Trẫm

Lượt đọc: 14875 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1993
Hội minh Đông Khoa (1)

❊ ❊ ❊

Ba Đồ Nhĩ giải thích: “Hoàng đế người Hán muốn khu Kham, ta có thể cắt một phần để nhường cho họ, nhưng không thể cắt cho họ phần Amdo (Ngọc Thụ, A Bá, Cam Nam, Thiên Chúc). Về phần Thanh Hải, đẳng địa Tây Ninh vốn cũng không phải là của chúng ta, nếu Hoàng đế người Hán muốn thu hồi thì cứ việc lấy đi.”

Ở địa khu Kham, bộ chúng Mông Cổ không phân bố quá nhiều, những địa khu chủ yếu chỉ có Ngọc Thụ, A Bá, Cam Nam và Thiên Chúc. Những nơi còn lại, tất cả đều do người Tây Tạng, Khương, Di và Mông Cổ lợi dụng võ lực và tôn giáo để thu thuế.

Y Siết Đô Tề liên tục lắc đầu: “Nếu phân chia nhiều như vậy, vật cống đến Kham cũng mất hơn phân nửa, sau này chúng ta biết dựa vào cái gì để sống?”

Ba Đồ Nhĩ nói: “Chỉ cần dựa vào Thanh Hải và Amdo là đã đủ sống qua ngày, chúng ta không thể tham lam hưởng thụ được.”

Các huynh đệ không nói gì, bọn họ đã mất hết lòng tranh đấu từ lâu, chỉ muốn được phân nhiều đồng cỏ để sống cuộc đời hưởng thụ. Sau khi Kham bị chia cắt cho người ta, bọn họ còn hưởng thụ cái rắm à.

Lão thất Ách Nhĩ Đạt Ni Đới Thanh âm dương quái khí nói: “Quân Hán vừa tới, chúng ta đã phải nhường cho họ một phần Kham, chi bằng cũng tặng luôn Thanh Hải cho họ đi, huynh đệ chúng ta dẫn bộ chúng đến đầu cho Tứ ca.”

Lão tứ đã được bá phụ nhận làm con thừa tự, hiện nay đang đi du mục ở bên Tháp Thành Tân Cương, địa bàn còn bao gồm cả một phần Kazakhstan sau này.

Lão bát Y Lặc Đăng nói: “Người Hán cũng do phụ mẫu sinh dưỡng nuôi thành, sao có thể không đánh thắng được? Theo ta thấy, cứ hung hăng đánh một trận, đánh cho quân Hán không dám tới nữa luôn đi!”

Ai cũng không muốn mất đi nguồn trợ cấp từ khu Kham, theo lịch sử, Hãn Đô chiếm được Kham, không muốn cung cấp thu thuế nên liền bị những người này giết chết.

Đa số các huynh đệ đều muốn làm vậy, Ba Đồ Nhĩ cảm thấy vô cùng bất lực.

Đại ca chỉ thích đánh giặc và du mục thì bây giờ lại không có ở đây. Tầm nhìn của những huynh đệ khác lại thiển cận, bình thường chỉ vì chút đồng cỏ đã tính toán chi li, Ba Đồ Nhĩ cảm thấy thật mệt mỏi.

Trước khi quân Đại Đồng xuất chinh Thanh Hải, mấy huynh đệ này đã tranh đoạt đồng cỏ, trong nội bộ đã xảy ra mấy cuộc đụng độ. Bây giờ còn quậy đến mức muốn giao chiến với quân Hán, nhưng nếu thật sự đánh, vốn đã không thể đồng tâm hiệp lực tất cả mọi người, gìn giữ thực lực thì còn đánh kiểu quái gì?

Nếu các huynh đệ có thể nhất trí đối ngoại, Ba Đồ Nhĩ còn lâu mới muốn cắt đất cầu hòa, đã dẫn quân đến giao chiến với quân Hán từ lâu rồi.

“Bây giờ không vội đánh, chờ đại ca tới rồi tính tiếp.”

“Đúng, cứ chờ đại ca tới đi.”

“Còn nữa, bảo Hãn Đô nhà Ngũ đệ mau mang binh tới tiếp viện luôn đi.”

“Trận này có thể đánh được, đánh cho quân Hán không dám tới nữa.”

“…”

Ba Đồ Nhĩ nhìn các huynh đệ với vẻ mặt buồn bực, trong lòng chỉ cảm thấy cực kỳ bất lực.

Cuộc họp kết thúc, lão nhị Xa Thần Đới Thanh tìm được Ba Đồ Nhĩ, vô cùng rầu rĩ nói: “Lục đệ, đánh không thắng được đâu. Ta đã đến Nam Kinh, người Hán vô cùng mạnh mẽ. Chưa nói đến tường thành Nam Kinh, cao đến tận tầng mây, chỉ cần đi dọc trong thành trì thôi là ở đâu cũng đã sầm uất đến không thể tưởng tượng nổi rồi. Chỉ riêng người Hán ở Tây An cũng đã nhiều gấp mấy lần toàn bộ bộ lạc Mông Cổ Thanh Hải chúng ta.”

“Ta biết chứ… Ài!” Ba Đồ Nhĩ thở dài.

Năm đó khi chinh phục Thang Tạng, Gushi Khan đã đi mượn binh, toàn bộ quân đội chủ lực đều phải trả lại cho người ta. Bọn họ chỉ có mấy ngàn dân chúng, tiếp nhận thêm dân Mông Cổ bản xứ mới lên được hơn bốn vạn.

Nhưng tỷ lệ trẻ sơ sinh ở cao nguyên Thanh Tạng chết quá cao, hơn nữa khi phụ nữ mang thai cũng gặp đủ loại chuyện khó sinh.

Sau nhiều lần phát triển vấn đề sinh con đẻ cái, dân số Mông Cổ mới lên được gần bảy mươi ngàn. Đó là khi đã tính luôn trẻ con mười hai mười ba tuổi, nếu chỉ tính số binh lực có thể ra chiến trường đánh giặc thì nhiều lắm cũng chỉ được ba bốn vạn người mà thôi.

Quân Đại Đồng không cần đánh thắng, chỉ cần mỗi năm đều dẫn binh tới đánh, thêm vài năm nữa là đã có thể khiến dân số Thanh Hải giảm nhanh.

Mấy ngàn long kỵ binh đi xung quanh hồ Thanh Hải để trinh sát.

Kỵ binh sư của Mã Vạn Lý cũng nhanh chóng chia làm hai tốp: Một tốp đến khu vực ở phía nam chân núi Kỳ Liên, một tốp thì đến vùng núi phía nam hồ Thanh Hải.

“Cộc cộc cộc cộc!”

Vài thanh niên Tây Tạng cưỡi ngựa chạy đến, dọc đường hô to: “Quân Hán đến, quân Hán đến!”

Tang Cát là tù trưởng bộ lạc A Nhu, hắn nhanh chóng ra ngoài hỏi: “Quân Hán tới bao nhiêu? Chúng ta có cần dâng cống phú không?”

“Quân Hán phái người tới truyền lời, bảo tộc trưởng của mười một bộ tộc A Nhu đều phải đến hội minh Đông Khoa. Bộ tộc nào không đi thì sẽ phái binh đến giết!” Thanh niên Tạng nói.

Tang Cát tất nhiên không dám làm ngơ, mang theo con trai và mười kỵ binh chạy thẳng tới Đông Khoa tự.

Xung quanh hồ Thanh Hải có tám bộ lạc Tây Tạng.

Từ hơn trăm năm trước, những bãi cỏ quanh hồ cũng thuộc về họ. Nhưng tàn quân Ngõa Lạt Mông Cổ đã từng đuổi tới đây, chiếm đoạt bãi cỏ quanh hồ Thanh Hải, cuối cùng tạo thành tộc Mông Cổ Tây Hải (những người Mông Cổ này đã bị Gushi Khan thu nạp vào tổ chức). Mà nhân dân Tây Tạng ở Thanh Hải thì bị đẩy tới những nơi khác ở xung quanh vùng núi, rơi vào tình trạng nửa du mục nửa nông canh.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »