Dựa theo kế hoạch đã định ra, hai gia đình còn may mắn sống sót cũng chạy tới hội họp ở bắc thành. Xỏ xong dây thừng, ba người cầm lấy dây thừng trèo xuống, nhanh chóng trốn vào trong phố.
Nhìn thấy quân phản tặc chạy đến, dường như đã sắp vào thành, Dương Gia Mô lập tức dẫn theo hai gia đinh chạy trốn.
Lúc chạy đến sông đào bảo vệ tành, nhất thời Dương Gia Mô tuyệt vọng, đầu mỗi một cây cầu đều có phản tặc trông coi. Hắn lập tức lại lui về trong phố, đi về phía bến tàu thành tây, nơi này không có sông đào bảo vệ thành, nhưng có một Cán Giang rộn lớn, hơn nữa trong thời gian vây thành nên không cho thuyền dừng ở đây,
Tuy nguyên quán của Dương Gia Mô là Trùng Khánh, nhưng đã định cư ở Lương Châu Vệ vài thời, hắn và hai gia đinh đều thuộc loại vịt trên cạn.
Ba người cởi tỏa tử giáp, mạnh mẽ dỡ ván cửa của một nhà xuống, nâng ván cửa lên đi về phía Cán Giang – không thể nào chạy dọc theo bờ sông để chạy trốn, bởi vì ở giữa có sông đào bảo vệ thành chặn, hai bên sông đào bảo vệ thành nam bắc đều chảy vào Cán Giang.
Ba tên vịt ở trên cạn, đều tự nằm úp sấp xuống một ván cửa, chạy xuống dạ du thành Nam Xương.
Trong đó có một gia đinh, mới đi được hơn mười trượng, đã đột nhiên mất cân bằng, bắt đầu uống nước, hai tay vơ lung tung hoảng sợ kêu cứu.
Trong lòng Dương Gia Mô vô cùng sợ hãi, đừng nói là chèo, hắn đến động cũng không dám động, cứ như thế cẩn thận nằm vào trên ván cửa.
Đêm tối không phân biệt được phương hướng, chỉ dựa theo dòng nước trôi.
“Bang!”
Cũng không biết là trôi bao xa, đột nhiên ván cửa lật nghiêng.
Dương Gia Mô cũng bị uống nước, toàn thân trầm xuống dưới, tứ chi hắn hoảng sợ vung loạn, lấy hết sức lực ngoi lên mặt nước, Ngoi rồi ngoi, thẳng đến khi kiệt sức, cuối cùng Dương Gia Mô chấp nhận số mệnh, sau đó hắn đã giẫm lên bùn cát.
Thử đứng lên một chút, mực nước cao gần đến eo, vừa rồi bận rộn cả nửa ngày, cũng không biết là đấu trí so dũng khí với ai.
Dương Gia Mô mừng rỡ như điên, vội vàng đi đến trên bờ, thuận theo nước sông đi về phía trước. Đi được vài bước thì nằm xuống nghỉ ngơi, vừa rồi thật sự là mệt muốn chết, hơn nữa cả một bụng toàn nước.
Nghỉ ngơi một lát, hồi phục thể lực, Dương Gia Mô lại tiếp tục chạy.
Đi rồi lại đi, đột nhiên Dương Gia Mô rơi xuống nước, thế mà phía trước lại là Cán Giang.
Quỷ đả tường à?
Dần dần, ánh mắt trời lộ ra, rốt cuộc Dương Gia Mô cũng hiểu được, hắn trôi đến trên Giang Tâm Châu.Hơn nữa còn thuộc loại đất bồi, tất cả đều là cỏ hoang, ngay cả đồng ruộng cũng không có, cũng không có một tòa nhà dân nào.
Bốn phương tám hướng, tất cả đều là nước sông!
Dương Gia Mô khóc không ra nước mắt, đường đường Tổng binh, nhưng lại bị nhốt trên một khoảng đất bồi nho nhỏ.
Dương Gia Mô đi vòng quanh đất bồi, cuối cùng kinh hỉ phát hiện, bờ phía đông bên kia sông là một cảng trấn nhỏ.
Mạng lưới nước Giang Tây, thông suốt bốn phương.
Cảng trấn nhỏ này tên là trấn Khê Cảng, ngoại trừ sát gần Cán Giang thì còn gần một con sông nhỏ, là một nhánh sông nhỏ của nhánh sông thuộc sông Phủ. Xuất phát từ con sông này, hướng bắc đi tưới Nhiêu Châu, phía nam có thể đến Phủ Châu, còn có thể từ đường rẽ vòng đến Cán Giang rồi trở lại phía bắc thành Nam Xương
“Ta có bạc, ta muốn lên thuyền!” Dương Gia Mô điên cuồng hét về phía bên kia.
Không có người nào để ý tới hắn.
“Ta có bạc, ta có bạc!”
Dương Gia Mô gào đến khàn cả họng mà vẫn không có người nào chèo thuyền đến đây. Khoảng cách từ bờ sông đến đất bồi chừng hơn ba trăm thước, hơn nữa còn là trấn nhỏ phồn hòa, trong tình cảnh ồn ào náo động thì có ai nghe thấy được?
Ngày đầu tiên, trôi qua cực kỳ dài.
Ngày hôm sau, Dương Gia Mô thật sự đói đến hoảng, bắt đầu đào rễ cây để ăn đỡ đói.
Ngày thứ ba, rốt cuộc cũng có thuyền đi ngang qua, hắn là huyện Phong Thành đã khôi phục thông hành thương thuyền.
“Ta có bạc, ta muốn lên thuyền!” Dương Gia mô hữu khí vô lực nói.
Hắn cảm lạnh phát sốt, bởi vì ban đêm rất lạnh.
Liên tục có mấy con thuyền đi qua, nhất định là có người nhìn thấy Dương Gia Mô nhưng đều không lựa chọn dừng lại. Bởi vì gần đất bồi dễ mắc cạn, thuyền có hình dáng hơi lớn một chút không dám đến gần. Mãi đến khi chạng vạng, có thương thuyền ở trấn Khê Cảng cập bờ, mới lệnh cho một chiếc thuyền nhỏ đi đến cứu người.
“Đa… đa tạ.” Dương Gia Mô trực tiếp hôn mê.
Tên này gặp được người có lòng tốt, chẳng những cứu hắn mà còn mời đại phu đến chữa bệnh.
Trong lúc mơ mơ màng màng, Dương Gia Mô uống thuốc, rồi lại ăn cháo.
Đợi khi hắn tỉnh lại, không biết đã qua bao nhiêu ngày, hơn nữa thuyền vẫn đang đi, trước mắt hắn là một gã sai vặt đang đứng.
“Đây là đâu?” Dươn Gia Mô hỏi.
Gã sai vặt cười nói: “Cuối cùng ngươi cũng tỉnh rồi, vừa mới đi qua huyện Cát Thủy, phía trước chính là phủ thành Cát An. Nghe khẩu âm của ngươi, là người phương bắc sao?”
“Đúng, là người phương bắc.”
Dương Gia Mô muốn ngất đi lần nữa, thế mà hắn lại đi đến ổ tặc.
…
Dương Gia Mô viết thư cho Lý Mậu Phương, nói mấy trăm gia đinh của mình vẫn còn.
Vì thế, Lý Mậu Phương tin chắc rằng Phong thành có thể thủ được một hai tháng, nên đã viết thư cho Trương Ứng Cáo, Thái Bang Tuấn vây Ngụy cứu Triệu.
Khi biết huyện Phong Thành bị bao vây, Lý Mậu Phương đã không còn cách nào, không thể thu hồi chỉ lệnh đối với bên Phủ Châu. Bởi vì khoảnh cách rất xa, nhất định Chủ Châu đã xuất binh, hắn chỉ có thể phái tín sứ ra, có thể đuổi theo được thì gọi trở về, không thể đuổi theo thì cũng chỉ có thể nhìn hữu quân lâm vào nguy hiểm.
Hai vị Tuần phủ Trương Ứng Cáo, Thái Bang Tuấn dẫn theo gần 7.000 người xuất phát.
Một đường ngồi thuyền đến biên cảnh huyện Sùng Nhân, phía trước không thể đi được bằng được thủy, phải xuyên qua hai ba mươi dặm khu vực đồi núi, còn phải đi hơn hai mươi dặm nữa mới đến đồng bằng.
Tân binh phủ Phủ Châu, trực tiếp chuyển chức làm dân phu vận chuyển lương.
Đúng là nhà dột lại còn có mưa, mới đi được mấy chục dặm, đột nhiên gặp phải trận tuyết đầu tiên của mùa đông năm nay.
Trương Ứng Cáo 65 tuổi, cùng ăn cùng ở với binh lính, tốt xấu gì cũng nâng cao được một chút sĩ khí.
Nhưng Thái Bang Tuấn còn trẻ tuổi, lại không thể nào vượt tuyết bằng rừng, nhất định phải ngồi càng tre đi. Mà binh lính thủ hạ của hắn, bởi vì không có sức chiến đấu, nên tất cả đều đi làm dân phu khuân vác lương thảo.
Hành quân trong đồi núi nửa ngày, trong lòng binh lính Phủ Châu đã có oán hận, nửa đêm trực tiếp chạy trốn mất một phần ba.