Cảm ơn mosol đã đề cử Ngọc phiếu cho truyện.
...
Lâm Phúc Sinh nói: "Quỷ lông đỏ để lại rất nhiều nông nô, bệ hạ không cho giữ nô lệ, vậy thì biến những nông nô này thành điền hộ. Còn nữa, đừng khoanh vòng đất đai lung tung, có bao nhiêu người trồng trọt thì chiếm bấy nhiêu đất. Thuế má thu theo diện tích đồng ruộng, có trồng trọt hay không đều phải nộp thuế thu lương. Nếu không đủ người mà lung tung khoanh vòng mảng lớn đất đai là sẽ lỗ vốn!”
Lâm Ứng Văn chắp tay vái: "Hài nhi nhớ kỹ!"
Lâm Phúc Sinh cười nói: "Bệ hạ để lại chỗ trống cho chúng ta chui, các ngươi không cần hộ tịch ở Phúc Kiến thì có thể làm hộ khẩu mới ở Luzon, tương đương với chiếm diện tích cả hai bên. Không đầy mười năm, Lâm gia chúng ta sẽ biến thành địa chủ lớn! Nhớ cưới vài phụ nữ địa phương, sinh nhiều con cháu vào. Nhiều con nhiều cháu là có thể chia nhỏ đồng ruộng ra, sau này nộp thuế má càng thấp.”
Đương nhiên là cố ý chừa chỗ trống, khích lệ dân gian di dân khai thác, Triệu Hãn vờ như không thấy đất đai mênh mông của họ ở nguyên quán.
Dù sao di dân Luzon có rủi ro, lạ nước lạ cái có thể sẽ chết.
Tiếc rằng dưới quê mỗi người đều có đất, không có đất đã sớm di dân phương Bắc, muốn khích lệ khai thác cũng khó.
Hai huynh đệ Lâm Ứng Văn, Lâm Tòng Văn đi về quê, triệu tập hương thân phụ lão.
Bọn họ đưa ra điều kiện vô cùng hậu đãi, cung cấp lộ phí, cung cấp hạt giống, đi Luzon liền được có thể chia ruộng, hơn nữa chỉ cần ngươi đủ sức thì muốn trồng bao nhiêu đều được, còn có thể chiêu mộ dân địa phương tự mình làm địa chủ lớn. Tuy nhiên, ít người chịu hưởng ứng.
“Ta biết Luzon, nơi đó xa xôi lắm.”
“Nghe nói Luzon có chướng khí, vào trong rừng sẽ chết.”
“Mớ đất ở nhà ta đủ ăn rồi, canh cửi kiếm chút gia dụng, đủ tiền mua tương gạo mắm muối.”
“. . .”
Loay hoay vài ngày, hai huynh đệ chỉ chiêu được ba đồng hương.
Khi bọn họ trở về thành, chợt trông thấy nhiều thị dân vây quanh trước bố cáo thánh chỉ, bàn tán xôn xao.
Đám thị dân này đa số không trồng trọt, bọn họ làm công kiếm sống trong thành thị. Giờ phút này lại có rất nhiều người động lòng, dù không biết trồng trọt nhưng có thể chiêu mộ dân địa phương làm điền hộ, mình thành địa chủ!
Nhóm dân gian di dân đầu tiên đi Luzon có chín mươi chín phần trăm đều là người thành thị!
Đặc biệt là những kẻ lôm côm, du côn bị Triệu Hãn mệnh lệnh quan địa phương xử lý nghiêm khắc, bọn họ bị cắt đứt đường kiếm tiền, nhưng không chịu thành thật làm việc, hiện tại rốt cuộc có cơ hội ra ngoài lang bạt.
Dựa theo số liệu thống kê của Hộ bộ, Phúc Kiến và Quảng Đông đều có hơn bốn triệu người.
Nhưng Phúc Kiến có phủ Đài Loan, Quảng Đông có phủ Quỳnh Châu ( đảo Hải Nam ). Nhiều dân chúng Mân Việt không có đất bị di dân đến khu vực vùng ven biển Đài Loan và đảo Hải Nam để khai khẩn.
Loại di dân này không tốn nhiều tiền, cưỡi thuyền đi là được.
Năm đầu thường là trực tiếp khai hoang, đốt rẫy gieo hạt, kỹ thuật nông nghiệp nguyên thủy thế này rất có hiệu quả khi khai khẩn đất hoang. Không cần hao phí sức lực đốn chặt cây cối, khai hoang để lại phân tro còn có thể làm phân tẩm bổ hoa màu.
Khu Trung Bộ và Bắc Bộ đảo Đài Loan đã có hơn sáu trăm nghìn người Hán lần lượt làm hộ khẩu, trong đó năm, sáu mươi nghìn người là lúc trước làm hải tặc bị Trịnh Chi Long di dân qua.
Trừ nhân khẩu di dân Đài Loan, lại trừ cảng thành thị vùng ven biển, trong nông thôn Phúc Kiến to lớn thật ra chỉ còn hai triệu nông dân.
Vậy nên mặc dù ở Phúc Kiến không có nhiều người cày ruộng, nhưng nông dân không thiếu đất cày!
Trình độ khai phá bên đảo Hải Nam cao hơn đảo Đài Loan nhiều, người Hán đã vào hộ khẩu và cày cấy lên đến một triệu người, đa số người Hán di dân trong đó chạy lên đảo từ thời nhà Minh. Tổ tông của những người Hán này đại khái có ba trăm nghìn, năm trăm người, từ quan phủ Đại Minh tổ chức di dân, trong đó có rất nhiều là quân hộ* và phạm nhân bị lưu đày.
(*) Quân hộ là binh sĩ và người nhà có hộ tịch thuộc về quân phủ, sau khi vào quân hộ thì đời đời làm lính, địa vị xã hội thấp. Số lượng quân hộ rất lớn, chỉ đứng sau dân hộ.
Lần này Triệu Hãn tuyên bố với toàn thiên hạ, dùng chính sách khích lệ khai thác hải ngoại, trừ nhiều kẻ du côn hưởng ứng, còn có nhiều thương nhân nghe tin lập tức hành động.
Chờ bọn họ đi tới Luzon, sau khi nhập hộ khẩu thì được cho biết nguyên tắc khai thác, không được cướp địa bàn của bộ lạc địa phương thân thiện.
Cái gọi là bộ lạc thân thiện tức là bộ lạc đi theo quân Đại Đồng cùng tấn công Manila, và bộ lạc lặng lẽ tiếp nhận bảo hộ người Hoa sau sự kiện diệt người Hoa.
Những bộ lạc này đều lần lượt được đăng ký.
Đồng thời, khu vực ven biển mé Tây đảo Luzon bị chia thành năm khu hành chính, nhâm mệnh năm tiến hành quản lý. Đất mà người Hán khai thác đều lấy năm thị trấn làm trung tâm khuếch tán ra, tạm thời chỉ gieo trồng nông nghiệp và mậu dịch cảng, không vào núi tìm mỏ vàng bạc.
Nói là nuốt vào toàn bộ đảo Luzon nhưng thật ra chỉ khống chế vùng ven biển mé Tây, 80% địa bàn toàn đảo vẫn ở trong tay dân địa phương.
Vạn Triệu An mang theo hơn hai nghìn nạn dân người Hoa đi tấn công vườn gieo Tây Ban Nha ở khắp nơi, lúc này đã trở thành chủ vườn gieo. Vạn Triệu An dùng phương thức rút thăm được chia một mảnh vườn trồng cỏ thuốc lá, thiếu nữ mà hắn cứu trên đường cũng bị nạp làm thiếp thất.