Trẫm

Lượt đọc: 17640 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1620
Lễ nghi Trung Quốc (2)

❊ ❊ ❊

Công nghiệp điêu tàn, nông nghiệp tàn lụi, dân cư giảm mạnh, thương nghiệp bị Hà Lan khống chế.

Còn vấn đề có khoản lợi nhuận kếch xù từ thuộc địa nước ngoài, hoàn toàn từ trong túi của quý tộc, không liên quan gì đến giai cấp tư sản với bình dân. Dân chúng không sống nổi nữa, chỉ có thể đến thuộc địa kiếm ăn, như thế dẫn tới dân cư ngày càng ít, cuối cùng hoàng gia chỉ có thể cấm dân ra biển.

Một đất nước thực dân, lại cấm dân trong nước đến thuộc địa…

Giờ này khắc này, không đếm được bao nhiêu thuyền buôn nước ngoài, không đếm được thương nhân nước ngoài, sau tiếp trước vây xe, đoàn viên đặc phái Trung Quốc đổ bộ.

Lên bờ đầu tiên là mấy trăm thân vệ mặc bản giáp toàn thân.

Dưới ánh mặt trời, tấm áo giáp sáng chói làm lóa mắt chó của vô số người Châu u.

Joao IV lẩm bẩm một mình: "Trung Quốc đã cử hàng trăm hiệp sĩ quý tộc sao?"

Áo giáp toàn thân không phổ biến ở Châu u, chỉ có quý tộc hay tổ tiên giàu có mới có tiền vốn mặc cái thứ này đi đánh giặc. Áo giáp phổ biến ở Châu u cũng tương tự với của Trung Quốc, chủ yếu là áo giáp xích với áo giáp vải.

Do sự lên ngôi của súng hỏa mai, áo giáp toàn thân dần dần rút lui khỏi chiến trường và trở thành biểu tượng của địa vị quý tộc. Áo giáp ngày nay được làm ngày càng mỏng đồng thời cũng ngày càng đẹp đẽ, thứ này đã trở thành một tác phẩm nghệ thuật, thường được các quý tộc mặc.

Áo giáp ngày nay cũng có nhiều loại khác nhau.

Có loại áo giáp dày 1 mm, một lớp vá mỏng, quý tộc bình thường mặc áo giáp dày cùng lắm là 2 mm.

Đối với áo giáp dày 4 mm, không chỉ là vấn đề tài chính mà còn là vấn đề về thể lực rất nghiêm trọng, nếu không có thể lực cực cường tráng thì ai có thể chịu nổi? Áo giáp nặng như vậy, mặc vào đi được vài bước đã thấy mệt.

Những thị vệ áo giáp của Triệu Hãn được tuyển chọn từ hơn hai trăm nghìn binh lính, tất cả đều là áo giáp 3 mm, loại áo giáp này có thể chịu được tầm bắn trung bình và xa của súng hỏa mai thông thường, nhưng lại không thể chịu được súng hỏa mai hạng nặng, cũng không thể chịu nổi lực bắn gần của súng hỏa mai bình thường.

Theo sát sau đó là thị vệ trường thương và thị vệ súng kíp.

Đều là áo giáp sáng nhưng thị vệ trường thương lại mặc giáp ghép. thị vệ súng kíp mặc giáp da tinh xảo (những chỗ quan trọng được lót tấm thiết).

Hải quân không rời thuyền, bọn thị vệ xếp thành vai hàng, Lộc Thiên Hương, Trương Thụy Phượng, Phàn Siêu dẫn quan viên văn võ rời thuyền.

Lộc Thiên Hương với Phàn Siêu đều là giáp toàn thân, Trương Thụy Phượng mặc quan phục tơ lụa được đặc chế.

“Sứ giả Trung Quốc tôn quý, hoan nghênh đến với Lixbon.” João IV dẫn theo vương hậu và con gái, đỉ ra phía trước ưu nhã hành lễ.

Lộc Thiên Hương tiến lên phía trước hai bước, mảnh giáp trên người rung rinh, mỉm cười nói: “Chào quốc vương.”

João IV đã biết trước tình huống, không thấy ngạc nhiên với điều này. Nữ vương ở Châu u còn có chứ đừng nói là phụ nữ làm sứ giả ngoại giao, hắn giới thiệu vương hậu của mình, rồi mời đặc phái viên Trung Quốc ngồi xe ngựa.

Từ trang trí trên xe ngựa là nhìn ra hưng suy của Bồ Đào Nha.

Trước chuyến đi vĩ đại, hoàng gia Bồ Đào Nha rất nghèo, trang trí xe ngựa rất đơn giản, họ chỉ chạm khắc một số đồ dùng theo phong cách Gothic.

Bây giờ, phong cách Gothic đã trở thành phong cách Baroque, chạm khắc trên xe ngựa cực kỳ phức tạp và tinh xảo, toàn bộ xe ngựa đều được bọc bằng vàng, còn có đá quý và ngà voi để trang trí một phần, vật này có kích thước rất lớn, hơn nữa nó trông giống như một phiên bản mở rộng của xe hơi thời kỳ đầu.

Nói cách khác, hình dạng của chiếc xe hơi đầu tiên bắt chước cỗ xe ngựa của hoàng gia.

Lộc Thiên Hương ngồi cùng một xe với vương hậu Lộ Địch Toa, João IV với Trương Thụy Phượng ngồi chung một xe, Phàn Siêu với đại thần quốc vụ của Bồ Đào Nha ngồi chung một xe.

Năm nay Lộ Địch Toa đã bốn mươi tuổi, sinh bốn nam ba nữ, cha nàng là công tước Tây ban Nha.

Vì để nghênh đón sứ giả Trung Quốc, mà Lộ Địch Toa đã đặc biệt đổi đồ tơ lụa, hơn nữa còn mô phỏng theo kiểu của ngôi sao lớn. Tuy có chút chẳng ra làm sao, vạt áo váy thế nhưng lại dùng xương cá voi để đỡ, nhưng kiểu váy Trung Quốc kết hợp với phương Tây này cũng xem như có một cảm giác đặc biệt.

Nàng cố ý muốn so kè thời thượng với hoàng phi Trung Quốc, nhưng không ngờ là hoàng phi Trung Quốc lại mặc một bộ giáp.

Âm thầm đánh giá cẩn thận, Lộ Địch Toa thấy cô gái này mặc áo giáp rất có anh khí. Trong lòng nàng đột nhiên có một suy nghĩ, chờ khi sứ đoàn Trung Quốc đi rồi mình cũng phải mua một bộ giáp mặc, hơn nữa phải kêu người đi Italia làm.

Italy có bậc thầy khôi pháp đỉnh nhất, có dịch vụ dành riêng cho quý tộc.

Dùng da hoặc vải dệt, làm chất liệu chính để chế tạo áo giáp. Mảnh giáp bên ngoài có thể dùng giấy, hoặc cũng có thể dùng mảnh đồng mỏng, lại mạ lên thêm một lớp vàng bạc, được khảm điêu khắc trang trí bộ phận, một bộ giáp có thể sáng mù mắt cho quý tộc đã ra lò.

Giá trị chế tạo cực kỳ đắt đỏ, nhưng không có vấn đề gì với vương hậu, hoàng gia Bồ Đào Nha vẫn rất có tiền.

“Chào cô, cô có hiểu được tiếng Tây Ban Nha không?” Lộ Địch Toa hỏi.

Lộc Thiên Hương nghe hiểu được mấy từ đơn, nói: “Trên đường… học qua… một chút tiếng Latinh.”

Hai người bắt đầu giao lưu, nhưng có vẻ khá khó khăn, vẫn cần có phiên dịch mới được.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »