Trẫm

Lượt đọc: 15641 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1697
Chiến tranh thảo nguyên (1)

❊ ❊ ❊

Tiễn Khiêm Ích nói: "Không phải Sùng Trinh không có khí phách, mà là quan trường Đại Minh thối rữa đến tận gốc. Đảng Đông Lâm có quá nhiều khoản nợ cũ, không bao giờ có thể có được sự tin tưởng của Sùng Trinh, chỉ có thể bổ nhiệm dư nghiệt của hoạn đảng để trị quốc. Hai đảng tranh giành, đúng hay sai, chỉ nhìn vào thắng thua. Nếu Sùng Trinh dám hạ lệnh điều tra chỉnh đốn lại quan lại, khi thánh chỉ phát được ban bố nhất định thiên hạ sẽ đại loạn, hoạn đảng và đảng Đông Lâm có thể đánh đến máu chảy thành sông."

Tiễn Khiêm Ích cũng xuất thân từ Đảng Đông Lâm, nhưng hắn là một tên ngụy đảng Đông Lâm, vì tương lai của mình, thậm chí có thể bán Đảng Đông Lâm đi bất cứ lúc nào.

Lúc này, Tiễn Khiêm Ích hoàn toàn đứng ngoài cuộc thảo luận, như thể hắn chưa bao giờ là thành viên của đảng Đông Lâm.

Nói xong bèn cười rộ lên, Tiễn Khiêm Ích lắc tay áo: "Vẫn là ta và ngươi thoải mái, ngồi ở trong Hàn Lâm viện biên sử, quan trường giết nhiều như vậy cũng không liên quan đến chúng ta. Chấp chưởng Hàn Lâm viện có thể tham bao nhiêu bạc? Chỉ tham chút giấy bút và nến thôi, ha ha ha ha!"

"Sao cũng được, dù sao cái mạng của ta cũng không còn được lâu nữa." Trương Phổ cảm thấy thân thể mình rất suy yếu.

Nghe nói như vậy, Tiễn Khiêm Ích rất muốn trợn trắng mắt.

Trương Phổ đột nhiên bắt đầu nói chính sự: " không thể sai lầm nữa, trong bản thảo lần trước, có người Ngô Giang dâng lên , chúng ta biên soạn đoạn đó quá sai sót. May mắn không trình bệ hạ xem xét, nếu không ta và ngươi đều mang tai mang tiếng."

Câu chuyện Trầm Vạn Tam muốn chi tiền xây tường thành bị Chu Nguyên Chương lưu đày đến chết đã được lưu hành rộng rãi vào cuối triều đại nhà Minh, thậm chí được ghi lại ở nhiều bộ dã sử.

Tiễn Khiêm Ích và Trương Phổ biên soạn , lại gặp phải người tiến dâng .

Tác giả của Mạc Đán có quan hệ họ hàng với hậu nhân của Thẩm Vạn Tam, trong sách có ghi chép chi tiết về Thẩm Vạn Tam. Tiễn Khiêm Ích sợ sai lầm, lại phái người đến Ngô Giang hỏi thăm, xác minh đến cả gia phả Thẩm gia.

Tình hình thực tế là khi Chu Nguyên Chương lên ngôi, Thẩm Vạn Tam đã chết mười hai năm. Nếu không chết, Thẩm Vạn Tam cũng đã hơn tám mươi tuổi. Bởi vì con trai của Thẩm Vạn Tam- Thẩm Vinh lúc đó đã sáu mươi hai tuổi, cháu trai Thẩm Sâm cũng đã ba mươi chín tuổi. Mà khi minh quân bình định Vân Nam, Thẩm Vạn Tam đã gần trăm tuổi, cho dù còn sống, chẳng lẽ lại lưu đày một lão nhân trăm tuổi đến Vân Nam sao?

Theo , người già trên chín mươi tuổi và trẻ nhỏ dưới bảy tuổi, ngoài những tội lớn như tạo phản ngỗ nghịch, dù có giết người cũng sẽ không bị kết án tử hình, lưu đày cũng không phù hợp cho người già và trẻ nhỏ.

Công tác biên soạn được Tiễn Khiêm Ích chia làm bốn tổ biên tập, phụ trách bản kỷ, chí, bảng, liệt truyện.

Dưới bốn nhóm biên tập lớn còn có rất nhiều nhóm biên tập nhỏ, chẳng hạn như địa lý chí là một tổ, thực hoá chí là một tổ.

Bản thân Tiễn Khiêm Ích không tự ra tay, chỉ phụ trách sắp xếp nhân sự và kiểm duyệt bài viết, dù vậy cũng thường phải thẩm tra đến tối mịt. Các hoạt động biên soạn của các tổ khác nhau, khối lượng công việc là rất lớn, ngoài các tài liệu lịch sử chính thức của Đại Minh, miễn là có thể tìm thấy được địa phương chí thì phải xem hết chúng trước.

Hai người vừa xem náo nhiệt vừa trào phúng quan trường, đồng thời cũng vùi đầu biên soạn sử sách, hoàn toàn đứng ngoài vòng xoáy chính trị.

Dân Thủy tháng 9 năm thứ 11, Công bộ thượng thư Lý Nhật Tuyên được hoàng đế chấp thuận từ quan về quê. Trước khi rời kinh, đảm nhận vị trí Tháo phó của Thái tử, coi như là sự khẳng định của triều đình đối với công việc của hắn.

Không còn đại thần trong triều nào dám tranh giành gì nữa, tất cả đều vùi đầu vào công việc của mình, sợ bị hành động của thanh tra địa phương làm liên lụy.

Thậm chí, ngay cả khi Phí Như Hạc rời kinh đến phương bắc cũng không có quan viên nào dám đến tiễn đưa, ngoại trừ Phí Thuần và những người bạn khác.

Còn có ai không biết câu chuyện Chu Nguyên Chương đại khai sát giới chứ?

Trong mắt nhiều đại thần, Triệu Hoàng đế càng nhìn càng giống Chu Nguyên Chương.

Vào năm Sùng Trinh thứ chín của triều đại nhà Minh, bốn mươi chín quý tộc từ hai mươi bốn bộ của Mông Cổ, theo sau Kim Văn Vũ ở Thẩm Dương, cùng nhau đẩy Hoàng Thai Cát là “Bá Khắc Đạt Triệt Thần Hãn” (Thiên Thông Hãn).

Kể từ đó, bộ tộc Khoa Nhĩ Thấm đã hình thành Triết Lý Mộc Minh, đặt ra một mô hình mười lá cờ ở hai cánh.

Thời gian và không gian này, Mã Thanh đã kết thúc từ sớm, bộ tộc Khoa Nhĩ Thấm sau nhiều năm đấu đá nội bộ, mười lá cờ trước đây đã sáp nhập lẫn nhau chỉ còn lại sáu bộ.

Tương ứng với: Bộ Hồng Quả Nhĩ, bộ Mãn Châu Tập Lễ, bộ Ba Đạt Lễ, bộ Lạt Ma Thập Hi, bộ Cố Mục, bộ Bố Mộc Ba.

Trong đó, Hồng Quả Nhĩ là cha vợ của Hào Cách, Mãn Châu Tập Lễ là huynh đệ của Đại Ngọc Nhi. Ba Đạt Lễ lâm trận phản chiến, là thủ lĩnh Khoa Nhĩ Thấm đầu tiên dẫn quân gia nhập quân Đại Đồng.

Đối mặt với cuộc xâm lược của Khách Nhĩ Khách Mông Cổ, đối mặt với sự đe dọa của quân Đại Đồng, các bộ lạc của Khoa Nhĩ Thấm, tập trung các thế hệ trong hội minh Thông Liêu.

Ba Đạt Lễ không đến, hắn bị loại trừ.

Nếu như không phải quân Đại Đồng âm thầm hỗ trợ, địa bàn của Ba Đạt Lễ đã bị chia cắt, ai bảo hắn lâm trận lại phản bội đây?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »