Cận Học Khổng thúc giục: “Đồng ý hay không, mau cho một câu khẳng định. Chúng ta đi cùng nhau, cũng có thể giúp đỡ lẫn nhau. Nếu ngươi không đi thì ta đi một mình.”
“Người chết vì tiền, chim chết vì ăn, tới luôn!” Trần Bang Đỉnh cắn răng bất chấp.
Hai kẻ thiếu đạo đức nhất đời này hiện tại biết rõ nha phiến có độc, vì tiền tài muốn đi hại người.
Tuy không phải hại người Trung Quốc, nhưng nếu Triệu Hãn biết vẫn sẽ nghiêm trị không tha. Bởi vì thuốc phiện mà lan tràn ở quốc gia láng giềng thì sớm muộn gì sẽ lại truyền về đất nước, nhìn nước Mỹ đời sau liền biết.
Hai người đầu tiên là di chuyển cả nhà đến Quỳnh Châu, sau khi sắp xếp người nhà ổn thỏa thì cùng nhau đi tận cùng Nam Bộ của Đại An.
Bọn họ chọn chỗ hẻo lánh đó nằm ở nơi giao giới của ba nước là Đại An, Chăm Pa, tiểu quốc J’rai, đại khái có thể hiểu là vùng ba mặc kệ, đồng thời bị chính quyền của Đại An khống chế thực tế.
Giải quyết mọi việc, Cận Học Khổng ở lại địa phương móc nối quan hệ, Trần Bang Đỉnh đi Vân Nam mua nha phiến.
Bọn họ thậm chí sốt ruột không kịp tự gieo trồng, sau khi mua hàng có sẵn thì hiến nha phiến cho quan địa phương, luôn mồm nói là thứ thuốc giải lao trị bệnh. Chờ đối phương nghiện rồi thì bảo đây là thứ văn nhã của Trung Quốc, văn nhân sĩ tử đều thích hút và ăn.
Chỉ trong nửa năm đã mở rộng hơn hai trăm khách hàng mới, tất cả đều là quan viên và thân sĩ của Đại An.
Quá trình thuận lợi nằm ngoài dự đoán, hai người không muốn đi Nhật Bản nữa, chuyên tâm phát triển nghiệp vụ trong Đại An, khiến đám quan viên trong chính quyền đều nghiện ngập, đây là nơi Triệu Hãn muốn chiếm lấy, sau này chắc chắn họ sẽ bị truy nã khắp nơi.
Đám thương nhân này vì lợi nhuận trăm phần trăm mà dám giẫm lên mọi pháp luật trên đời; có lợi nhuận ba trăm phần trăm thì dám phạm bất cứ hành vi phạm tội, thậm chí bán ra dây thừng để treo cổ chính mình.
Không nói về hai kẻ buôn bán thuốc phiện, chỉ nói thương nhân biển thực sự ở Chiết Giang, Tô Châu, Quảng Đông, Phúc Kiến.
Bởi càng lúc càng nhiều mở rộng tự do nên thậm chí thuyền buôn của Châu u cũng được cho phép cập bờ, những thương nhân vùng ven biển đều ùa tới.
Lái buôn ở Giang Chiết chở hàng hóa từ Trường Giang đến Quảng Nam tiêu thụ giá thấp giành mối làm ăn. Lái buôn Mân Việt cũng chở hàng hóa chạy đi Đông Nam Á tiêu thụ giá thấp chiếm thị trường.
Mãn Thanh cấm biển nghiêm ngặt mà đám buôn lậu còn dám hoạt động, gặp Triệu Hãn chịu mở cửa biển thì sao bọn họ ở yên được?
Batavia ( Jakarta ).
Nơi này là vùng trời của người Hoa và người Hà Lan.
Người Hà Lan chủ yếu làm chủ nông trường, binh sĩ, thợ thủ công và quan viên. Người Hoa chủ yếu làm việc tạp, trông coi và bán nhỏ lẻ.
Người Hoa và người Hà Lan đều có khu vực ở của mình, phân chia nghiêm khắc với dân địa phương Maylaysia. Khu vực cư ngụ của người Hoa thực hành quản lý tự trị, mỗi khu phố đều có thủ lĩnh người Hoa, những thủ lĩnh này được gọi là “Giáp tất đan”*. Trong đó có một hai, giáp tất đan người Hoa có thể được tuyển làm nghị viên thị chính ( chỉ có quyền dự thính và kiến nghị ).
(*) Capitan China: Tức lãnh tụ Hoa Kiều được nhâm mệnh đến buôn bán, mưu sinh hoặc định cư ở những nơi như Indonesia, Malaysia, Singapore, Borneo và thuộc địa Philippines thì trở thành thủ lĩnh của người Hoa, hiệp trợ chính phủ thực dân xử lý các sự vụ của người Hoa.
Một đội tàu Trung Quốc chậm rãi cập bờ, nhiều người Hoa làm khổ sai ở bến cảng, đi theo sự dẫn dắt của quan viên Hà Lan lên thuyền dỡ hàng.
Trong Batavia dù là lao động tay chân cũng từ đa số người Hoa làm. Dân địa phương Maylaysia khiến người cực kỳ không yên tâm, vì thường làm biếng mà ngu xuẩn, thậm chí đánh rơi hàng hóa xuống biển.
Con sông vận chuyển, tường thành, nhà cửa trong thành phố này đều do người Hoa xây, từ đám thương nhân người Hoa như Dương Côn, Phan Minh Nham nhận thầu thi công.
Trong lúc xây công sự, người Hoa mỗi tháng phải nộp 1.5 real (khoảng một lượng bạc) Ư thuế đầu người, nếu không thì phải có nghĩa vụ hỗ trợ xây dựng tường thành. Người Hoa nộp tiền thuế công sự phòng ngự của tòa thành ngày nhiều gấp năm lần thị dân khác. Khi xây dựng thành thị, người Hoa nộp khoản thế gấp ba lần tổng số của tất cả chủng tộc khác.
Những người Hoa này đa số đến từ năm Vạn Lịch, Thiên Khải, Sùng Trinh, hiện giờ chiếm 20% tổng nhân khẩu toàn thành thị.
Nhưng đa số đã kết hôn lập gia đình, cưới phụ nữ dân địa phương Maylaysia. Tính luôn vợ con của người Hoa, gia đình toàn thể người Hoa phỏng chừng đã chiếm hơn 40% tỷ lệ nhân khẩu trong Batavia.
Người Châu u thuần chủng số lượng chưa đến 10%, máu lai u Á cũng không đến 10%.
Sau khi đội tàu Trung Quốc dỡ hàng, thuyền buôn chạy hướng xưởng đóng tàu để chỉnh sửa lại. Xưởng đóng tàu là công ty Đông Ấn Độ, ban quản lý và thợ tạo thuyền cấp cao tự nhiên đều là người Hà Lan. Nhưng công nhân lớp giữa và dưới chót của xưởng đóng tàu đều là người Hoa đến từ ven biển Trung Quốc.
Lâm Trường Phúc là nhóm lao công người Hoa đầu tiên, di dân vào năm Vạn Lịch thứ bốn mươi tám.
Lúc ấy không gọi là di dân, sống ở Quảng Đông không nổi nữa, vừa lúc Dương lão gia chiêu mộ lao công rời bến nên Lâm Trường Phúc cầm tiền dàn xếp gia đình cùng lên thuyền.
Mới đầu là đến xây công sự, không kiếm được một đồng tiền lương nào, chỉ được bao ăn ở. Không tham dự xây tường thành cũng được, hoặc là bơi về Quảng Đông, hoặc là mỗi tháng giao một lượng bạc thuế đầu người.