Trẫm

Lượt đọc: 16224 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1530
Buổi lễ long trọng (2)

❊ ❊ ❊

Số lượng binh lính chiến thắng trở về quá nhiều, chắc chắn không thể đi vào hết, chỉ lấy ba trăm người làm đại diện. Bọn họ giải tù binh đi lên phía trước một đoạn.

Rồi được sắp xếp đứng ở đó chờ.

Trước Ngọ môn, văn võ bá quan đã vào chỗ, sứ giả nước ngoài cũng lần lượt trình diện.

Ngoại trừ sứ giả chư hầu Nam Dương ra còn có Miến Điện cũng phái sứ giả đến. Đây không phải đúng lúc, mà là nhân dịp đi mừng thọ Hoàng Đế Đại Đồng, thuận tiện triều cống mậu dịch cho triều đình một chuyến.

Quốc Vương Triều Tiên là hiếu thảo nhất, năm nào cũng phái sứ giả đến, tháng ba hằng năm là sẽ đến, chờ tới tháng tư chúc mừng sinh nhật của hoàng đế.

“Hoàng Đế thăng lầu!”

“Tấu nhạc!”

Trong tiếng lễ nhạc trang nghiêm, nghi thức cầm dù xuất hiện đầu tiên. Tiếp theo là Triệu Hãn mặc lễ phục cùng với Hoàng Hậu Phí Như Hạc, Thái Tử Triệu Khuông Hoàn. Phi tần trong hậu cung và các hoàng tử công chúa, hôm nay cũng được đặc cách ra mặt dự lễ.

Triệu Hãn đi đến trung tâm thành Ngọ Môn, sau đó quan ti nghi hô to: “Hết nhạc, trăm quan tiến lên!”

Văn võ bá quan xếp thành hai hàng, tay bưng hốt bản tiến về phía trước, đứng ngay ngắn dưới cổng thành Ngọ Môn.

Dưới sự chỉ thị của quan ti nghi, chúng thân thu lại hốt bản bái kiến, sau đó hô vạn tuế, cung chúc Hoàng Đế vạn thọ vô cương, chỉ chưa hát chúc mừng sinh nhật Hoàng Đế thôi.

“Sứ thần nước ngoài tiến lên!”

Một đống sứ giả bước lên phía trước, lễ nghi cơ bản giống nhau, sau khi chúc Hoàng Đế sinh nhật vui vẻ xong, lại đi ra sau văn võ bá quan đứng xếp hàng.

Triệu Hồi ngồi trên cổng thành Ngọ Môn, nhìn lướt qua quan viên sứ giả đứng dưới thành, trong lòng dâng lên cảm giác ngang tàng. Thảo nào những quân chủ trong lịch sử đều thích làm kiểu điển lễ như này, cảm giác thoải mái trong lòng đúng là choáng ngợp.

Bây giờ lãnh thổ của Trung Quốc kéo dài về phía bắc đến đồng cỏ Mông Cổ, chỉ có Hetao là chưa thu hồi.

Tây đến Gia Dục Quan, Thanh Hải, Tây Tạng, Tây Cương dù chưa thu phục nhưng trên danh nghĩa đã tỏ vẻ thần phục cả rồi.

Bên phía Đông Bắc, Liêu Ninh và Cát Lâm thuộc về triều đình. Chẳng qua, Cát Lâm chưa lập tỉnh, còn Liêu Ninh thì chuẩn bị chính thức lập tỉnh (Cát Lâm tạm thời thuộc quyền quản lý của Liêu Ninh). Amnokgang cũng tức là Sinuiju của Triều Tiên sau này, rộng khoảng hai trăm mét vuông đã được quân Đại Đông kiểm soát hoàn toàn.

Phía nam thì rộng hơn, bao hàm toàn bộ Ryukyu, một nửa Việt Nam, đảo Luzon, Champa, Palembang và Malacca.

“Dâng tù bình!”

Người kêu lên câu này là Lang Dương Chung Binh Bộ tả thị.

Đây là sĩ tử từ huyện Cát Thủy, khi Triệu Hãn công chiếm huyện thành hắn đã đầu nhập vào. Trước tiên làm bí thư quân vụ ba năm cho Triệu Hãn, sau đó trực tiếp thăng lên làm tri huyện, khi địa bàn được khuếch trương nhanh chóng được lên làm tri phủ, tiếp đến được triệu về làm lang trung Binh bộ.

Một sĩ tử ở Cát Thủy hết sức nhạt nhòa, nhưng chỉ vì làm việc sớm cho Triệu Hãn, bản thân cũng có năng lực mà đã có thể vươn lên dẫn đầu làm tả bộ thị lang trong quân.

Có rất nhiều quan viên Giang Tây như thế này!

Trên thực tế, nên để cho Binh Bộ thượng thư chủ trì dâng tù binh, như Binh Bộ thượng thư Phương Thắng Xương đã ngã bệnh.

Phương Thắng Xương cũng là người Giang Tây, hai anh em tự mình khởi binh, lấy hai huyện rưỡi đầu nhập vào. Bây giờ chờ Bàng Xuân Lai, Lý Bang Hoa rời đi, Triệu Hãn sẽ để cho Phương Thắng Xương tham gia nội các, đưa vị trí Binh Bộ thượng thư cho Lô Tượng Thăng.

Ai ngờ Phương Thắng Xương đột nhiên bệnh nặng, còn là người đã qua năm mươi tuổi, không biết có qua khỏi không nữa.

Hai người Lô Tượng Thăng với Dương Trấn Thanh áp giải tù binh đi đến.

Bọn họ được phép cưỡi ngựa đi đến dưới thành Ngọ Môn, sau đó xuống ngựa bái kiến, rồi dâng công văn tiệp báo lên cho Binh Bộ.

Công văn tiệp báo đã sớm được dâng lên, hôm nay hoàn toàn chỉ là một quy trình.

Dương Chung tuyên bố xong công lao của từng đơn vị rồi lại tuyên bố phong tưởng tước sĩ với tướng sĩ lập công trước mặt mọi người. Bao gồm cả Hồng Húc dẫn binh công chiếm Malacca trong đó, tước vị của chủ tướng đều được thăng lên, chỉ có Vương Đình Thần vi phạm quân quy mới chỉ nhận được danh hiệu vinh dự.

Còn về phần Dương Trấn Thanh, công lao thật sự quá lớn nên có phạm vào quân quy cũng không kiềm được, hiện tại được phong làm “Kiến Châu hầu.”

“Tù binh tiến lên!”

“Bái!”

Hơn một trăm tù bình bị áp giải dập đầu với Hoàng Đế.

Triệu Hãn mỉm cười nói: “Lui xuống.”

Chưởng Ấn Du Ngự Mã Giám hô to: “Lui xuống!”

Thống lĩnh thị vệ đứng cạnh Chu Từ Đống, cũng hô lớn hơn nữa theo: “Lui xuống!”

Thị vệ dưới thành hô: “Lui xuống!”

Dương Chung Binh Bộ tả thị lang lại hô: “Lui xuống!”

Lô Tượng Thăng phất tay hạ lệnh, tướng sĩ Đại Đồng lập tức áp giải tù binh lui ra, giao cho quan viên Hình Bộ chờ xử lý. Nên chém đầu thì chém đầu, nên đào quặng thì đào quặng, nên di quân thì di quân, dù sao hôm nay cũng sẽ không làm đến mức máu me đầm đìa.

“Tấu nhạc, dàn múa lên!”

Cho dù là văn võ bá quan hay những sứ thần nước ngoài, đều giắt hốt bản trên đai lưng, bắt đầu quơ tay múa chân trong tiếng lễ nhạc.

Đây là nghi thức dâng tù binh có từ xa xưa, sau khi tù binh bị mang đi, mọi người sẽ cùng nhau múa hát chúc mừng. Ngay cả hai người Bàng Xuân Lai với Lý Bang Hoa cũng vác theo xương cốt già cỗi múa hát.

Mọi người không thấy xấu hổ mà ai cũng vui vẻ ra mặt.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »