Trẫm

Lượt đọc: 16219 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1916
Nữ vương vàng - Tổng đốc vương quốc Patani (1)

❊ ❊ ❊

Diện tích của nước Mạnh lớn hơn một chút, hơn nữa còn có đường bờ biển rất dài, thích hợp để giao lưu trao đổi, nhưng phần lớn ruộng lúa chỉ có thể gieo mùa mỗi năm một lần.

Mặc dù diện tích của nước Thái nhỏ hơn, lại còn nằm hoàn toàn trong lục địa nhưng ở đây lại có rất nhiều ruộng lúa, một năm có thể canh tác đến hai ba vụ mùa.

Ngoài ra, địa khu Rangoon của Miến Điện còn được giao cho Trung Quốc để thành lập phố cảng.

Biển bùn (Bangkok) của nước Thái cũng được giao cho Trung Quốc để thành lập hải cảng.

Lúc này, Bangkok chỉ là một ngư thôn nhỏ. Từ Bangkok trở ra biển, đâu đâu cũng là rừng đước và ao đầm nên mới bị dân bản xứ gọi là “biển bùn”. Đối với Xiêm La, giao Bangkok cho người khác cũng không thành vấn đề, chỉ là thấy hơi chán ghét mà thôi, dù sao Trung Quốc cũng sẽ đóng quân ở đó.

Quân Đại Đồng lục tục rút lui, giữ lại một sư ở Ava, 500 sĩ tốt ở Rangoon và 500 sĩ tốt nữa ở Bangkok.

Triều đình tổ chức thủ phê di dân, ưu tiên đưa họ đến Rangoon và Bangkok. Người đến đều là từ Quảng Tây, Vân Nam, đa số đều có thể chịu nổi thời tiết ẩm ướt nóng bức, số lượng cũng không nhiều, chỉ một hai ngàn người mà thôi.

Người Hán đã ở sẵn trong địa phận Miến Điện và nước Thái lại tự động di chuyển đến hai bến tàu kia.

Đặc biệt là người Hán Xiêm La, chỉ trong vòng nửa năm, đã có hơn ba ngàn người chuyển đến Bangkok, trở thành dân tộc đông dân nhất ở đó. Dưới sự trợ giúp của triều đình, vài người Hán bắt tay khai khẩn ao đầm làm ruộng, nhưng đa số người Hán chỉ gắn liền với việc kinh doanh ở bến tàu.c

Hơn ba tháng sau, rốt cuộc triều đình cũng truyền lệnh đến Ava.

Triệu hoàng đế và nội các đã đồng ý với lời thỉnh cầu của các tướng lĩnh, thâu tóm ti của Mạnh Dưỡng, Xa Lý, Mạnh Liên, phía Bắc Mộc Bang, tất cả đều nhập vào tỉnh Vân Nam, đất cải tạo cũng về tay người dân.

Trong đó, mạnh dưỡng ti, trong xe ti, mạnh ngay cả ti, mộc bang bắc bộ, toàn bộ quản lý do Vân Nam tỉnh cũng cải tạo đất về lưu.

Ti của Mạnh Cấn, phía Nam Mộc Bang, cộng thêm cả địa khu trung Miến Điện thì được xây dựng thành quân dân phủ Bình Nam. Đinh Gia Thịnh lập chiến công lớn, đảm nhiệm chức quan trên ở quân dân phủ Bình Nam.

“Quân dân phủ” là một loại hành chính địa phương dưới thời Minh, bao gồm đủ loại người từ thổ ty, quan phủ, người Hán đến dân tộc thiểu số.

Khi quân dân phủ được thiết lập dưới thời Minh sơ, hầu như tất cả người dân đều là thổ ty. Đến tiền kỳ đời Minh trung, phần lớn người trong quân dân phủ đã không còn là thổ ty. Đến hậu kỳ Minh trung, rất nhiều quân dân phủ bắt đầu bị phế trừ, đồng thời đi đôi với đó là việc đất cải tạo được trao trả cho nhân dân.

Bây giờ, “quân dân phủ Bình Nam” do triều đình thiết lập cũng là một loại hành chính hỗn tạp.

Bởi vì tình huống thực tế khá phức tạp, theo nguyên tắc phải có sự quản lý của quân đội, người đứng đầu phải do võ tướng đảm nhiệm, tránh việc dân chúng địa phương làm phản. Đồng thời, ở những khu vực có nền giao thông thông thoáng, các châu huyện sẽ được chia cho các quan văn để cai quản. Địa phương càng vắng vẻ nguyên thủy thì thổ ty nhỏ sẽ được sinh sống tại đó, chờ đến khi nơi đó phát triển đến một trình độ nhất định thì lại trả đất về cho nhân dân.

Chẳng hạn như Khắc Khâm tộc ở trên vùng núi, giữa núi non trập trùng, đã thế còn đốt rừng làm rẫy, vậy thì sao có thể phái quan văn đến cai trị? Chỉ có thể để mặc, phong cho thủ lĩnh Khắc Khâm tộc làm thổ ty nhỏ.

Về việc tại sao lại để cho Đinh Gia Thịnh quản lý quân dân phủ Bình Nam mà không phải là Hoàng Yêu với lý lịch dày dặn hơn, đơn giản đều là được sắp xếp theo năng lực của bọn họ.

Đinh Gia Thịnh xuất thân là tú tài tự luyện “Đại Đồng tập”, khi thu phục Vân Nam, hắn đã cố ý để lại chưa chiếm một phần ở biên giới, chuẩn bị cho cuộc chinh phạt Đại An của triều đình. Lúc ở thành Bagan, hắn lại biết trả lại kinh Bayeux, lợi dụng hòa thượng để chiếm được lòng người, rõ ràng có năng lực để quản đất cai dân.

Cùng tháng khi cuộc chiến chinh phạt Miến Điện kết thúc, Lộc Thiên Hương, Trương Thụy Phụng và Phàn Siêu dẫn đầu đội thuyền sứ giả, đưa cả những sứ giả của các quốc gia khác gặp được dọc đường đi đến Malacca.

Giờ phút này, hai khúc nhạc dạo đã nảy sinh.

Thứ nhất, bởi vì hai sư đang trú đóng tại tỉnh Quảng Nam đều đã bị điều đi để tấn công Miến Điện, Đại An nhân cơ hội xâm phạm Pandunranga (Champa).

Thứ hai, vương quốc Patani nằm trên bán đảo Malay đã bị chính khu vực dưới trướng mình là Kelantan tấn công. Nữ vương vương quốc Patani cầu xin Trung Quốc xuất binh hỗ trợ, cũng sẵn lòng hiến đất thần phục, từ bỏ vương vị nữ vương, trở thành Tổng đốc hải ngoại của Trung Quốc.

Nữ vương vương quốc Patani ngồi thuyền biển chạy thẳng đến Palembang để tìm kiếm sự giúp đỡ, đúng lúc lại gặp được đội thuyền sứ giả đang nhận tiếp tế ở chỗ này.

Hai người Lộc Thiên Hương và Trương Thụy Phụng cùng tiếp kiến nữ vương vương quốc Patani.

Vị nữ vương này tên là Dato Kooning, tuổi đã ngoài năm mươi. Bà dùng giọng Quảng Đông lưu loát để nói: “Ngoại thần Trương Hạ Trân, ra mắt nương nương, ra mắt sứ giả!”

Tổng đốc Palembang Quảng Hồng đứng bên cạnh để phiên dịch.

Lộc Thiên Hương nghi ngờ nói: “Thân là nữ vương của một nước, sao lại họ Trương, còn biết nói giọng Quảng Đông nữa?”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »