Trẫm

Lượt đọc: 17447 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1637
Triệu kiến tại phòng tắm Vương Thái Hậu An Ny (2)

❊ ❊ ❊

Trọng tài sững sờ một lúc lâu mới tiến lại nhắc nhở: “Tiên sinh kỵ sĩ Trung Quốc, nếu thương rời tay, đối thủ của người sẽ có điểm, ngươi không thể ném thương của mình ra ngoài như vậy.”

Trịnh Trọng Dụng hỏi: “Thương của ta rời tay, nhưng hắn lại ngã ngựa té xuống đất, vậy ai sẽ được tính điểm nhiều hơn?”

“Đương nhiên là ngươi.” Trọng tài nói.

Trịnh Trọng Dụng cười nói: “Vậy là được rồi.”

Trận đấu tiếp tục, hiệp thứ tư bắt đầu.

Trải qua những khiếp sợ lúc ban đầu, người xem cũng đã dần làm quen, thậm chí còn thích thú và chờ mong nhìn những chiêu thức bất ngờ của kỵ sĩ Trung Quốc. Những chiêu thức mới mẻ độc đáo luôn thú vị hơn những chiêu thức nề nếp cũ kĩ.

Hơn nữa, những quý tộc hiểu biết về thuật cưỡi ngựa lại càng không nghĩ Trịnh Trọng Dụng chơi xấu.

Chiêu thức chiến đấu biến hóa khôn lường, người cưỡi phải có thuật cưỡi ngựa thuần thục, lực khống chế ở eo bụng vững vàng, cùng khả năng nắm bắt thời cơ chuẩn xác. Không có những kỹ năng hạn nhất đó, Trịnh Trọng Dụng không thể ghi được điểm khi thương đã rời tay.

Nạp Ngõa Lạp bị nâng lên ngựa lần nữa, hắn đã có chút mơ hồ, cả người vô cùng ê ẩm.

Mặc dù hắn có mặc áo giáp bảo vệ, nhưng hai lần rơi xuống đều không hề nhẹ nhàng.

Lần thứ tư thúc ngựa tiến lên, động tác của Nạp Ngõa Lạp đã trở trì trệ. Trịnh Trọng Dụng dễ dàng đỡ được thương của hắn, mà thương của Trịnh Trọng Dụng lại thay đổi phương hướng linh hoạt, làm hắn mơ hồ, rồi trực tiếp đâm trúng vào tấm che mặt.

Đây là công kích trí mạng, có thể trực tiếp tuyên bố chiến thắng.

“Trịnh! Trịnh! Trịnh!”

Nhóm phu nhân nước Pháp như quên mất quốc tịch của mình, đồng thanh hoan hô Trịnh Trọng Dụng, trận tỉ thí kỵ sĩ này thật sự rất hấp dẫn.

Louis XIV tự mình trao phần thưởng: “Chúc mừng ngươi, kỵ sĩ dũng mạnh và không sợ hãi!”

“Tạ ơn bệ hạ!” Trịnh Trọng Dụng vui vẻ đáp lời.

Hắn đương nhiên rất vui rồi, tiền thưởng khoảng năm ngàn lượng bạc, rồi còn có một con chiến mã lương câu và một cây trường kiếm kiểu Pháp.

Đây là giống ngựa Persh, hay còn gọi là Bảo Bát Tuyết Long Mã. Là dòng ngựa kéo hạng nặng, chủ yếu dùng để kéo hàng hóa, sau này trở thành dòng ngựa kéo có ảnh hưởng lớn đến nền nông nghiệp nước Mỹ.

Mà nó cũng có thể dùng để đánh trận, trọng kỵ binh thời Trung Cổ của nước Pháp đều cưỡi ngựa này.

Đặc điểm chiến đấu của nó là: Thân hình cao lớn, bốn chi khỏe mạnh, khả năng thăng bằng và chạy đường dài tốt, năng lực chịu đựng trong chiến đấu cao, không dễ ngã bị thương trên chiến trường gập ghềnh và đầy thi thể. Thể lực của nó lại càng biến thái hơn, thích hợp hành quân đường dài và mang vác vật nặng trong chiến đấu. Tuy tốc độ kém ngựa trong khinh kỵ binh, nhưng đã hơn xa những loại ngựa trong trọng kỵ binh khác. Tính tình ngoan ngoãn, nghe lời chỉ huy, bảo vệ chủ, tính kỷ luật cũng rất mạnh.

Loại chiến mã này là vũ khí quan trọng trong trọng kỵ binh, nhưng không thích hợp trong khinh kỵ binh.

Còn trường kiếm kiểu Pháp, có thể tham khảo “Tú hoa châm” trong [Trò chơi vương quyền], nhưng thân kiếm này rõ ràng dài và rộng hơn. Bao và chuôi kiếm được nạm vàng rực rỡ, còn khảm cả bảo thạch lục lam, nhìn là biết không hề rẻ chút nào.

Lộc Thiên Hương và Trương Thụy Phượng đã nói Trịnh Trọng Dụng có toàn quyền quyết định với phần thưởng của mình.

Ba thị vệ hộ tống xuất chiến được một ngàn lượng bạc. Tự Trịnh Trọng Dụng lấy một ngàn lượng, bạc còn lại dùng để mời khách khi về Nam Kinh, lúc ấy hắn sẽ mời những thị vệ khác ăn cơm.

Chiến mã và trường kiếm trở thành đồ vật riêng của Trịnh Trọng Dụng.

Hắn đặc biệt yêu cầu được nhận một con ngựa cái, nếu nó có thể chống đỡ qua chuyến đi biển, khi trở lại Nam Kinh có thể dùng để lai giống và sinh con non. Loại chiến mã ngoại lai này có thể được gửi nuôi trong trại ngựa hoàng gia Nam Kinh, chi phí chăn nuôi do Binh bộ cung cấp. Con non hỗn huyết sau khi sinh ra, đa số sẽ thuộc về triều đình, còn lại một ít thuộc về Trịnh Trọng Dụng.

Trịnh Trọng Dụng cưỡi chiến lợi phẩm vừa mới giành được, lưng mang trường kiếm kiểu Pháp đến trước khán phòng thì xoay người xuống ngựa. Hắn lần lượt chắp tay với Lộc Thiên Hương và Trương Thụy Phượng, ý nói mình may mắn không làm nhục mệnh.

“Hoan hô! Trịnh!”

Nhóm phu nhân ném mấy món đồ vật về phía Trịnh Trọng Dụng, ở gần thì ném khăn tay, ở xa thì tung trang sức. Nếu hắn nhặt đồ vật của người nào lên thì chẳng khác nào đã tiếp nhận vật đính ước của người đó, kể cả phu nhân kia đã có tướng công.

Lòng Trịnh Trọng Dụng có chút rục rịch, dù sao thì hắn rời bến thuyền cũng đã lâu, và vẫn chưa đụng vào người nữ nhân nào. Nhưng hắn lại vờ như không phát hiện mà đi ngay khỏi chỗ đó cũng nhóm đồng đội để chia bạc.

Yến hội buổi tối vừa kết thúc, Trịnh Trọng Dụng đã được Thái Hậu Vương An Ny triệu kiến.

Ban đêm đến phòng nữ nhân, mà đối phương còn là Vương Thái Hậu, chuyện này theo lẽ không thích hợp, nhưng vị Thái Hậu này đã hơn năm mươi tuổi.

Trương Thụy Phương nhìn về phía Lộc Thiên Hương, hắn cũng không biết quyết định thế nào cho tốt.

Lộc Thiên Hương nói: “Ngươi đi đi, đừng gây ra chuyện gì quá đáng là được.”

Trịnh Trọng Dụng tập trung tinh thần trước khi vào tẩm cung Thái Hậu Vương An Ny. Thị nữ vẫn dẫn hắn đi sâu vào, ngay sau đó đã bược vào một căn phòng. Hóa ra đó là phòng tắm của Vương Thái Hậu, mà vị Vương Thái Hậu này còn đang tắm rửa.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »