Trẫm

Lượt đọc: 15641 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1397
Dụ địch vào nơi mai phục (1)

❊ ❊ ❊

Kế hoạch tác chiến của quân Đại Đồng, là cùng lúc chiếm lĩnh thành Nhiệt Lan Già và thành Xích Khảm, phải tích trữ đầy đủ lương thực, chậm rãi bao vây thành Trịnh Thành Gia để giành lại Đài Loan, thành Xích Khảm cũng là của công nhưng thành Nhiệt Lan Già đã được bao vây khoảng chừng chín tháng. Không phải người đông thế mạnh là có thể củng cố thành trì trên đảo, nhất định phải phối hợp hải quân và lục quân chiến đấu trên biển lại chậm rãi tiếp cận Đài Nam, Hà Lan có bốn chiếc tàu chiến (thuyền buôn vũ trang).

Chiếc lớn nhất là Hách Khắc Thác Hào với trọng tải sáu trăm năm mươi tấn, có hai mươi bảy khẩu đại bác bằng sắt, chín khẩu đại bác bằng đồng. Mặc dù đoàn tàu chiến Đài Loan của hải quân Đại Đồng có hơn ba mươi chiếc, nhưng chiếc lớn nhất mới chỉ bốn trăm tấn, còn là do Trịnh Chi Long bán cho Triệu Hãn với giá thấp, dùng gỗ sồi trăm năm tạo thành, ít nhất là mùa thu năm sau mới có thể xuống nước, đến lúc đó vừa lúc lấy người Hà Lan ra luyện tập.

Nhưng kế hoạch của triều đình lại bị hành động tự tiện của Quách Hoài Nhất phá hoại.

Lý Định Quốc không thể không cứu, hắn biết hằng năm triều đình phải chi một lượng tiền thuế lớn cho việc di dân. Mà số lượng người Hán ở gần thành Xích Khảm gần hai mươi ngàn người, chỉ cần có thể cứu bọn họ, đồng nghĩa với việc tiết kiệm rất nhiều chi phí di dân cho triều đình.

. . .

Vạn Bang Ngạn xuất thân từ thủy quân ở Giang Tây, là quân sư cho đoàn tàu chiến Đài Loan của hải quân Đại Đồng, hắn đã đóng quân ở gần quần đảo Bành Hồ trong một thời gian dài.

Sở dĩ đẩy Vạn Bang Ngạn đến đây, là vì đa số người Hán ở huyện Chư La do Trịnh Chi Long tổ chức di dời. Triệu Hãn có chút lo lắng, không dám phái thuộc hạ của Trịnh Chi Long tới Đài Loan đóng quân.

Với một tàu chiến bốn trăm tấn, hơn mười tàu chiến hai trăm tấn, còn có hơn mười tàu chiến một trăm năm mươi tấn, Vạn Bang Ngạn tin rằng có thể chiến thắng bốn chiếc tàu chiến của Hà Lan, nhưng chắc chắn phải trả một cái giá rất đắt, chỉ với chiếc tàu Hách Khắc Thác Hào sáu trăm năm mươi tấn cũng đủ khiến cho hải quân Đại Đồng chịu thiệt.

Trong lịch sử, khi Trịnh Thành Công giành lại Đài Loan đã tuyên bố đánh chìm Hách Khắc Thác Hào bằng cách bắn liên thanh.

Nhưng theo ghi chép của người Hà Lan, chính hải quân Hà Lan thao tác sai, bất cẩn làm nổ kho thuốc súng, chiến đấu chưa được bao lâu đã tự nổ chìm mình.

Dù sao đi nữa, Lý Định Quốc không thể đi tàu qua trong lần xuất quân này.

Chiến đấu trên biển là một chuyện, vận chuyển binh lính lại là chuyện khác. Lỡ như giao chiến với tàu chiến Hà Lan trong lúc vận chuyển, lại không cẩn thận bị đánh chìm một chiếc tàu thì binh tính lục quân cũng sẽ chìm theo.

Hơn nữa, các khu vực dễ đổ bộ ở Đài Nam đều được bao phủ dưới hỏa lực của đại bác phòng ngự ở thành Nhiệt Lan Già. Trịnh Thành Công có thể nhẹ nhàng đổ bộ, là do hắn đã thăm dò địa hình và khí hậu trước, nắm bắt lúc thủy triều lên trong thời gian ngắn, lợi dụng thủy triều để đổ bộ vào bờ biển nông hơn.

Lý Định Quốc và Vạn Bang Ngạn đều không chọn mạo hiểm.

Dù sao thì lục quân Đại Đồng vượt qua mọi chông gai trên đoạn đường sáu mươi dặm, cũng có thể gắng gượng đi tiếp.

Không mang theo súng, cũng không đem theo nhiều lương thực, bởi vì bọn họ phải vượt qua mấy dòng sông nhỏ, còn phải tranh thủ thời gian cứu viện.

Các binh lính cầm rìu và dao găm, chém cỏ dại, cây mây và dây leo trong rừng. Đến một dòng sông, dù sao cũng không rộng nên bọn họ chặt cây làm cầu nổi tại chỗ.

Hai ngày sau đã tiếp cận được khu dân cư của dân bản địa ở Ma Đậu.

Nơi này đang xảy ra một trận chiến, người Ma Đậu, người Mục Gia Lưu Loan và tàn dư của nghĩa quân người Hán, hợp lực chiến đấu với truy binh người Hà Lan. Mà trong đám truy binh người Hà Lan cũng có rất nhiều người Ma Đậu!

Tầng lớp thấp nhất của dân bản địa có mối thù sâu sắc với Hà Lan.

Khi nghe nói người Hán tạo phản, bọn họ lập tức hưởng ứng cả quần thể. Mặc dù người Hán đã thất bại, mặc dù thủ lĩnh của bọn họ làm tay sai cho người Hà Lan, nhưng vẫn còn rất nhiều huynh đệ bản địa sẵn sàng đứng ra đấu tranh. Đây không phải lần đầu tiên, trong vòng hai mươi năm về trước, bọn họ có tám năm giao chiến với Hà Lan.

Lúc này, các trường học do các thầy tu xây dựng ở Ma Đậu đã bốc khói nghi ngút.

Quân liên minh khởi nghĩa rõ ràng thua trận, khoảng hai ngàn người, chạy trốn về phía bắc trong rừng. Quân Hà Lan đuổi theo chậm, từng quân tay sai bản địa anh dũng tranh lên trước, muốn dùng đồng bào đổi lấy sự tán thưởng của thực dân.

"Ngô đại ca, còn bao lâu nữa mới có thể gặp được quan binh?" Mạc Na vừa chạy vừa hỏi.

Ngô Hóa Long đáp: "Sắp đến rồi, sắp đến rồi."

Mạc Na là binh lính của xã Ma Đậu, săn bắn cực kỳ giỏi, trong bộ lạc cũng rất có tiếng tăm. Phụ thân hắn bị người Hà Lan giết chết nên hắn vô cùng ghét thủ lĩnh của mình, bởi vì đó là thủ lĩnh được người Hà Lan dùng võ lực để nâng đỡ.

Không ít người trong tộc có cùng suy nghĩ với Mạc Na, lần này có hơn hai trăm quân Ma Đậu đứng lên chiến đấu cùng với người Hán.

Mạc Na cắm đầu chạy về phía trước, xuyên qua một rừng cây, đột nhiên nghe thấy tiếng kèn lệnh truyền đến từ phía trước.

"Tu u, tu u!"

Đó là quân Đại Đồng đang chặt cây và vác các khúc gỗ tròn để dựng cầu nổi.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »