Trẫm

Lượt đọc: 16220 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1791
Mưu kế của Trương Hiến Trung (1)

❊ ❊ ❊

"Bùm bùm bùm bùm!"

Pháo trên tàu liên tục bắn phá toà thành bằng đất nện, thậm chí còn bắn pháo về phía bến tàu, nhưng bến tàu lại im lặng, hoàn toàn không có hiện tượng hoảng loạn hay chạy trốn gì.

Chỉ huy hải quân Balthazar Burt ngay lập tức nhận ra có gì không ổn, hạ lệnh: "Lập tức rút quân, người Trung Quốc đã có chuẩn bị rồi!"

Hơn ba mươi chiếc tàu chở viện quân của Hà Lan tiến về phía bắc, nhưng không rời khỏi eo biển Malacca. Bọn họ đi vòng quanh đảo Bangka đến bờ biển phía tây nam đảo Kalimantan, cập bến tại quốc gia thuộc sở hữu của họ là Sukardana, ép buộc Sudan phải lập tức gửi lương thực và nước ngọt tiếp tế.

Chỉ sáu giờ sau khi hạm đội Hà Lan rời khỏi Palembang, hạm đội Trung Quốc đã đánh tới, kết quả nơi này lại trống không.

Hạm đội Trung Quốc lập tức đuổi theo tới tận Sukardana. Kết quả vẫn là trống không, hạm đội Hà Lan đã rời đi, chỉ biết là đang đi về phía đông nam.

Balthazar Burt vốn định cập bến tại Semarang để cho viện quân từ Ấn Độ hội tụ với viện quân Mataram, sau đó cùng nhau đi tới hỗ trợ Batavia. Ai ngờ vừa đến Semarang, thứ chào đón bọn họ lại là pháo kích.

Đầu thành cắm cờ Thăng Long Đại Đồng, ngoài ra còn có một lá cờ xanh tạm thời.

Thành Semarang rất kỳ diệu, nội thành có xây dựng miếu Trịnh Hòa, hoàn toàn theo phong cách Đạo giáo Trung Quốc, ngoài thờ Trịnh Hòa thì còn thờ Mẫu Tổ. Ngoài ra còn có nhà thờ Hồi giáo và nhà thờ Công giáo, nhưng vì cuộc nổi dậy này, nhà thờ Công giáo đã bị thiêu hủy. Mà trên núi bên ngoài thành cũng có tháp Phù đồ Bà La của Phật giáo, thậm chí còn có các chùa miếu Ấn Độ giáo sót lại ở các vùng núi xa hơn.

Người Hán đã hoàn toàn chiếm được thành phố này, ba gia tộc lớn là Trịnh, Vương, Mã, tạm thời thống trị Semarang.

Rất nhiều người Hán đã đổi họ, họ Trịnh tự xưng là hậu duệ của Trịnh Hòa, họ Vương tự xưng là hậu duệ của Vương Cảnh Hoằng (thái giám phụ của Trịnh Hòa), họ Mã không cần phải giải thích gì nữa.

Trong thành là một mớ hỗn độn, một số lượng lớn các khu nhà đã bị đốt cháy, người châu u chết không còn một ại, ngay cả một vài người Ả Rập cũng bị ngộ sát.

Trịnh Vĩnh Thọ mặc áo giáp da không biết lấy từ đâu, tay cầm chuôi đao đứng ở đầu thành, giận dữ hét lên: "Mau đóng cửa thành lại, dân chúng ngoài thành, vòng quanh thành trốn đến vùng nông thôn phía nam!"

Vẻ mặt Balthazar Burt chán nản, âm thầm mắng chửi Sudan Mataram vô số lần.

Tên Sudan bù nhìn này đúng là bùn loãng không trát được tường. Hà Lan đã hỗ trợ trấn áp phản loạn, vậy mà mới qua hai năm, phản quân đã lại lớn mạnh thế này.

Để hỗ trợ Batavia, chắc chắn quân lính Mataram phải đi qua Semarang. Nếu không chiếm được Semarang, viện quân của Mataram sẽ không ra được, đồng nghĩa với việc ý đồ tập trung binh lính của người Hà Lan sẽ bị phá sản - Balthazar Burt còn chưa biết, nghĩa quân Mataram đã nổi lên bốn phía.

"Đi về phía đông!"

Theo lệnh của Balthazar Burt, hạm đội Hà Lan không đi thẳng đến Batavia mà đi theo hướng ngược lại..

Hạm đội Hà Lan rời đi được khoảng hai giờ, hạm đội Trung Quốc đã đuổi theo tới đây.

Sứ giả rời khỏi chiếc thuyền nhỏ, sau khi làm sáng tỏ thân phận bèn lập tức được Trịnh Vĩnh Thọ mời vào thành.

Sứ giả hỏi, "Người Hà Lan đi phía nào?"

Trịnh Vĩnh Thọ nói: "Phía đông."

"Cáo từ!" Sứ giả xoay người rời đi.

Trịnh Vĩnh Thọ vội vàng nói: "Đại nhân đợi đã, tại hạ là Tổng đốc tự lập, Semarang tự nguyện quy thuận thiên triều, xin đại nhân giúp truyền tin tức."

"Ta biết rồi, các ngươi thủ thành cho tốt, đừng để người Hà Lan phá thành." Sứ giả vội vã rời đi.

Trịnh Vĩnh Thọ cuối cùng cũng mỉm cười, Tổng đốc là nói cho triều đình nghe, còn chức vụ hắn ta thực sự muốn làm là Sudan. Các loại hình thành bang hay Sudan quốc có khá nhiều ở Nam Dương, hơn nữa hắn ta cũng không có ý định mở rộng lãnh thổ, có Semarang và thôn trấn xung quanh là ổn, bởi vì không gian sống của người Hán chỉ lớn như vậy.

Mặc dù người Hán ở Semarang theo đạo Lục giáo, nhưng họ thuộc loại Lục giáo đã cải tiến. Bọn họ vẫn giữ được truyền thống thờ cúng tổ tiên, vẫn kiên trì dâng lễ cho Trịnh Hòa, đồng thời vẫn giữ được tín ngưỡng thờ Mẫu Tổ. Ngoài ra còn xây dựng thư viện và trường học miễn phí, dạy về Nho giáo. Thậm chí còn đưa Phật giáo vào trong giảng dạy, tin vào chuyện luân hồi chuyển thế.

Rốt cuộc thì đây được coi là loại tôn giáo gì?

Thay vì tiếp tục truy đuổi, hạm đội Trung Quốc quay trở lại vùng biển gần Batavia. Dù hạm đội Hà Lan chạy tới nơi nào, họ cũng sẽ đi tới chi viện, giờ chỉ việc ôm cây đợi thỏ là được.

Về phía hạm đội Hà Lan, sau khi rời khỏi Semarang bèn đi thẳng đến cảng Surabaya (Surabaya).

Chỉ cần nghe cái tên "Surabaya" là sẽ biết chắc chắn có người Hán.

Lúc Trịnh Hòa chiếm được Tây Dương, theo tên Java, nó được dịch là "Sulumayi". Tuy nhiên ngày càng có nhiều người Hán sinh sản ở đây, cảm thấy tên địa danh này quá khó đọc nên họ đã giảm xuống còn "Sarimu". Bởi vì bến cảng được nối với một con sông, cho nên nhà văn hóa người Hán bèn đặt tên cho dòng sông là Surabaya, thành phố được đặt tên là Surabaya, cảng Surabaya.

Hạm đội Hà Lan đi thuyền đến đây, Balthazar Burt nhìn về phía ngọn cờ trên đầu thành, hắn ngay lập tức lại rơi vào tuyệt vọng.

Giới quý tộc địa chủ Java, các nhà lãnh đạo tôn giáo và người Hán ở Surabaya đã liên minh để chiếm thành phố. Các quan chức châu u và Sudan đã bị quân nổi dậy tàn sát. Họ không thể chịu đựng được sự cai trị của Sudan, thuế quá cao, đồng thời cũng không thể chịu đựng được việc truyền giáo của người Hà Lan ở khắp mọi nơi.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »