Trẫm

Lượt đọc: 14876 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 276
Chỉnh đốn nội bộ (1)

❊ ❊ ❊

Lý Bang Hoa và Bàng Xuân Lai vì chuyện này mà cãi nhau, nữ tuyên giáo càng nghĩ càng bế tắc, thế mà lại để lại di thư rồi tự sát, may mắn là được tỷ muội tốt phát hiện đúng lúc.

Trần Mậu Sinh vô cũng phẫn nộ, chẳng những muốn trưởng trấn mất chức mà còn muốn lấy tội cưỡng hiếp ra để luận tội.

Quan viên phái Cát Thủy cũng liên hợp lại, cảm thấy một kỹ nữ thì giả tạo liệt phụ cái gì, để lại di thư tự sát cũng chỉ là diễn trò mà thôi.

Mâu thuẫn của phái nguyên lão và phái Cát Thủy, lập tức bộc phát ra ngoài

Triệu Hãn thở dài nói: “Vẫn là mở rộng địa bàn quá nhanh, những người đọc sách này vẫn có tư tưởng cũ. Nên giết vài người rồi!”

Trong hoa viên, thời tiết ngày xuân dần ấm lại, những bông hoa đang dần dần bung nở.

Bàng Xuân Lai chống quải trượng đi tới, quải trượng của hắn giống như dò đường, để tránh thấy không nhìn rõ sẽ vấp phải đá.

“Tiên sinh mời ngồi.” Triệu Hãn rót một chén trà cho hắn.

Bàng Xuân Lai ngồi xuống, vẫn chưa cầm lấy chén trà mà đi thẳng và vấn đề: “Đám sĩ tử bị chỉnh đốn đó, không chỉ có người đọc sách của huyện của Lư Lăng và An Phúc. Thân sĩ ba huyện đang hợp lại, từ lúc giặc cỏ tàn sát bừa bãi ở Nam Trực, bọn họ thật sự tin ngươi có thể làm được việc.”

Dường như cách nói này rất mâu thuẫn, giặc cỏ tây bắc tung hoành Nam Trực, kéo rách tấm che của triều đình. Người đọc sách Cát An cảm thấy Triệu Hãn có thể thành công, cho nên thật tâm muốn đầu nhập vào đây, vậy thì tại sao vẫn cần phải chỉnh đốn những người này?

Không mâu thuẫn!

Nhóm thân sĩ ý đồ đánh cắp thành quả tạo phản, cũng không phải nói lật đổ Triệu Hãn, thì bọn họ cũng cần Triệu Hãn lãnh đạo, nhưng bọn họ lại muốn khống chế nhiều quyền lực hơn.

Triệu Hãn hỏi: “Án này, tiên sinh thấy thế nào?”

Bàng Xuân Lai nói: “Phải nghiêm trị, nếu không uy tín của phủ Tổng binh sẽ mất hết. Quan tuyên giáo là phủ Tổng binh phái ra, là hội Đại Đồng phái ra, bọn họ làm như thế là muốn làm cái gì?”

“Còn gì nữa không?”Triệu Hãn hỏi lại.

“Hết rồi, đây là chủ trương của ta, phải tiến hành nghiêm trị!”Bàng Xuân Lai nói.

Triệu Hãn bảo Tích Nguyệt tiễn Bàng Xuân Lai, rồi lại lấy một chén trà đến, rất nhanh Lý Bang Hoa đi vào.

Lý Bang Hoa có vẻ hơi mệt mỏi, thở dài nói: “Chỗ Bàng huynh, ta thật sự không muốn có tranh chấp với hắn.”

Triệu Hãn hỏi: “Lý tiên sinh nghĩ thế nào?”

Lý Bang Hoa nói: “Vũ nhục phụ nữ, đúng là không nên, huống chi còn là nữ tuyên giáo, nhưng mà vạn vạn không thể dùng cực hình. Mà bây giờ, sĩ tử ba huyện đã muốn quy tâm, chỉ còn có một vài người lòng dạ khó lường. Cục diện như thế, không thể để án của một người mà khiến cho nội bộ sĩ tử ba huyện lục đục, nếu không nhịn thì sẽ bị loạn đại mưu. Ta cho rằng, cách chức vụ trưởng trấn này, sau đó bồi thường bạc, phạt ruộng mười mấy mẫu để cảnh cáo.”

“Ta hiểu rồi.” Triệu Hãn nói.

Tiễn bước Lý Bang Hoa, Triệu Hãn không nhịn được thở dài.

Không cần biết là Bàng Xuân Lai hay là Lý Bang Hoa, hai người họ đều khiến Triệu Hãn cảm thấy rất thất vọng.

Bàng Xuân lai là đứng ở góc đổ phủ Tổng binh và sĩ tử tầng thấp nhất, có kiêng kỵ rất sâu với tầng lớp thân sĩ. Hắn kiên trì nghiêm trị người phạm tội, thuần túy là muốn bảo vệ uy tín của phủ Tổng binh, cũng là muốn đả kích nhóm thân sĩ có ý đồ nắm quyền lực trong tay.

Lý Bang Hoa tập trung vào “yên ổn đoàn kết”, vẫn là cảm thấy sĩ tử tầng lớp trên đáng để dựa vào, sau này thống trị thiên hạ cũng cần có những người này. Nếu nhóm sĩ tử đã muốn quy tâm, vậy thì nhân cơ hội nhanh chóng phát triển tốc độ, chiếm lấy toàn bộ phủ Cát An.

Phương diện này, còn có tâm huyết của Lý Bang Hoa, chính vì hắn tận tình tự mình đi khuyên bảo, mới khiến cho sĩ tử ba huyện dần dần công nhận Triệu Hãn.

Nhưng mà, Bàng Xuân Lai và Lý Bang Hoa đều không coi người bị hại có chuyện gì!

Một kỹ nữ hoàn lương, cho dù là một người tuyên giáo thì như thế nào? Cũng không phải chưa từng bị người khác ngủ qua, bị ngủ thêm một lần nữa cũng chẳng có chuyện gì to lớn cả, đối phương là một cử nhân đó.

Lập tức Trần Mậu Sinh bị mời tới, vừa gặp mặt đã kích động nói: “Phải theo “Luật Đại Minh” dùng hình phạt treo cổ! Kỹ nữ hoàn lương thì không phải người lương thiện sao? Nếu như phụ nữ đàng hoàng bị vũ nhục, ngươi xem mấy người đọc sách đó nói như thế nào! Còn nữa, đó là người tuyên giáo, tên khốn khiếp này chính là không để người tuyên giáo vào mắt! Không treo cổ người này, về sau đoàn tuyên giáo làm việc thế nào.

“Rất tốt.” Triệu Hãn tỏ vẻ hài lòng.

Rốt cuộc Trần Mậu Sinh cũng đứng ở góc độ của người bị hại để nhìn vấn đề mà không phải giống như Bàng Xuân Lai và Lý Bang Hoa thuần tùy chỉ nhìn theo quyền mưu và đại cục trước mắt.

Hoặc là nói, Trần Mậu Sinh có thể là đồng cảm, hắn đã bị thân sĩ ngủ qua vô số lần. Bây giờ, nếu như người nào là thân sĩ còn dám đến ngủ với hắn thì tên này nhất định sẽ liều mạng.

Trong mắt của Trần Mậu Sinh, kỹ nữ hoàn lương cũng có tôn nghiêm, kỹ nữ hoàn lương cũng không tình nguyện bị cường bạo.

Tiễn bước Trần Mậu Sinh, Phí Thuần lại được mời đến.

Triệu Hãn hỏi: “Ngươi nghĩ như thế nào?”

Phí Thuần nói: “Cửa hàng lương của chúng ta đã được xây dựng xong rồi, kho lương cũng tu sửa xong. Nhưng địa chủ chủ động đầu hàng, không bị thu lương thực, cái này chính là một tai họa ngầm. Bây giờ, là tháng hai, thời kỳ giáp hạt, năm trước, sau khi thu hoạch vụ thu chia đất cho nông dân, tuy không đến mức chịu đói nhưng lương thực cũng có chút căng thẳng. Thương nhân lương thực ba huyện Lư Lăng, Cát Thủy, An Phúc đang liên kết, tích trữ lương thực không bán hàng ra ngoài, muốn cố ý nâng giá lương trong thành lên, chuyện này cũng là kỹ xảo bọn họ quen dùng bao nhiêu năm qua.”

Triệu Hãn có chút bất ngờ, thế mà Phí Thuần lại nói những điều này.

Phí Thuần nói: “Chuyện cửa hàng lương, lúc Lý tiên sinh chủ trì, thương nhân lương thực và địa chủ này coi như nể tình. Sau khi Lý tiên sinh không đảm nhận nữa chuyển cho ta làm, đám người này bắt đầu xằng bậy. vì để bình ổn giá lương thực, ta đã mang lương thực tích trữ đưa ra ngoài đến một nửa! Thân sĩ ba huyện, bị thu đất đai, lại không thể cho vay nặng lãi nên chỉ có thể thao tung túng thị trường lương thực để kiếm tiền, cho dù đắc tội phủ Tổng binh bọn họ cũng muốn làm. Sĩ tử ba huyện liên kết, chủ lực nhiều nhất là lương thực trong nhà, lần này phải mượn án này để trừng trị!”

Cái mông quyết định cái đầu, Phí Thuần chưởng quản lương tiền nên cái nhìn cũng là nguy cơ của lương tiền.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »