Lý Bang Hoa không tới nghe xét xử, hắn đã sớm đoán được kết quả.
Cái gì mà “Luật Đại Minh”, cái gì mà “Đại Minh Cáo”, đó đều là vô nghĩa, mục đích chân chính là muốn ngả bài với thân sĩ.
Vốn dĩ, Vương Nguyên Lộc được thiết lập là hình mẫu thân sĩ, bây giờ lại biến thành điển bình bị trấn áp!
Chế định pháp luật, là một chuyện rất nghiêm, “Luật Đại Minh” sửa chữa điều chỉnh ba mươi năm mới định hình được. Triệu Hãn tạm thời không thể tự định pháp luật, lâm thời điều chỉnh một bộ, loạn soạn thảo thì sẽ chỉ tự tìm phiền toái, trích dẫn lại thì sẽ biến thành trò cười của người khác.
Mãn Thanh đã từng trải qua loại chuyện này, sau khi khởi binh tạo phản, cứng rắn muốn tự nghĩ ra chữ viết Mãn.
Vì thế bảo hai người được gọi là học giả phỏng theo chữ viết Mông Cổ để đặt ra chữ viết Mãn. Quân Thanh còn chưa nhập quan, chữ viết Mãn đã danh nghĩa thì có nhưng thực tế thì mất. Sau khi nhập quan thì càng khôi hài, trong thành có rất nhiều sự vật, còn có rất nhiều quan chức của triều đình, căn bản không thể dùng chữ viết Mãn để biểu đạt được.
Cho dù là thánh chi của Thanh triều, dùng ba loại chữ viết Hán, Mãn, Mông để viết, chữ Hán và chữ Mông đều không có vấn đề gì, chỉ có chữ Mãn thường xuyên xuất hiện nghĩa khác.
Ít nhất trước khi Triệu Hãn chiếm cứ nửa giang sơn, đều sẽ dùng “Luật Đại Minh” để trị dân, nhiều lắm thì chỉ có sửa đổi, bổ sung hoặc là cắt bỏ trên cơ sở này.
Nhóm thân sĩ dần dần giải tán, trong lòng đều có ý xấu.
Có người cảm thấy Triệu Hãn có thể thành công, tuy rằng rất bất mãn với hành vi này nhưng lại có tư chất của hùng chủ. Vì thế, bảo sĩ tử trong tộc rời núi, chịu nhục đi làm tiểu quan tiểu lại, thậm chí còn muốn gia nhập đoàn tuyên giáo.
Loại thân sĩ này, cổ tay ngươi càng cứng rắn, bọn họ lại càng chịu phục, càng cho rằng ngươi có thể đoạt được thiên hạ.
Cũng có người cảm thấy Triệu Hãn làm điều ngang ngược, bắt đầu cân nhắc kế hoạch chạy trốn, từ từ chuyển lương tiền trong nhà đi, sau đó dẫn người gia bỏ chạy sang Nam Xương. Nói với bên ngoài rằng không theo tặc, chỉ là tạm thời ngủ đông, bây giờ cuối cùng cũng có thể chạy trốn khỏi ổ tặc.
Lúc trước, Triệu Hãn vẫn mơ hồ không rõ, hôm nay nói rõ ràng ra, nhóm thân sĩ lại hạ quyết định quyết tâm đứng thành hàng.
Bởi vì phía bắc đã truyền đến tin tức, phần mộ tổ tiên lão Chu gia bị đào lên, long mạch Đại Minh bị hủy rồi!
Hôm nay, đừng nói quan to ở triều đình, cho dù là thân sĩ cũng nói thời gian của Đại Minh không còn nhiều. Đương nhiên, bọn họ sẽ không chấp nhận làm việc cho Thát Tử, nên đều cảm thấy phản tặc nào có thể xây dựng lại sơn.
Hoàng lăng Phượng Dương bị hủy, đã tạo thành đả kích rất lớn với uy vọng của Đại Minh, thậm chí vượt qua cả chuyện Bắc Kinh bị bao vây tấn công.
Triệu Hãn bảo văn lại sao chép lại quá trình xét xử hôm nay rồi phân phát cho quan viên ba huyện, để cho người làm quan chiếu theo chuyện này để xét xử.
Phí Ánh Củng đang muốn đi gặp mặt Triệu Hãn, thì Tống Ứng Tinh đã đi lên, chắp tay nói: “Tống trấn làm việc, rất có phương pháp, ta tình nguyện tuân theo nó.”
“Có được sự trợ giúp của tiên sinh, đại sự nhất định có thể thành.” Triệu Hãn vô cùng vui vẻ.
Loại người rõ ràng như Tống Ứng Tinh, thật sự không cần khuyên nhiều, để hắn quan sắt mình thi hành biện pháo chính trị là được. Mấy bài văn kia của hắn, đã vạch ra vấn đề mấu chốt của Đại Minh, mà biện pháp thi hành chính trị của Triệu Hãn chính là để giải quyết mấy vấn đề này!
Có thể nói là ăn khớp với nhau.
Trong lịch sử, sau khi Tống Ứng Tinh làm mấy năm giáo dụ thì trong nhà bỏ tiền ra mua cho hắn Thôi quan bát phẩm. Nhưng hắn chỉ làm hai năm rồi từ quan về quê. Sau đó lại được tiến cử làm Tri phủ, chẳng những không tham mà còn quyên tiền xây dựng lại phủ nha, tu sửa thư viện, nhưng cũng chỉ làm nửa năm rồi từ quan. Tiểu triều đình Nam Minh mời hắn, Tống Ứng Tinh dứt khoát từ chối không đi.
Tống Ứng Tinh đã tuyệt vọng với Đại Minh, bởi vì hắn đã nhìn rõ nên hoàn toàn không có nổi tâm tư làm quan.
Hành động của Triệu Hãn ở trong mắt của người khác là làm điều ngang ngược, nhưng trong mắt Tống Ứng Tinh lại là có thể giúp đỡ thiên hạ. Vậy thì bài văn luận tài kia, đã sử dụng các loại từ ngữ “bóc lột”, “chém” để nói về tầng lớp nhà giàu bóc lột dân nhỏ đã thể hiện sự căm thù đến tận xương tủy.
Triệu Hãn đã làm điều hắn không dám làm, thậm chí nói chuyện hắn không dám nói!
Triệu Hãn kéo Tống Ứng Tinh đến bên cạnh nói nhỏ: “Ngài biết phương pháp chết tạo hỏa thương, cũng biết phương pháp chế tạo hỏa dược, vậy thì có thể chế tạo súng hỏa mai không?”
Tống Ứng Tinh chắp tay nói: “Xin hãy xuất binh về phía bắc, nhanh chóng chiếm lĩnh hai huyện Phần Nghi, Tân Dụ.”
“Sau vụ xuân sẽ xuất binh.” Triễu Hãn sảng khoái đồng ý.
Cái này nghe ra thì rất vỡ vẩn, lúc Tết Triệu Hãn mới lui binh từ bên đó về, bây giờ lại muốn đánh về đó?
Nhưng mà muốn tạo ra hỏa khí, thì nhất định phải xuất binh!
Chu Nguyên Chương thiết lập mười ba sở luyện sắt ở cả nước, trong đó có một cái ở Tân Dụ, một cái ở Phần Nghi, tất cả đều ở bên cạnh Triệu Hãn.
Tổng lượng luyện sắt của hai huyện gia tăng, thời kỳ Chu Nguyên Chương, chiếm một phần năm tổng sản lượng cả nước! (Số liệu năm Hồng Vũ thứ sáu)
Sở dĩ Điền Hữu Niên có tiền luyện binh, ngoại trừ lấy ở địa chủ ra thì còn có thu nhập từ sắt của huyện Phần Nghi.
Đại Minh cho phép kinh doanh tư nhân quặng sắt, sở luyện sắt của quân doanh hai huyện Tân Dụ sớm đã chỉ có danh nghĩa, bây giờ, tất cả đều là sắt của tư nhân, Tri phủ có rất nhiều biện pháp có thể làm tiền, chẳng qua là sẽ đắc tội với thân sĩ chiếm quặng sắt mà thôi.
“Triệu tiên sinh, đã lâu không gặp!” Phí Ánh Củng ôm quyền ân cần thăm hỏi, đứng ở đó không ngừng cười híp mắt.
Triệu Hãn cũng cười: “Thì ra là tứ thúc, chúng ta qua sồng trước, có việc gì buổi tối nói sau.”
Trở lại phủ Tổng binh, cha con Phí Ánh Củng được sắp xếp ở nội viện, Phí Như Lan ra mặt chiêu đãi hai người.
Triệu Hãn lập tức phái người gọi Bàng Xuân Lai, Lý Bang Hoa, Phí Như Hạc, Điền Hữu Niên tới nghị sự.
Triệu Hãn giới thiệu nói: “Vị này là Mộc Canh, am hiểu chế tạo hỏa khí.”
Mộc Canh là tên giả Tống Ứng Tinh dùng, Tống gia hắn là đại tộc ở Giang Tây, không dám dễ dàng để lộ thân phận thật.
Nhất thời Lý Bang Hoa vui vẻ nói: “Có biết chế tạo pháo phật lang không?”
“Biết một chút.” Tống Ứng Tinh trả lời.
Triệu Hãn nói: “Ta muốn xuất binh chiếm lĩnh hai huyện Phần Nghi, Tân Dụ, cướp lấy núi quặng sắt và nhà máy sắt ở đó.”