Cứ mỗi mười dặm là lại có một trạm nhỏ, sáu mươi dặm thì có một trạm lớn, đường tiếp tế dài đến hơn ngàn lí. Khu địa hình này còn là địa khu cao nguyên, cho 5000 chính binh làm hậu cần dân phu, số người đạt hơn bốn mươi ngàn, ngoài ra còn có mấy chục ngàn la ngựa.
Mã Hoành Kiệt dùng ốm nhòm quan sát tình huống, ngay sau đó xúc động: “Tướng địch… Rất có can đảm.”
Trong 14000 quân Tây Tạng dưới quyền Nam Sắc, chỉ có hơn ngàn người là được khoác thiết giáp, người được mặc áo giáp thì chưa tới ba ngàn. Những người còn lại thì sao? Trên người thì mặc quần áo vải, trên lưng đeo một cái khiên (có thể coi như nón lá đội trên đầu), vũ khí duy nhất chính là trường thương trong tay.
Đối với những binh lính được trang bị thiết giáp, khôi giáp của họ cũng rất mộc mạc, chỉ nửa thân trên quan trọng là được trang bị giáp sắt.
Vậy nhưng Nam Sắc vẫn vô cùng tự tin, quân Hán có rất ít kỵ binh, hắn lại chỉ sợ mỗi kỵ binh. Về phần bộ binh, có là ai hắn cũng không sợ, những người ngoại lai này chỉ cần bị kích động cho chạy tán loạn, tên nào cũng sẽ mệt mỏi thở hồng hộc, thậm chí chạy đến mức bỏ mạng.
Ừ… Nam Sắc vẫn chưa biết cái gì gọi là súng kíp.
“Xông lên bao vây, tiêu diệt quân Hán!”
“Ngươi có biết người dẫn quân là ai không?” Mã Hoành Kiệt hỏi.
Trương Văn Xương nhận lấy ống nhòm, sau khi cẩn thận quan sát mới nói: “Biết, hắn là tông chất Qamdo Nam Sắc, Nam Sắc có nghĩa là con của thần, cũng có thể nói hắn chính là chim vân tước.”
Mã Hoành Kiệt cười: “Chỉ là thổ ty mà cũng dám xưng thiên tử.”
Trương Văn Xương không chỉ là người dẫn đường cho quân đội mà còn đã là mật thám ở Tây Tạng vài năm, bình thường vẫn hay trà trộn vào thương đội Trà Mã để làm tiểu nhị.
Ở Kham cũng có Trà Mã Cổ Đạo, một là từ thời Đại Lý, bắt đầu từ Lệ Giang để đến Lâm Chi, Lhasa, Giang Tư, sau đó xuôi nam để đến Ấn Độ. Một là đi từ Thành Đô, qua kinh Nhã An, Khang Định để đến Qamdo hoặc Lhasa, cũng có thể lên bắc để đến bán hàng ở địa khu Changtang.
Thông qua thương đội và mật thám, triều đình vẫn luôn thu thập những tình báo có liên quan đến Tây Tạng.
Trong lúc hai người nói chuyện, Nam Sắc đã dẫn quân Tây Tạng tới.
Mấy trăm quân Tạng có mặc thiết giáp, tay cầm binh khí cận chiến đi phía trước. Hơn hai ngàn quân Tạng có mặc áo giáp thì cầm trường thương, có người lại cầm cung tên. Ở hai bên còn có vô số binh lính không mặc giáp cầm trường thương, một số đội trường thương lượn quanh ở phía bắc, ngoài ra còn có hơn trăm kỵ binh đang đuổi theo.
“Rầm rầm ầm!”
Tiếng pháo bỗng nhiên vang lên.
Đạn đại bác bắn về phía bộ đội thiết giáp, gọi bộ đội thiết giáp thế thôi chứ ngay cả tuần kiểm binh ở triều đình cũng không bằng. Hơn nữa, bọn họ đã không được thấy hỏa khí suốt mấy trăm năm, bỗng nhiên lại có một quả cầu sắt to lớn giáng từ trên trời xuống, khiến cho đám quân Tạng kia không biết làm gì.
“Đó là cái gì?” Nam Sắc kinh hãi không thôi.
Không ai có thể trả lời.
Bởi vì trong năm đại giáo vương Tây Tạng, chỉ có hai người được phép cống nạp mua bán. Hơn nữa từ cuối đời Minh đến nay, việc cống nạp mua bán cũng đã hoàn toàn bị cắt đứt, người Tạng ở đây còn chẳng được đi qua cả Tứ Xuyên.
Mắt thấy quân tinh nhuệ của mình đã bắt đầu tan vỡ, hắn dẫn thân vệ xông lên, tự mình rút đao tốc chiến: “Xông lên, xông lên, xung phong hết tốc lực!”
Mặc dù không biết pháo binh là cái quái gì nhưng trong lòng Nam Sắc rất rõ ràng, không thể từ từ tiến lên để làm bia tập bắn, cũng không thể vừa lâm trận đã rút lui khiến quân đội tan vỡ. Cách duy nhất chính là nhanh chóng xông lên tiếp chiến!
Hơn mười ngàn quân Tây Tạng xông về phía trước như ong vỡ tổ, càng chạy nhanh khiến trận hình dần hỗn loạn.
“Ầm ầm oành!”
Lại thêm một lần pháo kích, mấy trăm quân Tạng mặc áo giáp bị đạn đại bác bắn trúng bỏ chạy tán loạn.
“Không được trốn, tiếp tục xông lên!” Nam Sắc tự mình cưỡi ngựa giết bại binh, những thị vệ bên cạnh cũng bắt đầu đại khai sát giới.
Chém được hơn trăm người, rốt cuộc Nam Sắc cũng chặn được cục diện tan vỡ. Tuy đã chặn được nhưng tinh thần quân đội đã héo mòn từ lâu. Quân Tây Tạng xem những quả pháo là cơn tức giận của Phật tổ, ai nấy đều không chịu đánh quân Hán nữa, vậy nhưng Nam Sắc lại giết người ở sau lưng họ, bọn họ chỉ có thể nhắm mắt xông về phía trước.
“Để chúng tiến lại gần rồi hãy đánh.”
Ở Miến Điện, cuộc tác chiến ở Đại An đã trang bị hành trang cho những quân Đại Đồng Tây Nam này, đến lúc tác chiến ở Kham thì họ cũng mặc giáp vải.
Lúc hành quân thì cứ để cho la ngựa chuyên chở, đến khi đánh giặc mới mặc thêm vào.
Mới mặc hai ba chục phút đã nóng toát mồ hôi, bởi vì lúc này nhiệt độ đã vượt qua 30 độ.
Thấy bộ đội đã đến gần, Nam Sắc nói với truyền lệnh quan: “Cung tiển thủ, dừng bước bắn.”
Truyền lệnh quan lập tức cưỡi ngựa vọt đi, đám quân đội Tây Tạng ở Kham này còn chẳng có cả hệ thống kỳ lệnh, mỗi mệnh lệnh tác chiến đều phải dựa vào miệng để rống.
Trên thực tế, bọn họ cũng chẳng cần kỳ lệnh làm gì.
Bình thường một trận chiến có hơn ngàn người đã được xem là đại chiến, trong đó hoàn toàn có thể dùng miệng để chỉ huy.