Trẫm

Lượt đọc: 14875 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 268
Đánh bọc sườn ban đêm (1)

❊ ❊ ❊

Sau khi đọc được văn chương của Tống Ứng Tinh, Triệu Hãn không muốn nói đạo lý gì cả, bởi vì những đạo lý này đối phương đều hiểu rõ.

Giữa những hàng chữ, thứ Triệu Hãn đọc được chỉ có tuyệt vọng, thậm chí còn có hương vị muốn đập vỡ bình.

Tống Ứng Tinh được sắp xếp ở trong huyện nha, rất nhanh gia nô của hắn đã chạy đến gặp.

“Trong thành như thế nào?” Tống Ứng Tinh hỏi.

Gia nô trả lời nói: “Phản tặc này tốt lắm, không phóng hỏa giết người, mà còn đang duy trì trị an. Trong ngoài huyện thành, yên bình hơn trước kia rất nhiều, người vi phạm pháp lệnh đều sợ tới mức trốn hết đi rồi.”

Tống Ứng Tinh ngạc nhiên, đột nhiên không biết nên nói cái gì.

Hắn vô cùng hiểu rõ tình trạng hiện tại của Đại Minh, bài viết “Thế vận nghị” đó cũng viết rất quỷ dị. Trong suốt bài viết đều mơ hồ biểu đạt cái nhìn với vương triều đã đi vào giai đoạn cuối cùng, nhưng câu cuối thì đột nhiên viết một câu, tuy bị bao vây bởi loạn lạc nhưng người đọc sách không được nản lòng mà nên đứng lên cứu lại thời cuộc.

Chỉ là lừa mình dối người mà thôi.

Tống Ứng Tinh có thể có cách nào chứ?

Tuy hắn xuất thân đại tộc, nhưng ngay cả ca ca cũng bỏ tiền ra mua quan, tất cả đều là chắp vá lung tung mà thành. Mà ca ca của hắn, chỉ làm Tri huyện hai năm, đã lấy rất nhiều tiền về cho gia đình.

Tống Ứng Tinh có thể là giám dụ huyện học Phần Nghi cũng là chức quan bỏ tiền ra mua, vì thế tiền bỏ ra mua quan cũng đã có cả bạc ca ca tham ô được!

Hắn thân ở trong thế cục, thấy rõ rất cả những không thể làm gì.

Ài, không nói chuyện chính sự nữa, vẫn là trầm mê vào con đường nhỏ này đi.

Sáng sớm ngày hôm sau, Tống Ứng Tinh chủ động bái phỏng Triệu Hãn, muốn tìm một cây gậy phù hợp để thử nghiệm nguyên lý đòn bẩy.

Thị vệ trong coi huyện nha nói: “Xin Tống tiên sinh hãy đợi mấy ngày, bây giờ Tống trấn không có ở huyện nha.”

Tống Ứng Tinh cả kinh nói: “Hắn xuất binh đến phủ Viên Châu?”

Không có kế hoạch quân sự nào là đã hình thành thì không thay đổi.

Sau khi đi vào huyện Phần Nghi, Triệu Hãn có thêm được nhiều tin tức hơn.

Trung tâm tinh nhuệ của Tri phủ Điền Hữu Niên, có nguồn gốc từ công tượng của trấn Bân Giang. Bây giờ, sắp đến Tết, những người trong quân ngũ nhất định sẽ về nhà, lao thẳng đến nơi đó thì có thể làm ít ăn to.

Năm đó, Chu Nguyên Chương xây dựng thành Nam Kinh, toàn bộ lớp gạch bên trong đều có màu trắng, tất cả đều được sản xuất từ trấn Bân Giang.

Loại gạch màu trắng này, được chế tạo từ đất cao lanh, gọi là “gạch bùn trắng”, “gạch men trắng”, chắc chắn hơn rất nhiều so với gạch bình thường. Giám sát việc này là Thông phán Viên Châu Tùy Uân, có được tán thưởng của Chu Nguyên Chương, từ chính lục phẩm tăng thẳng lên thành Án sát sứ chính tam phẩm.

Trấn Bân Giang có lò nung sứ, bị quan lại làm cho rối tinh rối mù, vài năm trước thợ ở lò nung gây sự, Tri Phủ Điền Hữu Niên phải tự mình chiêu an ổn định.

Hắn chiêu mộ năm trăm thợ lò nung làm binh, tiêu diệt thổ phỉ trên núi Võ Công, rồi lại đi tiêu diệt phản tặc huyện Bình Hương. Nghe nói phía nam huyện Lư Lăng xuất hiện cường đạo, lập tức mở rộng quân đội hương dũng, hôm nay quân đội đã có ba nghìn người.

Năm trăm thợ lò nung kia, chính là tinh binh luyện tập hai năm!

Ngay tối hôm gặp được Tống Ứng Tinh, Triệu Hãn đã tự mình dẫn quân đội xuất phát, nhiệm vụ gác thành được giao cho Phí Như Hạc.

Bởi vì điều động thuyền sẽ gây ra động tĩnh rất lớn nên Triệu Hãn đã dẫn binh vượt qua cầu Vạn Niên, thuận theo bờ sông Duyên Hà Nam hành quân ngay trong đêm. Một đêm đi vội bốn mươi dặm, sáng sớm đã đến trấn Bân Giang, không nghỉ ngơi mà trực tiếp phát lệnh tấn công.

Cư dân trong trấn còn chưa kịp phản ứng được, chỉ thấy ba nghìn binh lính đi qua trấn, chạy nhanh về nơi ở của thợ lò nung ở phía tây ngoài trấn.

“Đầu hàng không giết!”

Mười người là một tiểu đội, chia ra xông vào trong khu dân cư, sau đó áp giải cả nhà thợ lò nung ra ngoài.

Nhà Hùng Diệu đời đời làm thợ lò nung, hộ tịch thuộc loại tượng tịch. Lò nung đã sớm không được nhữa rồi, họ đều đi làm thuê cho các lò nung tư kiếm sống, ngày tháng tuy khổ nhưng vẫn còn sống được.

Năm năm trước, khi đó, đột nhiên Tri phủ động kinh, nói là muốn xây tăng thêm một vòng cho phủ thành.

Hùng Diệu là hộ người làm lò nung, đã bị mộ binh đi phục dịch, tự mang theo lương khô của mình rồi đến chỗ quan phủ nung gạch.

Dựa theo quy củ, tuy phục dịch đinh không có tiền lương, nhưng qua phủ vẫn phải phát đồ ăn. Lương thực ngon miệng cũng bị quan lại cắt xén, thợ lò nung thật sự không sống nổi, Liễu Ti lại giám sát xây dựng (quan viên giám sát) tạo phản.

Náo loạn nửa năm, Tri phủ cầm theo bạc tăng chức, tân nhậm Tri phủ Điền Hữu Niên đến nhận chức.

Đối với Điền Tri phủ, Hùng Diệu vô cùng khâm phục, dám một mình đến nơi hỗn loạn chiêu hàng, cuối cùng còn chỉ giết hai tên cầm đầu tạo phản.

Hùng Diệu bị Tri phủ chiêu mộ làm hương dũng, mỗi một tháng được hai đấu lương thực quân lương. Hơn nữa, năm ngày làm một ngày nghỉ, hắn cách phủ thành rất gần, thời gian chạy đi chạy về, trong đó có ba ngày có thể làm việc của mình để kiếm tiền.

Điền Tri phủ luyện binh rất lợi hại, nói tiền lương một tháng hai đấu thì chính là hai đấu, chưa từng cắt xén. Chạy tới huyện Bình Hương tiêu diệt tặc mà vẫn còn được nhận tiền lương, thậm chí Hùng Diệu còn hy vọng có thể ngày ngày đánh trận.

Năm nay có rất nhiều ngày dễ sống, trong nhà còn đặt mua được đồ Tết.

Hai mươi chín tháng chạp, Hùng Diệu mệt nhọc cả một năm, năm nay muốn ngủ lười.

Đột nhiên, hắn nghe được động tĩnh từ bên ngoài truyền đến, quần áo còn chưa mặc thì đã có một đám binh sĩ vọt vào.

“Đầu hàng không giết!”

Vợ con già trẻ đều bị bắt, Hùng Diệu vừa mặc quần vừa lo lắng tính mạng của cả nhà, hoàn toàn không dám phản kháng.

Bị dẫn ra ngoài khu đât trống tập hợp, Hùng Diệu phát hiện rất nhiều người đã bị bắt, nữ nhân, trẻ nhỏ và người già đứng chung với nhau, thanh nhiên trai tráng bị yêu cầu đứng sang một bên.

Tình huống gì vậy?

Không có ai biết xảy ra chuyện gì, đều đang đợi ăn mừng Tết, nên cứ mơ hồ đứng đó.

“Những người tham gia quân ngũ thì đứng ra, đừng ép ta động thủ thẩm vấn!”

Hùng Diệu nhìn trái phải, thấy mọi người đều đang do dự, rồi lại nhìn về phía vợ con đang bị người khác dùng trường thương chĩa vào.

Rơi vào đường cùng, có người đứng ra, Hùng Diệu cũng đi theo.

Triệu Hãn nói: “Kiểm tra số người.”

Quan kỳ lệnh nhanh chóng kiểm kê, rất nhanh đã bẩm báo lại: “Tống trấn, tổng cộng có 436 người!”

Nhất định không chỉ có bằng này người, Điền Hữu Niên chiêu mộ thợ lò nung làm binh, ban đầu chỉ chiêu mộ 500 người, sau đó lần lượt lại chiêu mộ thêm hơn 300 người.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »