Hồng y Giám mục Mã Tát Lâm lại được bổ nhiệm làm Thủ Tướng Pháp.
Tin tức này truyền đến tai sứ đoàn, các quan viên Trung Quốc đều cảm thấy không hợp lý. Một kẻ dẫn dắt quý tộc tạo phản hai lần, kích động dân chúng khởi nghĩa hai lần, lại có thể xem như chưa xảy ra chuyện gì, vừa dẹp loạn đã khôi phục nguyên chức.
Ngồi thuyền trên dòng sông nội địa, đoàn sứ thần đi đến Paris, nữa đường nghe thấy rất nhiều ý kiến thảo luận.
Quý tộc truyền thống và người dân căm thù Mã Tát Lâm đến tận xương tuỷ. Các quan viên và thương nhân thì chúc mừng, chỉ cần Mã Tát Lâm tiếp tục làm Thủ Tướng, bọn họ có thể vơ vét của cải mà không cần đắn đo.
"Thành phố này tên là Lỗ Ngang, đây là nơi Thánh nữ Trinh Đức của Pháp bị thiêu chết." Tra Nhĩ Tư chỉ vào bờ sông của thành phố nói.
"Thánh nữ?" Trương Thụy Phượng bất giác nghĩ đến Bạch Liên giáo.
Tra Nhĩ Tư bắt đầu kể lại câu chuyện của Trinh Đức, sau khi nghe xong mọi người xúc động, coi Thánh nữ Trinh Đức như "Nhạc Phi phiên bản nữ của nước Pháp ".
Hoàng tử Tra Nhĩ Tư nói tiếp: "Từ bến cảng n Điển bờ biển, dọc theo sông Tắc Nạp đến Paris, trong số những thành phố chúng ta đi ngang qua, chỉ có Lỗ Ngang là phồn hoa và thịnh vượng nhất. Nơi này từng là thủ đo của Công quốc Nặc Mạn Đế, cũng là tâm điểm tranh chấp giữa Anh và Pháp. Chẳng những Trinh Đức bị thiêu chết ở nơi này, mà còn có một giáo sĩ Lỗ Ngang tuyên bố khai trừ giáo tịch của Quốc vương Anh. Người Do Thái chiếm hơn một phần năm dân số của cả thành phố. Tuy nhiều lần bị xua đuổi, nhưng người Do Thái lại càng ngày càng nhiều. Ta thích Lỗ Ngang, bởi vì thành phố này cũng đủ khốn nạn, trong quảng trường có thể tìm rất nhiều việc vui."
Con thuyền cập bến sông, sứ thần chính đều không xuống thuyền, chỉ sai người đi mua đồ ăn.
Phan Úy và Thái Vân Trình dẫn theo vài quan viên văn võ để vào thành hỏi thăm các loại tin tức. Các quan võ quan sát hệ thống thành phòng vệ, các quan văn hiểu biết phong tục địa phương thì hỏi thăm đặc sản nơi này cùng với giá cả hàng hóa linh tinh.
Hải quân và một nửa số thị vệ đều ở lại bến cảng, chỉ có năm trăm thị vệ theo tới Paris.
Khi một đoàn người Trung Quốc lên bờ, thành phố Lỗ Ngang tức khắc náo động, người dân trong thành thi nhau vây xem.
Thái Vân Trình hỏi: "Hoàng tử điện hạ, ở thành phố này ngành nghề nào là nổi bật nhất?"
"Dệt len, " Tra Nhĩ Tư giải thích, "Hàng năm đều có một lượng lớn lông cừu được vận chuyển đến từ Anh và Tây Ban Nha, sau đó được dệt thành các loại hàng len ở Lỗ Ngang. Lương thực sản xuất tại Pháp tập trung ở Lỗ Ngang, rồi vận chuyển đến cảng đi Anh quốc."
Ở Châu u lúc này, nền công nghiệp của Pháp mạnh hơn Anh rất nhiều, nghề dệt len ở Pháp cũng phát triển hơn.
Mọi người bước vào một nhà quán rượu, khách hàng bên trong lập tức im bặt, tất cả đều quay đầu nhìn bọn họ với ánh mắt ngạc nhiên.
Thậm chí có người tiến tới bắt chuyện: "Các ngươi đến từ Ấn Độ sao?"
Hoàng tử Tra Nhĩ Tư vương tử đang muốn sửa lời, Thái Vân Trình lén đá hắn một cước. Thế là mọi người đều tim lặng, vờ như không hiểu tiếng Pháp.
Người đến bắt chuyện vô cùng thất vọng, hắn về chỗ ngồi và tiếp tục uống rượu.
"Chắc chắn những người này đến từ Ấn Độ!"
"Không phải, họ đến từ Trung Quốc đấy. Ta nghe nói, Hoàng đế Trung Quốc phái sứ giả tới bái phỏng Quốc vương bệ hạ."
"Quốc vương bệ hạ? Khà khà, bái phỏng Vương Thái Hậu mới đúng. Cũng không biết Vương Thái Hậu có rảnh không, nói không chừng còn đang nằm trên giường Thủ Tướng."
"Đợi Quốc vương trưởng thành nhất định sẽ xử tử Thủ Tướng."
"Không chừng là..."
Sứ đoàn mời một số phiên dịch tiếng Pháp, lúc này họ đang khẽ phiên dịch sang tiếng Latinh, các phiên dịch tiếng Latinh lại dịch sang tiếng Hán....
Phan Úy và Thái Vân Trình nghe xong thì trố mắt nhìn nhau.
Chẳng lẽ Vương Thái Hậu nước Pháp thật sự có tư tình với Thủ Tướng Pháp?
Trước khi người dân Paris khởi nghĩa, loại tin đồn này cũng đã lan truyền khắp nước Pháp.
Nghe ngóng tại quán rượu một hồi, mọi người lại đi tới khu công nghiệp. Nơi đây tập trung rất nhiều xưởng dệt len, bên cạnh đó, ủ rượu, làm đồ gốm, sản xuất da và một số ngành công nghiệp khác cũng rất phát triển.
Tất nhiên, khu đèn đỏ cũng nhiều.
Đi dạo hơn nửa ngày, Lỗ Ngang mang đến cho Thái Vân Trình cảm giác giống như một thị trấn lớn ở phía nam Trung Quốc.
Dân cư đông đúc, công thương nghiệp phát triển, chỗ còn thiếu sót là điều kiện vệ sinh rất kém.
Nơi này chỉ có hệ thống thoát nước thô sơ, nước thải sinh hoạt cơ bản đều đổ ra sông Tắc Nạp. Đáng sợ hơn là, thỉnh thoảng lại thấy phân và nước tiểu trên đường, tất cả đều được đổ từ lầu hai xuống —— những hộ gia đình hướng ra đường thì đi ngoài trong thùng gỗ vào ban đêm, sáng dậy sẽ đổ thẳng ra đường.
Phan Úy hỏi Tra Nhĩ Tư: "Hoàng tử điện hạ, Paris cũng giống như vậy sao? Không có nông dân đến dọn dẹp chất thải à?"
"Chẳng lẽ Trung Quốc không như vậy sao?" Tra Nhĩ Tư hỏi lại.
Phan Úy chỉ có thể giải thích: "Tại các thị trấn lớn ở Trung Quốc, mỗi buổi sáng đều có nông dân đến từng nhà dọn dẹp chất thải. Cư dân trong thành sẽ gom chất thải vào trong thùng, sau đó bán hết cho nông dân mang đi."
Tra Nhĩ Tư càng thêm nghi hoặc: "Nông dân cũng đâu phải kẻ ngốc, sao có thể mua những thứ vô dụng như phân và nước tiểu?"