Trẫm

Lượt đọc: 15641 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1483
Tin tức của Ca Tát Khắc (2)

❊ ❊ ❊

Ba ngày sau, hơn hai mươi sáu ngàn người Thát Tử đã đi đến con mương lớn trong lời của Mãn Đạt Hải.

Đây là khu vực cắm cờ trắng trong chiến tranh, sau khi Đa Nhĩ Cồn chết đi, khu vực này được Đại Ngọc Nhi thu về, sau do Hoàng đế Mãn Thanh thống trị.

Mãn Đạt hải nói: “Những tộc người làng mạt dọc đường, bắt được đi theo cùng, ai không muốn đi trực tiếp giết luôn.”

Vào giờ phút này, lương thực còn lại của bọn họ đã ít vô cùng. Binh lính của thái tử đi vào trong thôn làng, nói là phụng mệnh đưa trăm họ đi, thật ra là kiếm cớ giết người cướp của. Nếu như đồng ý thì đi cùng, chỉ cần hơi phản kháng lại một chút lập tức bị chém chết!

Nữ Chân Kiến Châu, đang giết hại cướp bóc đồng bào của họ!

Vương Đình Thần thống lĩnh quân đoàn kỵ binh, còn có cả quân đoàn Long Kỵ đang truy đuổi cùng bọn họ, không ngừng tìm kiếm tung tích kẻ địch, nhưng ngay cả một cái bóng ma cũng không tìm thấy.”

“Con mẹ nó, Thát Tử có thể đi đâu được chứ?” Vương Đình Thần buồn bực nói.

Vương Nghiêu Thần: “Chắc là còn đang trốn ở trong núi.”

Vương Đình Thần không biết làm cách nào chỉ buồn cưới nói: “Loại chạy trốn này của Thát Tử, sợ là cũng làm bản thân mình chết đói hơn nửa, thức ăn của bọn họ chắc cũng đã ăn hết rồi.”

Vương Đình Thần: “Đúng là đáng ghét. Bọn họ thà để bản thân mình chết đói cũng không để cho chúng ta lập được công.”

Bọn họ có thể tìm được mới là lạ, những người Thát Tử này chẳng qua chỉ có thể quay lại con đường cũ mà thôi. Giai đoạn đầu và giai đoạn giữa của triều nhà Minh, Thát Tử không thắng được quân Minh, cả tộc từ đó cứ di chuyển trong khe núi như vậy, sau khi chết đói chết rét hơn phân nửa, trải qua mấy chục năm đến khoảng trăm năm, lại một lần nữa phát triển.

Thực lực yếu kém, nhưng lại có kỹ năng sinh tồn của riêng mình.

Lúc Mãn Đạt Hải dẫn quân đến khu vực cũ của bộ tộc Vương Giáp, chết cũng đã chết, chạy cũng đã chạy, trong tộc lúc này chỉ còn lại hơn mười ngàn người. Trong đó đã bao gồm cả trăm họ Nữ Chân đem theo ở dọc đường, nếu không sợ là mười ngàn người hắn cũng không đủ.

Nơi cũ của Vương Giáp, là ở trong Thông Hóa sau này.

Bộ Vương Giáp, còn gọi là bộ Hoàn Nhan, từ lâu đã bị người Nurhachi đánh chiếm.

Nơi này có một trại lớn, bên trong trữ được một ít lương thực. Mãn Đạt Hải đã bắt đầu ăn thịt người, nhanh chóng đánh chiếm trại này, chẳng những cướp tất cả vật dụng của cải đem đi, còn dẫn theo cả những người dân ở đây đi cùng.

Tiếp theo không cần phải leo núi nữa, cứ men theo thung lũng đi thẳng về phía Đông Bắc, trước mắt sẽ đến huyện Huệ Nam.

Dĩ nhiên, huyện Huệ Nam là địa danh của mấy trăm năm sau, lúc này còn đang là một vùng đất hẻo lánh, cách địa phương là quân đoàn Kỵ binh công thành rất gần.

Nói đó đã không phải địa bàn của Nữ Chân Kiến Châu, giết người cướp của lại càng không phải là gánh nặng trong lòng. Suốt cả chặng đường Mãn Đạt Hải di chuyển thẳng đến tháp Ninh Cổ, nơi đó mới là đất tổ tiên của Aisin gioro. Chờ đến lúc hắn đến được tháp Ninh Cổ, thời tiết khẳng định đã chuyển sang giá rét, quân Đại Đồng tuyệt đối không thể nào đuổi theo được.

Ranh giới Huy Nam, rất nhanh đã bị người Thát Tử tàn phá, không những có những Nữ Chân lẻ tẻ của bộ Huy Phát trốn đi đến cửa sông Mai Hắc để cầu xin giúp đỡ.

“Để lại ba ngàn người thủ thành, còn lại toàn bộ đuổi theo, quân Thát Tử đã ở phía trước rồi.”

Vương Đình Thần vẫn còn lởn vởn ở bờ sông Hồn, đợi mãi mấy ngày sau mới nhận được tin tức của người Thát Tử. Lính liên lạc mà hắn đã phái ra, dọc đường không ngừng thu nhập, dò xét tin tức của kỵ binh, dùng tốc độ nhanh nhất để đuổi về phía khu vực Huy Nam.

Nhưng mà, Thát Tử lại bắt đầu trốn vào khe núi, sau đó lại nhanh chóng chuyển sang đường núi thường.

Mãn Đạt Hải đã chạy trốn thành công!

Lúc thiêu hủy quân nhu quân dụng, tính luôn cả phụ nữ người già và trẻ nhỏ, bên cạnh hắn có khoảng sáu chục ngàn Thát Tử. Lúc hoàn toàn thoát khỏi sự truy kích của quân Đại Đồng, bên người hắn chỉ còn sót lại khoảng hơn mười hai ngàn người, trong đó còn không ít người là nửa đường bị cuốn theo, đoạn đường cuối cùng hầu như cũng dựa vào ăn thịt người mà sống.

Đông Bắc đã bắt đầu có tuyết rời, Vương Đình Thần dừng ngựa đứng yên, thật ra thì trong lòng đã sắp tức chết rồi.

Bỗng nhiên trong cơn mưa tuyết nhỏ đột nhiên xuất hiện hai chiếc xe trượt tuyết do chó săn kéo, nhanh chóng chạy đến.

Vương Đình Thần giơ cánh tay phải, lập tức có kỵ binh tiến lên, bao vây xung quanh hai chiếc xe trượt tuyết.

“Bla bla…”

Dân địa phương trên xe trượt tuyết, có chỗ nghe không hiểu.

Vương Đình Thần gọi tất cả người dẫn đường địa phương đi theo quân bản xứ đến để kiểm tra, cuối cùng phát hiện được có hai người có thể nghe hiểu được.

Một người dẫn đường nói: “Tướng quân, những người này là người Nữ Chân Đông Hải của bộ tộc Huerha. Bọn họ bình thường sống ở ven sông Tùng Hoa, mấy năm trước đã dâng Đông Châu cho Hoàng đế Nam Kinh.”

Vương Đình Thần gật đầu: “Ta biết bộ tộc Huerha, bọn họ đường xá xa xôi từ Đông Bắc đến, còn dùng Đông Châu để đổi lấy lương thực và vải bông.”

Toàn bộ thành phố Đông Bắc, chỉ có Khai Nguyên mới cho phép buôn bán qua lại giữa các thành phố.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »