực quyền cao nhất của võ tướng Đại Minh.
Đương nhiên, cái gọi là thực quyền, chỉ là tương đối với danh hiệu vinh dự mà thôi, thật ra cũng không thể nhúng tay vào sự vụ của quân đội.
Thời điểm Lý Tự Thành ở bắc Kinh, tra tấn cướp lương Điền Hoằng Ngộ bị đánh đến gần chết.
May mắn Điền Hoằng Ngộ là “Tiểu Mạnh Thường”, giao du rộng lớn, trốn vào giáo đường được giáo sĩ truyền giáo che chở. Sau khi Mãn Thanh nhập kinh, khắp nơi tìm kiếm hoàng thất, tôn thất Đại Minh, Điền Hoằng Ngộ thân là ngoại thích bị Mãn Thanh cường chinh xuất sĩ.
Đặc biệt khi nghe được Điền Quý Phi chưa chết, rất có khả năng đã đi phía nam, Mãn Thanh càng không thả cho Điền Hoằng Ngộ rời đi, đến ngay cả khi về Liêu Đông cũng đưa đi cùng.
Phụ thân của Hầu Phương Vực Hầu Tuân, cũng không chết, lúc này tất cả đều ở Liêu Đông.
Nếu như Mãn Thanh phái mật thám đến, nhất định sẽ tiếp xúc với Điền Tú Anh và Hầu Tuân, cũng sẽ tiếp xúc với con cái của Sùng Trinh.
…
Cũng không là vị Ngọa Long nào đưa ra chủ ý, đối tượng thu mua đầu tiên của Mãn Thanh ở Nam Kinh, lại là tiến sĩ Hàn Lâm Viện Tiền Khiêm Ích.
Người lên kế hoạch thua mua, dường như đối với Tiền Khiêm Ích rất hiểu biết, biết vị lão huynh này tham quyền yêu danh, hơn nữa cá nhân cũng rất ham thích đối với tiền tài. Một khi đã như thế, trong lòng Tiền Khiêm Ích nhất định sẽ có bất mãn, dù sao chỉ có một chức vụ “Thanh quý” không quyền không tiền.
Hơn nữa bọn họ còn rất cẩn thận, xuống tay từ môn sinh cố cựu của Tiền Khiêm Ích.
Mật thám ngụy trang thành thương nhân đến từ Sơn Tây, mua nhà mở thương xã ở bên hồ Huyền Vũ. Còn nói năm nay vải dệt không dễ nhập hàng, vẫn luôn trì hoãn ở lại Nam Kinh, cả ngày mời sĩ tử không làm quan đến mở văn hội.
Mỗi lần làm văn hội, đều ở thuyền hoa trên hồ Huyền Vũ.
Danh kỹ, rượu ngon, ca múa, thơ từ… Thậm chí còn mời sĩ tử biên soạn văn tập, tất cả đều do vị thương nhân kia thanh toán, trong thời gian nửa tháng ngắn ngủi đã lăn lộn đến vui vẻ thịnh vượng.
Đến ngay cả văn nhân đang làm quan ở triều, cũng dần dần được mời đến.
Trong đó bao gồm hai vị nhân vật đại biểu của “Tân quan học”: Giáo sư đại học Kim Lăng Vương Chi Lương, phụ khoa thánh thủ Phó Thanh Chủ.
Bởi vì những tên mật thám này nói từ Sơn Tây đến, nói đến Sơn Tây cũng là đạo lý rõ ràng. Mà Vương Chi Lương, Phó Thanh Thủ cũng cùng là quê quán Sơn Tây, nhiều năm chưa từng về quê, gặp mặt còn có cảm giác thân thiết, thích hỏi thăm tình hình gần đây ở Sơn Tây với mật thám.
Tiếp đó những cái tên càng lúc càng lớn, cuối cùng mật thám mới mời đến Tiềm Khiêm Ích.