Trẫm

Lượt đọc: 16219 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 326
Đánh cướp (2)

❊ ❊ ❊

Ài, vị Tuần phủ Phúc Kiến Trâu Duy Liễn kia là thật sự xuất thân khổ cực, quê lại ở giữa núi.

Mặc dù có đường rời núi tương đối bằng phẳng, nhưng khoảng cách đến huyện thành khoảng bốn mươi dặm đường. Khi Trâu Duy Liễn còn nhỏ, cô nhi quả phụ đốn củi kiếm sống, một lần vào thành bán củi phải đi tới đi lui tám mươi dặm.

Đoán chừng nếu như vong phụ không để lại những thứ như con la thì nếu không chỉ dựa vào sức người để vận chuyển bó củi, thì mẹ con hai người bọn họ đã sớm chết đói rồi.

Đi vào thôn Long Cương, hỏi chỗ ở của Trâu Duy Liễn, Giang Lương lập tức dẫn binh đánh tới.

Thực ra mục tiêu rất dễ tìm, Trâu gia có đền thờ tiến sĩ cao lớn, tòa nhà cũng được sửa tương đối xa hoa. Cô nhi quả phụ từng sống khổ cực, hôm nay đã xây được nhà lớn, Trâu mẫu có nha hoàn hầu hạ, còn có vài tôn bối hầu hạ ở dưới gối.

“Lão phu nhân, theo chúng ta đi một chuyển đi.” Giang Lương mỉm cười nói.

Trâu mẫu lâm nguy không sợ hỏi: “Các ngươi là phản tặc?”

“Đúng,” Giang Lương rất có lễ phép uy hiếp nói, “Tại hạ phụng mệnh làm việc, đón cả nhà lão phu nhân đi phủ Cát An. Nếu như lão phu nhân tự sát, vậy thì sẽ tiêu diệt toàn bộ Trâu thị. Khi đi có thể đem theo chút bạc, nhưng không thể mang nhiều đồ, dù sao còn phải hành quân đường dài.”

Trâu mẫu thở dài một tiếng: “Ài, để cho ta sắp xếp một chút.”

Trâu mẫu lấy khế ước, thân khế, điền sản ra tặng cho điền hộ và gia nô, cũng tặng cho một vài hàng xóm và thân tộc. Trước sau tiêu hao mất thời gian ba ngày, Giang Lương vô cùng kiên nhẫn chờ, sau đó dẫn cả nhà Trâu Duy Liễn đi.

Trong đó có hai con trai, một con gái của Trâu Duy Liễn, đưa lớn nhất mới mười sáu tuổi.

Trên đường quay về, Trâu mẫu cũng không thấy phản tặc cướp bóc lung tung, cho dù tìm địa chủ “mượn lương” cũng chỉ mỗi người lấy đi mấy cân. Bà không nhịn được nói với Giang Lương: ‘Vị tướng quân này, lão thân thấy ngươi cũng là người lương thiện, không phải là loại ác tặc tầm thường. Vì sao không đầu nhập vào quan phủ, đền đáp quân vương và triều đình?”

Giang Lương cười nói: “Xem ra là lão phu nhân đã sống những ngày yên lành quá lâu, không hiểu được người nghèo sống khổ sở như thế nào. Hoàng đế ngu ngốc, quan phủ vô đạo, người nghèo chúng ta không sống nổi nữa nên mới khởi nghĩa tạo phản cầu sống.”

Trâu thị vẫn nhân từ khuyên tiếp, bà nói: “Hơn ba mươi năm trước, trượng phu của ta mất, chỉ để lại cô nhi quả phụ. Mấy chục mẫu đất cằn trong nhà cũng bị thân tộc chiếm lất, chỉ còn lại hai con la. Ta dẫn theo khuyển tử vào núi đốn củi, chặt mệt rồi thì dạy con trai đọc sách, dạy nó dùng cành cây luyện chữ. Một con la chở củi, vận chuyển từ núi đến huyện thành phải đi một ngày một đêm, đi ở trên đường cũng bảo con trai đọc sách. Rồi lại khổ luyện, chỉ cần kiên trì, nhất định có thể đứng lên.”

Giang Lương không nhịn được cười lạnh: “Lúc đầu, nếu như con trai của lão phu nhân không thi đỗ được tiến sĩ thì sao? Trên đời có mấy người có thể làm quan?”

Trâu thị nói: “Cho dù không làm quan, có thể làm nghề nghiệp khác. Chỉ cần giúp mọi người làm điều tốt, phẩm hạnh đoan chính, lại kiên định chính trực, nhất định sẽ có một ngày đứng dậy được.”

Cuối cùng, Giang Lương không nhịn được, dừng lại tức giận hét: “Cha ta cũng chăm chỉ trồng trọt, nhưng cũng bị đói chết rồi chôn sống! Mẹ ta bị bệnh, tiền mua thuốc cũng không có, chỉ có thể nằm ở trên giường chờ chết! Nếu ta không tạo phản, sớm muộn gì cũng có kết cục như cha mẹ!”

“Ài, đều là người cơ khổ.” Trâu thị chỉ có thể thờ dài.

Triệu Hãn phái người đi cướp người nhà Trâu Duy Liễn, Tổng binh Giang Tây Dương Gia Mô cũng bắt đầu động thủ.

Tên này dẫn theo mấy trăm gia đình, còn có vệ sở binh mà Lý Nhược Liễn để lại, ngồi thuyền đi thẳng vào địa giới huyện Thanh Giang.

Không dẫn chiến mã đến, thứ đó đúng là khiến người ta vướng chân vướng tay.

Bờ sông, có một đứa bé sáu tuổi đang chăn trâu, đột nhiên lôi trâu bỏ chạy, nửa đường gặp được thôn dân thì hô to: “Quan binh đến rồi, quan binh đến rồi!”

Không bao lâu sau, quan quân phụ trách luyện tập nông binh ở trong thôn lập tức gõ chiêng chạy khắp nơi: “Tập hợp binh, tập hợp binh!”

Thôn trưởng và cán bộ nông hội cũng cuống quýt tổ chức đưa thôn dân rời đi: “Không được trì hoãn, cầm mấy cân lương thực rồi đi, đừng để quan binh hại đến tính mạng.”

Nhóm nông dân sao có thể bỏ được?

Đừng nói cầm theo lương thực rời đi, cho dù cả nồi bát cũng muốn mang theo, điều này khiến cho tốc độ di chuyển chậm lại rất nhiều.

Không bao lâu sau, Dương Gia Mô dẫn binh vào thôn, hét lớn: “Người nào theo tặc, chó gà không tha!”

Mấy nông dẫn cầm theo cả gia sản rời đi, bị quan binh đuổi theo chém chết tại chỗ. Hơn nữa còn bị cắt lấy đầu, xem như là thủ cấp của phản tặc, có thể báo thưởng luận công.

Ngay sau đó, Dương Gia Mô không đuổi theo thôn dân khác mà đi thẳng đến nhà của địa chủ ở gần đó.

“Oành!”

Cửa nhà bị phá ra,một thân sĩ lớn tuổi lấy lòng nghênh đón, chắp tay nói: “Các vị quan gia, cuối cùng các ngài cũng đến rồi. Nhà của ta thật sự là lương dân, vẫn chưa theo tặc, lại còn bị Triệu tặc kia chia ruộng. Mấy nghìn mẫu ruộng tốt, tất cả đều bị chia hết, còn lại vài mẫu nhưng sao có thể sống được… A!”

Dương Gia Mô một đao chém chết thân sĩ này, hạ lệnh nói: “Huyện này đã bị Triệu tặc chiếm đoạt, ai cũng là phản tặc. Giết nam tử và người già, phụ nhân trẻ tuổi và nữ đồng thì dẫn về!”

Cướp của tiểu dân thì có gì thú vị? Cướp của nhà giàu mới vui!

Huống chi, nơi này là địa bàn của phản tặc, cho dù giết sạch cướp sạch nhà giàu thì cũng có thể đổ tội ác lên đầu phản tặc.

Tuần phủ và Bố chính sứ khốn khiếp kia đuổi Dương Gia Mô như ăn mày. Đô ti Giang Tây cũng là rác tuổi, cần cái gì cũng không có, Dương Gia mô vì nuôi quân nên chỉ có thể cướp bóc của bách tính.

Chẳng những cướp lương cướp tiền, mà còn có giết người giả mạo công!

Gia đinh của Dương Gia Mô phụ trách giết người, mấy trăm sở vệ binh kia thì phụ trách vận chuyển đồ cướp được lên thuyền. Mới có nửa ngày mà đã thu hoạch được hơn trăm thủ cấp, còn cướp được rất nhiều lương tiền.

“Chạy mau, phản tặc đến rồi!” Vệ sở binh đang vận chuyển tiền tài, sợ tới mức xoay người bỏ chạy.

Phụ trách chỉ huy sở vệ binh là một Thiên tổn bản địa, hắn chạy đến trước mặt Dương Gia Mô: “Dương Tổng trấn, phản tặc này lợi hại, chúng ta vẫn là trở về Nam Xương thì thỏa đáng hơn.”

Dương Gia Mô chỉ vào phía xa, khinh thường cười nói: “Kia cũng là binh sao? Một đám nông dân mà thôi. Gọi người của ngươi trở về, chuyền tất cả tiền tài lên thuyền, nhìn ta đánh giặc như thế nào đây!”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »