Trẫm

Lượt đọc: 15641 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1909
Ngựa đạp liên doanh (2)

❊ ❊ ❊

Thượng nguồn dòng sông vốn dĩ rất hẹp, chỉ rộng có hơn mười thước. Một lúc có nhiều quân Miến qua sông như vậy, mặt sông lập tức đen nghịt toàn là người.

Quân pháo chủ lực của Miến Điện cũng đều tập trung ở nơi này, khoảng chừng có hơn ba mươi khẩu hỏa pháo, đang không ngừng điên cuồng bắn về hướng trận địa của quân Đại Đồng.

“Bùm bùm bùm bùm!”

Trân địa pháo binh của quân Đại Đồng ở thượng nguồn toàn bộ dều được bố trí ở giữa sườn núi, hai mươi ngày trước đã điều chỉnh góc độ, chỉ cần nổ súng nhất định có thể đánh đến giữa dòng sông.

Một phát đạn đại bác bắn ra, trực tiếp bắn trúng thuyền nhỏ hoặc bè trúc. Kể cả có bắn không trúng thì cũng có thể làm được cho thuyền, bè bị lật.

Một lượng lớn quân Miến bị giữ lại trong sông, tình cảnh hỗn loạn không chịu nổi.

Voi chiến ở thượng nguồn lúc này cũng đã xuống sông, lội nước đi về phía trước, mấy ngàn đội quân Miến tinh nhuệ ngồi thuyền nhỏ đuổi theo phía sau.

“Ù ù ù~~~~~~”

Không ngừng có đạn đại bác rơi xuống, càng khiến cho voi chiến bất an, phát ra từng đợt kêu gào.

Voi vốn dĩ là loài động vật cực kì thông minh. Sau khi cảm giác được nguy hiểm nó sẽ kiên quyết không hướng về phía trước, thậm chí có con còn muốn quay người lại chạy trốn.

“Bùm!”

Một phát đạn bắn vào trong nước, đập trúng chân voi dưới nước.

Con voi này cuối cùng cũng nổi điên, không ngừng đụng độ xung quanh phạm vi của nó.

“Giơ súng!”

“Bùm bùm bùm!”

Cách mấy chục thước, hàng loạt quân lính xếp hàng cầm súng nhắm vào voi chiến. Mặc dù không dễ dàng đánh chết nhưng có thể khiến cho voi bị đau đến phát điên, lại có đại bác không ngưng rơi xuống nữa, hơn ba trăm con voi chiến lúc này đã có phân nửa bị mất đi lý trí.

Đoàn quân Miến Điện theo ngay sau là xui xẻo nhất, thuyền nhỏ, bè trúc trên mặt sông toàn bộ liên tiếp bị lật.

“Kỵ binh nghe lệnh, để lại hỏa binh và thuốc súng, theo ta qua sông đuổi giết.”

Dương Triển tóc đã hoa râm, hào khí cũng không hề giảm so với năm đó. Hắn để trận địa giao cho phó tướng, ra lệnh phó tướng tổ chức cho bộ binh qua sông. Ngay sau đó lập tức dắt chiến mã xông ra. Ngựa có thể bơi lội, binh lính nhanh chóng đỡ theo ngựa không ngừng qua sông.

Hơn 3000 kỵ binh, rất nhanh đã phủ kín chiều rộng hơn mười thước của mặt sông.

Dương Triển phóng người lên ngựa, rút đao kêu lên: “Giết!”

Nơi này đã có hơn ba chục nghìn quân Miến Điện bị đánh vỡ, đặc biệt là mấy ngàn quân tinh nhuệ kia, bị chính voi chiến nhà mình làm cho hôn bay phách lạc. Bọn họ vốn dĩ muốn trốn xuống dưới hạ lưu, thấy đội quân Đại Đồng đuổi theo, tia lý trí cuối cùng còn sót lại cũng đẫ biến mất.

Bộ binh của quân Đại Đồng, mấy trăm người cởi quần áo xuống sông, đẩy toàn bộ thuyền nhỏ và bè trúc giữa dòng sông quay lại, tiếp ứng cho chủ lực của Đại Đồng qua sông đuổi giết.

Không lâu sau, một quân sư đoàn chính quy đã có toàn bộ binh lực qua sông, tay sai của Mạnh tộc cũng theo ngay ở phía sau.

Hắc Lỗ Thao vì muốn mê muội quân Đại Đồng, chủ động che giấu phương hướng của mình, chia hơn trăm ngàn người thành mấy đội, bố trí ở vùng ven sông dọc theo các nơi hạ trại.

Loại trận Trường xà này, bây giờ lại thành điểm yếu chí mạng.

Bại binh Miến Điện bị đuổi giết đến đại doanh của người gần nhất, nơi này có rất nhiều quân Miến đang hạ trại. Nhìn thấy bại binh chạy lại hướng này như vậy, lại còn thấy kỵ binh Đại Đồng đuổi theo đằng sau, theo bản năng nghiêng đầu chạy trốn, hơn nữa còn là chạy trốn về hướng thành Bagan.

Cứ như vậy, một đường chạy trốn lại trở thảnh một đường đánh vào trong quân Miến Điện.

Không đến nửa giờ, Dương Triển đưa theo hơn ba ngàn kỵ binh, liên tiếp đánh đến ba chỗ trọng điểm của đại doanh Miến Điện và trận địa. Bại binh của Miến Điện, ùn ùn kéo đến, lúc này đã có khoảng chừng năm sáu chục ngàn người chạy trốn.

Đinh Gia Thịnh ở hạ lưu nhìn thấy thế, cũng nắm lấy thời cơ hạ lệnh: “Nâng cao pháo binh, đánh vào đội quân của Miến Điện. Những người còn lại, qua sông, liều chết xung phong.”

Hai bên bờ hạ lưu sông, đã chất đầy hơn một ngàn chiếc thuyền.

Quân Đại Đồng một bên lên thuyền, một bên đưa theo củi khô ném xuống, ngồi thuyền bè chèo về phía bên kia.

Hắc Lỗ Thao chỉ huy trận địa nằm ở Ayeyarwady và nút giao nhau của các nhánh sông. Hắn thấy ở trên thượng nguồn có chằng chịt bại binh, lúc này nào có tâm tư đánh giặc, kinh hoàng kêu lên: “Mau quay về thành, cố thủ!”

Quân đội Miến Điện ở bên bờ rừng, người Miến lúc này toàn bộ đã chạy trốn, một loạt người Bồ Đào Nha và pháo thủ của Armenia lúc này đã giơ tay đầu hàng.

Bộ binh chủ lực của quân Đại Đồng ở thượng du căn bản không thèm nhìn tù binh một cái đã nhanh chóng chạy theo truy kích dọc theo bờ sông, cuối cùng đưa tù binh vứt cho Mạnh tộc để làm quân.

Dương Triển dẫn theo kỵ binh, lại một lần nữa phá thêm một trại địch, cuối cùng đã đuổi kịp chỗ giao nhau của những nhánh sông. Mấy chục ngàn bại binh của quân Miến, chen lấn nhảy vào trong sông, bọn họ phải lội qua sông mới có thể vào thành.

“Thu thuyền bè lại.”

Phía trước là dòng sông Ayeyarwady, Dương Triến không dám tùy tiện lội qua.

Quân lính của Đinh Gia Thịnh ở hạ lưu, chỉ có thể ngồi thuyền đi qua.

Quân Miến bố trí ở chỗ này chỉ có mấy cửa pháo binh, súng kíp có khoảng mấy trăm cái, những quân lính cón dư lại toàn bộ đều là cung tiễn.

Hỏa thương của quân Đại Đồng, lúc này đang ngồi ở mũi thuyền không ngừng nhắm vào đối thủ.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »