Trẫm

Lượt đọc: 14875 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1920
Những điều tai nghe mắt thấy ở Quảng Châu (2)

❊ ❊ ❊

Những người nhiều quyền hành như thuyền trưởng hay kế toán cũng có những nơi xa hoa dành riêng cho họ.

Đi tới đầu phố, Phan Úy nhìn thử một chút sau đó lập tức quay đầu đi lộn ngược trở về.

“Tại sao không đi tiếp?” Một quan viên Ba Tư hỏi.

Phan Úy nói: “Nơi đó rất bẩn.”

Xóm làng chơi khu đèn đỏ có đủ các loại kỹ viện hạng cao cấp, trung cấp, hạ cấp, đây là dịch vụ thiết yếu ở các cảng lớn. Các thuyền viên lênh đênh trên biển lâu ngày, hễ cập bờ sẽ nghĩ ngay tới chuyện uống rượu, chè chén, chơi gái.

Chỉ có điều, kỹ nữ bản địa rất ít.

Đặc biệt là ở các kỹ viện trung cấp và hạ cấp thì hầu như không thấy bóng dáng nữ tử bản địa.

Nếu gia cảnh khó khăn, họ có thể xin di dân, bên phía Quảng Châu chủ yếu thường xin di dân tới Nam Dương, gia tăng nhân khẩu ở các lãnh thổ hải ngoại.

Bên phía Gia Thành (Batave) rất thiếu nữ tử Hán tộc, nữ nhân rất hay cãi nhau đòi ly hôn. Các nữ tử bơ vơ không nơi nương tựa ở Quảng Châu tới Gia Thành lập tức được coi như báu vật, chuyện này đã được lan truyền rộng khắp. Thậm chí có cả trung tâm môi giới hôn nhân đi khắp các thành thị duyên hải của Quảng Đông để đưa các nữ tử dưới ba mươi tuổi ra biển, bao ăn bao ở suốt dọc đường, đến Gia Thành có thể thành thân ngay lập tức.

Nếu có lựa chọn tốt hơn, ai lại bằng lòng làm kỹ nữ?

Nữ nhân ở tất cả các kỹ viện trung cấp và hạ cấp ở Quảng Châu đều được mua ở hải ngoại. Hơn nữa, việc “nhập hàng” còn cực kỳ thuận tiện, Macao có các chợ nô lệ ngầm, quan phủ luôn nhắm một mắt mở một mắt với chuyện này.

Những người giàu ở vùng duyên hải cũng bắt đầu nuôi gia nô trở lại.

Với các việc nhà chỉ đơn thuần đòi hỏi sức khỏe, bọn họ sẽ mua nô lệ về làm, lúc đi ra ngoài còn có thể mang theo để khoe khoang. Tuy nhiên, thị nữ bưng trà đổ nước, gã sai vặt đón khách thì vẫn phải thuê người địa phương làm, nô lệ mua từ hải ngoại tới quá ngu ngốc.

Điều này dẫn đến việc địa vị của thị nữ và đầy tớ được nâng lên, có lòng cũng khó thuê được người, hơn nữa cùng lắm cũng chỉ chịu ký hợp đồng năm năm, hết hợp đồng có thể nhảy sang làm cho nhà khác.

Chỉ cần thông minh lanh lợi giỏi xử lý mọi chuyện, cuộc sống của thị nữ và đầy tớ rất tốt đẹp, được chủ nhà coi như người tâm phúc. Để lấy lòng bọn họ, chủ nhà còn đứng ra lo liệu giúp chuyện mai mối, tặng sính lễ đồ cưới, giúp bọn họ thành gia lập nghiệp ổn định cuộc sống.

Sáng sớm, sứ giả của các nước muốn vào thành thăm thú, đội tàu cũng cập bờ để bổ sung nước ngọt và rau củ quả.

Còn chưa vào thành, bọn họ đã trông thấy một đội ngũ đi ra khỏi thành.

Những người đi đầu mở đường là quân nhân xuất ngũ được thuê mướn với giá cao. Đội lính xuất ngũ này có hai, ba người, thuộc hạ của bọn họ là những gia nô có làn da ngăm đen, không biết là người tới từ nơi nào ở hải ngoại.

Người khiêng kiệu cũng là gia nô, làn da còn đen hơn nữa, có lẽ là người ở một nước nhỏ nào đó của Ấn Độ.

Còn gã sai vặt đi theo bên cạnh kiệu thì rõ ràng là người Trung Quốc. Gã sai vặt này mặc quần là áo lụa, nghênh ngang đi trên đường, không biết khéo lại tưởng là công tử nhà nào.

Đằng sau kiệu cũng có một vài tên gia nô.

Tiền hô hậu ủng, cực kỳ phô trương.

Trương Thụy Phụng cũng định vào trong thành đi dạo, thấy cảnh này, không khỏi hỏi người đi đường: “Đây là lão gia nhà nào vậy?”

Người qua đường trả lời: “Là Trần lão gia làm thương nhân đi biển, Trần gia có tới tận mấy chục thuyển buôn.”

Trương Thụy Phụng thầm nói: “Ngay cả quý tộc công huân ở Nam Kinh cũng không dám phô trương tới vậy, đám thương nhân đi biển này đúng là vừa nhiều tiền lại vừa to gan lớn mật.”

Sau khi mọi người vào thành, bọn họ trông thấy một chiếc xe ngựa sang trọng.

Do chiếm được thảo nguyên Mạc Nam, triều đình bắt đầu cho phép buôn bán ngựa. Kết quả là, càng ngày càng có nhiều người giàu có mua sắm ngựa tốt để thể hiện đẳng cấp, trào lưu này nhanh chóng lan tới tận Quảng Châu.

Ở Thiên Tân, hằng năm, Lữ Thuận và Đam La (đảo Tế Châu) đều có một lượng lớn ngựa tốt được vận chuyển về phương nam.

Ban đầu, người giàu ở miền nam tranh nhau mua ngược tốt, lâu dần, họ bắt đầu chuyển qua so bì về xe ngựa. Thiếp vàng mạ bạc chỉ là chuyện bình thường, có người thậm chí dùng gấm Vân Cẩm làm rèm xe, kiểu dáng của xe ngựa cũng trở nên phong phú.

Thậm chí còn xuất hiện thêm các thiết bị giảm sóc, thuê công tượng, dùng phôi thép chế tạo lò xo để giảm độ xóc nảy khi xe ngựa chạy.

Đi dạo hết cả buổi sáng, bọn họ vẫn chưa dạo hết được thành Quảng Châu.

Thomas đến từ vòng nông thôn ngoại ô của Luân Đôn nhìn đường phố đông đúc người qua lại và các cửa hàng rực rỡ muôn màu ở ven đường, thì thầm nói với Charles: “Bệ hạ, nơi này là thành thị phồn vinh nhất của Trung Quốc phải không?”

Charles lắc đầu: “Ta nghe nói, thủ đô Nam Kinh của Trung Quốc còn phồn vinh hơn nơi này nhiều.”

Mấy thanh niên mang đậm đặc trưng của người châu u đeo kiếm văn sĩ ở hông, cười nói đi về phía sứ giả của các nước, trong đó có cả một người tóc đỏ.

Một sứ giả Bồ Đào Nha không nhịn được bước tới hỏi: “Các ngươi là người Bồ Đào Nha hay là người Hà Lan?”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »