Trẫm

Lượt đọc: 16219 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1249
Cuộc hành trình của Lý Tự Thành ở Thảo Nguyên (1)

❊ ❊ ❊

Hầu Phương Vực dẫn theo quan lại của huyện Phủ Thuận đi một đường từ Kim Châu đến tận Trầm Dương. Dọc đường hắn giới thiệu với hai người Châu u rằng: “Đây đều là đất đai của nhà Hán bọn ta, bị người Man Di cướp đoạt, hiện nay người Hán mười không còn được đến một. Bệ hạ anh minh thần võ, đã đánh tan quân Man Di, giải cứu dân người Hán còn sống. Kể cả thường dân Mông Cổ và Nữ Chân cũng có người được khoan thứ và được phân chia đất đai an cư lạc nghiệp giống như người.”

Tiếng Trung của Nam Hoài Nhơn, vẫn luôn nghe được nhưng hắn lại không rành nói. Những ngày này hắn đã liên tục giao tiếp bằng tiếng Trung, bây giờ đã nói lưu loát hơn hồi ở Thượng Hải.

Hắn quan sát tình hình dọc đường, lại hỏi thêm vài câu, khi đến Trạc Dương hắn bắt đầu viết nhật ký:

“Ta đi theo quan viên Trung Quốc, đã đến cố đô của Thát Đát. Người Thát Đát ngông cuồng tự cao tự đại, mấy năm trước đã công phá thủ đô của Trung Quốc. Thậm chí đến cả Trầm Dương, cố đô Thát Đát, cũng là cướp được từ tay của Trung Quốc, bây giờ lại bị Hoàng Đế Trung Quốc lấy lại…”

“Trung Quốc có lãnh thổ rộng lớn, nơi này được gọi là Liêu Ninh rộng lớn hơn nhiều so với nhiều nước ở Châu u, khí hậu cũng tương tự như Bắc u. Người Trung Quốc ở đây đã bị Thát Đát giết quá nhiều, Hoàng Đế Trung Quốc quyết định di dân. Năm sau số lượng di dân được ấn định là sáu vạn người. Đây không phải là sáu vạn quân hành quân, mà là sáu vạn người của các gia đình. Cần phải sắp xếp đất đai, cho họ hạt giống và trâu cày, thậm chí Hoàng Đế Trung Quốc còn cung cấp cho họ quần áo mùa đông. Ta nghĩ, Châu u không có vị quân chủ nào có thể làm được điều đó.”

“Điều đáng sợ hơn là việc di dân với quy mô như thế này đã được thực hiện nhiều lần ở các tỉnh khác. Sáu vạn người di dân vào năm sau chỉ cần đến Liêu Đông. Đồng thời, còn có mười vạn người di dân đến Thiểm Tây, mười vạn người di dân đến Hà Bắc... Một quy mô di dân không thể tưởng tượng được.”

“Giáo hoàng bệ hạ cấm tín đồ Trung Quốc tế tổ, thờ cúng Khổng Tử, tôi nghĩ như vậy là thiếu suy nghĩ. Trung Quốc có truyền thống riêng, họ có tín ngưỡng riêng. Cơ đốc giáo phải tuân theo phong tục truyền thống này, nếu không sẽ khó để triển các hoạt động truyền giáo…”

“Hôm nay ta đã xem nghi thức hành quyết ở Trầm Dương, một đám phản tặc bị chém đầu tập thể. Nghe nói Hoàng Đế Trung Quốc nhân từ muốn đưa bọn phản quốc này đi khai thác mỏ. Nhưng thầy của Hoàng Đế, một người lớn tuổi thông minh và hiểu biết có lực lượng quan quân nhiều ở Liêu Ninh, viết thư thỉnh cầu nghiêm trị hành vi phản quốc. Hoàng Đế cho phép xử tử hết bọn họ, xử tử toàn bộ những kẻ phản bội trước khi Thát Đát nhập quan... ”

Thượng Khả Hỉ sớm đã chém chết trong chiến trận, Khổng Hữu Đức, Tổ Đại Thọ, Ngô Tam Quế và những người khác ở ngoài thành Trầm Dương bị chặt đầu tập thể để thị chúng.

Tổ Đại Thọ khóc than kêu oan tại pháp trường: “Lão tử hai mươi năm trấn thủ Ninh Cẩm lại bị bao vây trong thành đến cạn kiệt lương thực, dù ăn thịt người cũng không đầu hàng. Cuối cùng ta đã đầu hàng là vì viện binh không đến, Tổ Đại Thọ ta không phụ Đại Minh!”

Ngô Tam Quế chỉ biết quỳ trên pháp trường không nói lời nào, ngơ ngác nhìn hán gian bên cạnh bị chặt đầu, xung quanh là tiếng reo hò của đám đông bách tính đứng xem.

“Phụt!”

Tên đao phủ phun rượu mạnh vào lưỡi đao và đè cổ Ngô Tam Quế xuống.

Xoạc!

Lưỡi đao lướt qua, đầu người rơi xuống đất.

...

Đoàn sứ giả Thanh Hải do Xa Thần Đại Thanh dẫn theo vừa mới tiến vào ranh giới Hà Nam, Lý Tự Thành cũng nhận được hồi âm của Triệu Hãn.

Lý Tự Thành tổ chức hội nghị ngự tiền, nói thẳng: “Đại chiến năm nay, lương thực Sơn Tây không còn lại bao nhiêu…Lòng người lại chưa ổn định, sang năm họ Triệu lại đánh tới, Sơn Tây nhất định là không giữ được, không biết có bao nhiêu quan văn võ đầu hàng. Ta thương lượng cùng họ Triệu, hắn đồng ý thả các huynh đệ bị bắt ra, còn bố thí một cái âm Sơn Hầu.”

“Ta chuẩn bị đi biên cương đánh trận, chiếm thảo nguyên làm đại vương. Các ngươi muốn đi theo liền mang các ngươi đi. Các ngươi không muốn đi theo, liền ở lại dâng đất đầu hàng. Đều là huynh đệ nhiều năm, hôm nay cứ nói thoải mái. Không muốn đi thảo nguyên chăn dê, ta cũng không éo buộc, mẹ nó có ai muốn đi chăn dê đâu?”

“Đừng ngại, hôm nay không cần bày tỏ thái độ. Muốn đi cùng ta, muốn ở lại đầu hàng, đều trở về âm thầm chuẩn bị.”

“Người muốn đi, chỉ mang kỵ binh đi. Cho dù không có chiến mã, ít nhất cũng phải có một con lừa. Không có vợ thì mau đi cưới một cô về, chúng ta là đi thảo nguyên an cư. Chớ để đi thảo nguyên rồi lại mẹ nó nhớ nhà muốn về. Cũng chớ cướp đoạt quá đáng, trước khi đi, cướp sạch mấy thân sĩ thương nhân địa phương là được, đừng làm khó dân chúng khổ cực nữa.”

“Đầu xuân sang năm, chọn ngày mùng 2 tháng 2, chính là tiết Xuân Long đến Thái Nguyên hợp binh. Người đến Thái Nguyên trước mùng 2 tháng 2, ta dẫn các ngươi đi thảo nguyên. Không đến, coi như các ngươi ở lại đầu hàng, hôm nay liền coi như là yến hội từ biệt…”

Lý Tự Thành nói hết những lời muốn nói, tất cả mọi người không ai lên tiếng, tin tức này quá đột ngột.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »